Đó là quen của em, hôm qua lúc em nghỉ ngơi nhờ tìm quen đ.á.n.h giúp . Lúc nãy đúng là lấy thành phẩm, nếu em chỗ nào ý thì thể sửa ngay tại chỗ.
Lục Hoài Cảnh cũng giận, kiên nhẫn giải thích: Vàng là do ngày nhiệm vụ .
Lúc họ bắt đặc vụ thu giữ ít vàng bạc châu báu, lãnh đạo cấp thỉnh thoảng sẽ tiện tay thưởng cho họ một ít.
Ồ.
Có lẽ chính Đường Uyển cũng nhận khóe môi đang cong lên đầy hạnh phúc. Trong gian bao nhiêu vàng bạc châu báu cũng bằng bộ trang sức mà Lục Hoài Cảnh đặc biệt nhờ khiến cô vui sướng.
Đám cưới thời hậu thế cần kiềng vàng, nhẫn vàng, hoa tai vàng; thời cần ba vòng một vang, ngay cả tiền sính lễ cũng đưa hậu hĩnh. Người đàn ông , gả cho thật xứng đáng!
Đôi tay đang đặt yên xe của Đường Uyển khẽ nhấc lên, cô nỡ ôm eo Lục Hoài Cảnh, chỉ khẽ túm lấy một góc áo của .
Bất thình lình... Đi qua một cái hố lớn, chiếc xe đạp xóc nảy một cái, Đường Uyển theo quán tính đổ nhào về phía . Hai tay cô cũng vô thức ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo săn chắc của Lục Hoài Cảnh.
Thình thịch thình thịch... Trái tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, Đường Uyển chút may mắn, may mắn là Lục Hoài Cảnh thấy khuôn mặt đỏ bừng của . Cô rằng vành tai của Lục Hoài Cảnh cũng đang đỏ rực, đôi bàn tay nắm ghi đông xe đạp khẽ siết c.h.ặ.t. Cơ thể mềm mại áp sát lưng khiến cả cứng đờ.
Sắp đến nơi .
Lục Hoài Cảnh cảm thấy cổ họng khô khốc, bàn đạp xe như tóe lửa, cả tràn đầy sức lực dùng hết. Cũng may nhanh về đến đại đội Thạch Bình, những đang việc đồng ruộng đều nhịn mà ngoái họ. Nhìn thấy lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ treo xe đạp, ai nấy đều ghen tị đến đỏ cả mắt.
Thúy Hoa, vợ lão tam đúng là hạnh phúc hơn chị nhiều, hồi chị cưới gì nhiều đồ thế .
Không là ai thốt một câu, Lý Thúy Hoa đang cúi đầu bón phân liền ngẩng phắt dậy. Vừa mắt thấy Lục Hoài Cảnh cách đó xa, xe đạp treo đầy đồ đạc, chắc chắn tốn khối tiền.
Lý Thúy Hoa tức chịu nổi: Phụ cấp của chú ba cao, chú thích chiều vợ thì kệ chú , cái đồ mồm loa mép giải, liên quan gì đến bà!
Hừ, vì cho chị nên mới , đúng là phúc tội.
Đường Uyển hề chỉ ngang qua thôi cũng gây mâu thuẫn, gần đến cửa nhà thì Lục Hoài Cảnh chặn .
Anh Cảnh, bác Đại đội trưởng tìm việc.
Vợ ơi, đây là Hướng Đông em của , em cứ về .
Lục Hoài Cảnh với tới: Hướng Đông, đưa chị dâu về , đem xe đạp trả về nhà họ nhé.
Chiếc xe đạp là Lục Hoài Cảnh mượn của nhà họ Lục Hướng Đông từ hôm qua, để trả cũng tiện.
Anh Cảnh cứ yên tâm.
Lục Hướng Đông nở nụ thiện với Đường Uyển: Chị dâu, em lớn lên cùng Cảnh từ nhỏ, việc gì chị cứ việc sai bảo em.
Được, phiền chú nhé.
Đường Uyển theo bóng lưng Lục Hoài Cảnh, nghĩ đến Lục Hồng Anh gặp lúc sáng trấn, cô đại khái cũng đoán lý do bác Đại đội trưởng tìm . Chỉ là bác Đại đội trưởng vì con gái mà vứt bỏ nguyên tắc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-22.html.]
Nghĩ đoạn, Đường Uyển với tâm trạng mấy vui vẻ về phía nhà họ Lục, Lục Hướng Đông dắt xe đạp theo . Cửa đóng c.h.ặ.t, Đường Uyển đến cửa thấy loáng thoáng tiếng trẻ con trong sân. Nghĩ đến Đường Chu, Đường Uyển sốt sắng, chẳng kịp suy nghĩ nhiều liền bước nhanh trong. Kết quả, cảnh tượng mắt khiến cô sững sờ!
Chỉ thấy Đường Chu đang ghế đẩu, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Khác hẳn với dáng vẻ ngoan ngoãn thường ngày mặt Đường Uyển.
Đứng mặt là cháu đích tôn nhà họ Lục - Lục Khải Minh. Lục Khải Minh khum hai bàn tay bưng quả trứng gà, sợ hãi :
Anh... Chu, ăn trứng .
Rõ ràng lớn hơn Đường Chu một tuổi, nhưng lúc sợ đến mức mồ hôi vã trán, dáng vẻ như một đứa đàn em.
Đường Chu bĩu môi: Chị gả cho chú ba của , gọi là .
Cậu... , ... bao giờ... tranh trứng với nữa, hu hu hu...
Lục Khải Minh, một thằng nhóc chín tuổi, Đường Chu tám tuổi dạy cho một bài học nhớ đời về cách . Nhìn kỹ thì mặt vẫn còn vết hằn rõ rệt, vẻ như Đường Chu tẩn cho một trận.
Bảo bắt nạt chị nữa!
Đường Chu hung hăng vung nắm đ.ấ.m cảnh cáo: Nếu đ.á.n.h tiếp!
.
Lục Khải Minh thút thít quẹt nước mắt: cũng lời .
Cậu là con trai bà , bà chắc chắn sẽ lời .
Đường Chu hừ lạnh một tiếng, ngẩng lên thấy Đường Uyển ở cửa sân, sợ đến mức bật dậy như lò xo.
Chị ơi, chị về ?
Đường Chu nở nụ ngoan ngoãn, cứ như đứa trẻ đe dọa Lục Khải Minh là . Cậu nhóc ấm ức bĩu môi chỉ Lục Khải Minh : Nó cướp trứng của em!
Lục Khải Minh: ...
Đường Uyển và Lục Hướng Đông chứng kiến bộ quá trình: ... Hai thầm cảm thán, đúng là một đứa nhóc thâm trầm. Cũng may đây đầu Đường Uyển thấy Đường Chu đ.á.n.h , cô cũng chuẩn tâm lý.
Thím ba, con... con .
Lục Khải Minh ánh mắt đe dọa của Đường Chu dọa cho vắt chân lên cổ chạy mất, Đường Chu thì căng thẳng vân vê vạt áo. Cậu sợ chị sẽ trách . Trước đây gia đình yên , cũng là một đứa trẻ ghê gớm ở khu tập thể nhà công vụ. Bây giờ cảnh nhà khác.
Chu Chu lắm.
Đường Uyển đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của Đường Chu: Bất kể ai bắt nạt em, cứ đ.á.n.h trả cho chị. Có chuyện gì chị sẽ chống lưng cho em, nhưng đ.á.n.h thì cũng chừng mực, đừng đ.á.n.h c.h.ế.t là !
Lục Hướng Đông: !!! Trời đất, chị dâu Cảnh mới cưới về lợi hại thật đấy!
Anh bỗng nhiên bắt đầu thấy lo lắng cho Cảnh của .