Để Đường Uyển và ở bên ngoài, Lục Hoài Cảnh vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Vợ ơi, em chứ?
Yên tâm , em mà.
Đường Uyển chỉ thấy dính đầy m.á.u, chút khó chịu.
Tiểu Lục, vợ cũng vất vả , đưa cô về nghỉ ngơi . Trung đoàn trưởng Từ Đường Uyển còn đang mang thai, sợ cô mệt quá sức, dù cô cũng là ân nhân của nhà ông.
Vâng, thưa Trung đoàn trưởng, em đưa nhà em về ạ. Lục Hoài Cảnh chỉ chờ thế, xong như đại xá, vội dắt Đường Uyển lên xe rời .
Trên xe, Lục Hoài Cảnh vẫn còn sợ hãi : Lúc về thấy em , chỉ thấy mẩu giấy bàn. Thời tiết thế ngoài nguy hiểm bao, thấy em mãi về, lo sốt vó. Vừa Trung đoàn trưởng Từ cũng đang tìm vợ, nên bọn cùng lái xe tìm em luôn.
Người sinh con em , gì mà căng thẳng thế? Đường Uyển thấy rõ tâm trạng Lục Hoài Cảnh thoải mái, liền nũng nịu cầu xin: Thôi mà, đừng giận nữa nhé, em cố ý , chẳng qua là em quên béng mất sinh nhật cụ thôi. Với nếu em, hôm nay chị dâu khó mà sinh thuận lợi .
Anh .
Lục Hoài Cảnh giận lo, nhưng tuyệt nhiên hề trách cô. Vợ là lương thiện, thể giương mắt chị Hạ Thanh gặp chuyện .
Thấy chị Hạ Thanh sinh con đau đớn như thế, em cũng thấy sợ . Đường Uyển khéo léo đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của Lục Hoài Cảnh, khiến bàn tay đang cầm vô lăng bỗng khựng .
Đau lắm em?
Đương nhiên , cổ t.ử cung mở mười phân cơ mà. Đường Uyển mô tả cảnh tượng đó: Nói chung đàn bà sinh con khổ lắm. Chị dâu may mắn gặp em, thêm chị nhiều nên sinh nhanh. Chứ gặp ca nào sinh chậm, kéo dài cả ngày một đêm thì đúng là đau c.h.ế.t .
Vậy vợ ơi, chúng sinh nữa ? Lời trẻ con của Lục Hoài Cảnh Đường Uyển dở dở , cô nhẹ nhàng vuốt ve bụng .
Anh vớ vẩn gì thế, con ở trong bụng .
Anh chỉ là lo cho em thôi. Lục Hoài Cảnh nghĩ đến dáng vẻ của Hạ Thanh lúc nãy, vì là vợ Trung đoàn trưởng nên tránh mặt kỹ, nhưng chắc chắn chị trải qua nỗi đau lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-220.html.]
Nếu thực sự lo cho em, thì chúng chỉ sinh một thôi ? Đường Uyển tranh thủ đòi "bùa hộ mệnh". Dù cô sớm quyết định chỉ sinh một , nhưng sự ủng hộ của Lục Hoài Cảnh, cô vẫn thấy vui hơn. Đây là thời đại coi trọng đông con nhiều phúc, Đường Uyển biến thành máy đẻ.
Được, chúng chỉ sinh một thôi. Lục Hoài Cảnh đồng ý với cô, sinh con đau đớn như , cần thiết sinh nhiều gì.
Bị Đường Uyển dỗ dành một hồi, suýt quên mất mục đích ban đầu khi tìm cô. Cho đến khi về tới khu tập thể, họ thấy bà Khâu Đại Táo đang kiễng chân đợi ở cổng. Khuôn mặt nhăn nheo của bà cụ đầy vẻ lo lắng, thấy xe đến liền vội vã vẫy tay. Lục Hoài Cảnh dừng xe, bà cứ thế nghé mắt phía .
Đường Uyển bất lực : Đừng nữa, họ về bác...
Thế họ ? Chẳng đợi Đường Uyển trả lời, bà Khâu Đại Táo hớt hải hỏi dồn, giọng điệu vô cùng gấp gáp.
Đường Uyển cạn lời: Bác thể cháu hết ạ?
Được , cô . Bà Khâu Đại Táo dù cũng là một lo cho con, bà sốt ruột hiểu Trung đoàn trưởng Từ lâu thế vẫn thấy về.
Đường Uyển tuy hợp tính bà cụ, nhưng cũng đến mức giấu tin của Hạ Thanh: Lúc nãy đường về cháu thấy chị Hạ Thanh vỡ ối, mở mười phân , cực chẳng cháu đỡ đẻ cho chị ngay đường.
Cái gì, đẻ giữa đường á? Thế đứa bé ?! Bà Khâu Đại Táo kêu lên oai oái: Trời đất ơi, thế thì , ai đẻ giữa đường bao giờ, cái bát tự ...
Bác ơi, đứa bé ạ. Đường Uyển bỗng thấy hối hận vì lúc nãy mới thương hại bà cụ xong, cô lạnh giọng : Chị Hạ Thanh sinh cho bác một thằng cháu trai . Vì sinh giữa đường nên Từ yên tâm, đưa chị bệnh viện , bác đừng lo.
Đứa bé thì còn bệnh viện gì cho tốn tiền. Bà Khâu Đại Táo bắt đầu bài ca khiến nhức đầu, Đường Uyển chẳng buồn tranh cãi, chỉ : Ở bệnh viện quân y ạ. Cháu đang ngợm nhem nhuốc, cháu xin phép về . Giải thích với bà về vi khuẩn nhiễm trùng thì chắc bà cũng chẳng lọt tai, nên Đường Uyển chọn cách để Trung đoàn trưởng Từ tự về mà đối phó.
Ờ, cảm ơn nhé. Bà Khâu Đại Táo lí nhí cảm ơn một cách ngượng ngịu, bà vẫn quen với việc thái độ với Đường Uyển.
Không gì ạ. Đường Uyển thực cũng quen với dáng vẻ khách sáo của bà, đúng là chuyện lạ.
Lục Hoài Cảnh đỗ xe cửa, đỡ Đường Uyển nhà xong mới trả xe. May mà ở nhà đun sẵn nước nóng, Đường Uyển vội vàng xách nước gian nhỏ khóa trái cửa lẻn gian. Sau khi tắm rửa kỹ càng bằng sữa tắm, cô trở thì Lục Hoài Cảnh nấu xong vài món đơn giản. Canh trứng với khoai tây sợi, vị cũng bình thường thôi nhưng Đường Uyển đang đói ngấu nên loáng cái ăn sạch.
Nhìn khuôn mặt trắng trẻo hồng hào vì nóng của cô, Lục Hoài Cảnh dịu dàng : Vào nghỉ ngơi em, chỗ cứ để dọn. Người đàn ông xót vợ, Đường Uyển thấy ngọt lịm trong lòng nên cũng khách sáo với . Vệ sinh cá nhân xong cô liền về phòng ngủ.
Có lẽ do lúc đỡ đẻ cho Hạ Thanh tiêu tốn quá nhiều sức lực, Đường Uyển chạm giường là ngủ say như c.h.ế.t. Cô ngủ sâu đến mức Lục Hoài Cảnh đêm qua lúc nào lên giường, sáng lúc nào rời cô đều chẳng . Chỉ đến khi thức dậy, cô mới thấy bếp than đang hâm sẵn bữa sáng chuẩn cho .
Đường Uyển vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong xuôi thì bên ngoài vang lên giọng oanh vàng của bà Khâu Đại Táo.