Hạ Thanh liếc đứa nhỏ trong lòng, xót xa đến rơi nước mắt.
Ai mà con chịu đói cơ chứ, nhưng chị ăn trôi, chị cũng tự khống chế nổi mà.
Chị dâu đừng cuống, chị càng cuống thì con càng mất khẩu phần ăn đấy.
Đường Uyển lấy từ trong túi một túi sữa bột nhỏ: Chị cứ pha tạm ít sữa bột cho bé b.ú , đừng để con đói.
Túi sữa bột cô lấy từ siêu thị gian, đó bỏ vỏ thiếc , trút túi nilông. Thời sữa bột, chỉ là hàng nội địa mới bắt đầu khởi sắc, còn hàng nhập khẩu thì lên tận bách hóa tổng hợp mới . Chi bằng cứ ăn sữa bột nội địa trong gian của cô cho lành.
Hạ Thanh mừng rỡ vô cùng, nhưng chút ngại ngùng: Em ơi, chị đưa phiếu sữa bột cho em. Vốn dĩ Từ nhà chị cũng đổi một ít , chỉ là hôm qua về gấp quá kịp mua.
Chị định lôi phiếu sữa bột đưa thì Đường Uyển vội từ chối: Chị dâu, đây là đầu em đến thăm bé Lộ Lộ. Cứ coi như món quà gặp mặt của em cho cháu , chị cho con b.ú .
Trong nhà bình sữa, Hạ Thanh đành pha bát dùng thìa nhỏ bón từng chút một cho Từ Lộ uống. Đứa trẻ nhỏ xíu thế , chỉ một tẹo là no bụng.
Thấy đứa trẻ còn nữa, bà Khâu Đại Táo cũng ngoài lảm nhảm nữa. Hạ Thanh với Từ Xảo: Xảo , con nấu cơm , kẻo bà nội sang giục đấy.
Vâng ạ.
Từ Xảo mở cửa, bà Khâu Đại Táo thò cổ ngó nghiêng trong phòng, nhưng Hạ Thanh chẳng thèm đếm xỉa đến bà. Chị cứ vỗ về đứa nhỏ trong lòng, chẳng cho bà chồng lấy một nét mặt t.ử tế. Bà Khâu Đại Táo hừ nhẹ một tiếng lưng thẳng.
Lúc Hạ Thanh mới nhịn mà than thở với Đường Uyển: Em gái ơi, may mà em đến, thì chị bà cho tức c.h.ế.t mất.
Trước đây chị mua ít đồ tích trữ trong nhà ? Đường Uyển cũng thấy bất lực, Hạ Thanh vẫn còn đơn thuần quá. Cứ như bà Khâu Đại Táo thế , hễ con trai nhà là bà xưng hùng xưng bá ngay.
Chẳng bao nhiêu em ạ. Hạ Thanh buồn bực . Trước đây Từ luôn ở nhà, bà cụ thể hiện mặt con trai bình thường. Chị cũng chẳng để tâm đến lời Đường Uyển nhắc nhở nên chút cảm giác cảnh giác nào. Ai mà ngờ bà ghê gớm đến mức .
Đường Uyển: ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-224.html.]
Cô cảm tình khá với Hạ Thanh nên bảo: Vậy nếu chị thiếu thứ gì thì cứ bảo con Xảo sang tìm em, em mua giúp chị. Còn nữa... Đường Uyển hạ thấp giọng nhắc nhở: Mẹ chồng chị là hạng bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh đấy, chị cứ cứng rắn lên một chút thì bà chẳng dám khó chị .
Em gái ơi, cảm ơn em, thực sự cảm ơn em nhiều lắm.
Hạ Thanh vô cùng cảm động, Đường Uyển chỉ cứu mạng con chị mà còn giúp đỡ chị nhiều thứ. Chị lau nước mắt : , ngày mai là lễ "tẩy tam" của bé , nhà chị chắc chắn sẽ lên thăm. Lúc đó thiếu gì chị bảo họ mua. Người vợ của Từ bà bắt nạt thế nào chị , chứ đừng hòng mà nạt nộ chị. Bà mà thích ở đây thì cứ dắt hai thằng cháu đích tôn của bà về quê !
Câu cuối cùng Hạ Thanh cố ý cao giọng để bà Khâu Đại Táo đang nấp bên ngoài thấy rõ mồn một. Bà tức đến mức nhảy dựng lên, lao vù vù phòng: Hạ Thanh, cô năng nhăng cuội gì đấy?
Con nhăng cuội trong lòng tự hiểu rõ. Hạ Thanh lạnh mặt: Con hạng hiền lành gì . Nếu ở đây giúp con trông cháu thì cứ dắt cháu nội lớn của về quê sớm cho rảnh nợ, con sẽ rõ ràng với Từ.
Cô... là trưởng bối đấy, cô thể bắt nạt như thế? Bà Khâu Đại Táo vỗ đùi lóc: ở nhờ nhà cô , ở nhà con trai cơ mà, cô còn đuổi ?
Mẹ ơi, con mời đến là để giúp đỡ chứ để gây thêm chuyện. Hạ Thanh bình tĩnh, chị ôm đứa nhỏ trong lòng: Mẹ cứ ngoài mà hỏi thăm xem, nhà ai con dâu ở cữ mà chịu đói ? Nếu bằng lòng thì để con gọi đẻ con sang.
Nhà Hạ Thanh điều kiện hề tệ, bố đều là công nhân viên chức, chị gái và rể đều là bác sĩ. Tuy nhà con trai nhưng mực yêu chiều con gái. Bà Khâu Đại Táo thấy thế là sợ ngay: Kìa cô xem, tính tình nóng nảy thế. Mẹ mà cho cô ăn uống tẩm bổ . Cô chờ đấy, g.i.ế.c gà ngay đây.
Bà chạy biến thật nhanh, trong bụng thầm tính toán sẽ giữ hai cái đùi gà cho cháu nội lớn ăn, còn Từ Xảo thì chắc chắn chẳng phần. Nhìn theo bóng lưng bà , Hạ Thanh bĩu môi: là em chẳng sai chút nào. Bất kể là ai cũng đều bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh.
Thôi , chị nghỉ ngơi cho nhé, em về đây.
Đường Uyển để những thứ mang đến. Vì tính nết bà Khâu Đại Táo nên cô cũng chẳng cho bà cơ hội để tăm tia chiếm hời. Đó là những món đồ thực dụng như sữa bột, tã lót, tất nhỏ. Hạ Thanh càng thêm quý mến Đường Uyển.
Rời khỏi nhà bà Khâu Đại Táo, Đường Uyển về đến nhà là mở ngay chiếc túi màu đen mà ông cụ đưa cho. Đến lúc cô mới hiểu vì ông hối thúc cô rời sớm như thế.
Ông cụ tay thì chắc chắn thứ tầm thường. Bên trong túi là một phôi ấn chương bán thành phẩm. Chất liệu của con ấn đặc biệt, dường như là đồ cổ từ xa xưa để . Đường Uyển tỉ mẩn ngắm nghía, thích đến mức nỡ rời tay. Trên mặt ấn vẫn khắc tên, thể để cho cô dùng . Cô hưng phấn nâng niu con ấn ngọc, chợt thấy một chiếc hộp nữa trong túi đen. Mở xem, cô khỏi thốt lên: Trời ạ, ông cụ mà tặng cô một củ nhân sâm trăm năm!
Chắc chắn ông thấy cô m.a.n.g t.h.a.i đôi nên mới đem món hàng quý giá cất giữ bấy lâu tặng cho cô. Đường Uyển thấy sống mũi cay cay, ông cụ thực sự coi cô như con gái ruột . Cô vốn định mang trả vì món đồ quá đắt giá, ông cụ khi còn cần dùng đến. nghĩ đến vùng đất thần kỳ trong gian, cô vội mang nhân sâm gieo xuống đất. Mấy củ nhân sâm ít năm tuổi cô hái núi dạo , nay dường như tăng thêm ít niên đại .
Đường Uyển hào hứng trồng sâm xong, tối đến vì Lục Hoài Cảnh về nên cô cũng chẳng buồn nấu nướng. Cô đ.á.n.h chén một miếng bít tết trong gian, tận hưởng xong xuôi mới thấy chút cô đơn.