Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-01-02 01:46:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Uyển đang hái rau trong ruộng nhà, từ xa thấy một bóng quen thuộc tới. Là bà Cả Tào.

Vợ Tiểu Lục đấy , đang hái rau đấy hả?

Bà Cả Tào nở nụ nịnh nọt khiến Đường Uyển linh cảm chẳng lành. Cô nhớ lời nhắc nhở của Hứa Thúy Anh: là hạng mượn đồ bao giờ trả.

Vâng, cháu hái ít đậu đũa về đậu muối chua. Đường Uyển lúi húi cho đậu giỏ, chẳng thèm ngẩng lên .

Bà Cả Tào gượng : Vợ Tiểu Lục thật khéo tay, đậu cô trồng xanh mướt thế , chẳng bù cho nhà , cứ héo hắt, ăn chẳng mấy bữa hết .

Thế ạ? Đường Uyển giả vờ ngơ ngác: Thế chắc là do bác mua giống . Cháu thấy các chị trong khu tập thể trồng rau đều lắm mà. Bác thì cứ hỏi mà học tập.

Cô vờ như hiểu ý tứ trong lời bà Cả Tào. Thực cũng ruộng rau riêng, nhưng chỉ chiếm hời của khác.

lên tiếng: Hôm nay cô lên trấn đúng ? Đứa cháu gái nhà cứ đòi ăn trứng, cô cho mượn mấy quả ?

Cháu đúng là lên trấn thật. Đường Uyển gật đầu: cháu đổi trứng, đến muộn quá mà phiếu trứng. Hay là bác giúp cháu đổi ít phiếu trứng , phiếu cháu cũng chịu c.h.ế.t.

Bà Cả Tào: ...

cứ tưởng cô gái trẻ da mặt mỏng, chắc chắn sẽ nỡ từ chối, ai ngờ Đường Uyển là ngoại lệ. Bà tức đến nghẹn cổ: Vợ Tiểu Lục , nên keo kiệt thế, đều là hàng xóm láng giềng cả. Cô đừng sống kiểu vắt cổ chày nước như thế chứ.

Bác cần hỏi thăm xem cháu là thế nào ? Đường Uyển bật vì giận. Cô giữ thể diện cho bà mà bà còn cần?

Cả cái khu tập thể ai mà chẳng bác là hạng vắt cổ chày nước, mượn đồ bao giờ trả, bác lấy tư cách gì mà cháu? Cháu hỏi mượn phiếu trứng thì bác lờ tịt , mà mượn đồ khác thì cứ như đúng . Cháu cho bác , ai như bác , bác đang hư cái nếp sống của khu tập thể đấy!

Bà Cả Tào những lời thẳng thừng của Đường Uyển cho mặt mày lúc xanh lúc trắng, bà chỉ tay mặt cô: Cô... cô cô cô...

Cô cái gì mà cô, bác tin thì cứ ngoài mà hỏi thăm, tính của Đường Uyển cháu xưa nay vốn thế. Người kính cháu một thước, cháu kính một trượng, nhưng đứa nào bắt nạt định lừa lọc cháu là cháu để yên !

Những lời đanh thép khiến bà Cả Tào tức đến đau cả n.g.ự.c. Vừa khéo Trình Tiểu Nguyệt ngang qua, nhịn mà buông lời chế giễu: Bác Cả Tào định tính kế Đường Uyển thì thôi dẹp , đời chẳng ai bắt nạt .

Cứ mà xem, hết suýt hủy dung đến trẹo chân, thậm chí cả đứa con riêng của chồng hành cho khốn khổ, mà Đường Uyển vẫn cứ sống nhơn nhơn đấy thôi.

Nghe , bà Cả Tào tức điên: Hạng như cô mà xứng với Phó trung đoàn Lục chứ.

Liên quan gì đến cái rắm nhà các !

Ngày Đường Uyển còn kiêng dè đôi chút, nhưng từ khi gia đình cô minh oan, cô chẳng còn gì sợ nữa. Dù bố cô giờ cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-210.html.]

Thấy vây xem ngày càng đông, bà Cả Tào chỉ còn nước lủi thủi xách giỏ chạy mất.

Trình Tiểu Nguyệt Đường Uyển, bỗng nhiên : Đường Uyển, cũng nể cô đấy.

Ánh mắt cô nàng Đường Uyển cuối cùng cũng bớt phần chán ghét. Đường Uyển vẫn chẳng ưa gì cô .

Đường Uyển xì một tiếng: Là do tâm địa cô chính, đừng đổ cho khác.

Trình Tiểu Nguyệt Đường Uyển sâu sắc một cái lẳng lặng rời .

Hứa Thúy Anh từ trong sân đối diện bước : Bác Cả Tào tính tình hẹp hòi lắm. Em Uyển đắc tội với bà , e là bà sẽ rêu rao danh dự em khắp khu tập thể mất.

Chẳng cả, dù cũng em là thế nào .

Đường Uyển nghĩ thoáng, nhưng cô cảm thấy còn thiết với Hứa Thúy Anh như nữa. Rõ ràng chị ở trong nhà nãy giờ mà chịu mặt, đợi đến khi chuyện xong xuôi mới xuất hiện. Tuy lòng chút thoải mái nhưng Đường Uyển biểu hiện mặt.

Cô tiếp tục hái đậu, thấy cô chẳng phản ứng gì, Hứa Thúy Anh tự thấy mất hứng nên nhà.

Đến 5 giờ chiều, Trương Hồng Yến đón con về. Chị sắp xếp cho con xong xuôi mới chạy sang quan tâm hỏi han: Em gái, chuyện gì thế? Chị em với bà Cả Tào cãi ?

Cũng chẳng gì to tát chị, chẳng qua là em chịu cho bà mượn đồ thôi.

Đường Uyển cạn lời, bà Cả Tào tay nhanh thật, mới vài tiếng đồng hồ mà cả khu tập thể đồn cô keo kiệt .

Trương Hồng Yến bực , cố ý to: Nói nhăng cuội gì thế ! Ai chẳng em gái hòa nhã rộng rãi nhất. Có hạng chiếm hời thì sang đ.â.m chọc chua ngoa, đúng là mặt dày thật!

Lúc Đường Uyển mới nhận sự khác biệt. Hứa Thúy Anh nào cũng đợi xong chuyện mới tới, còn Trương Hồng Yến hễ gặp chuyện là luôn kiên quyết về phía cô. Cô dường như hiểu rõ ai mới thực sự là bạn.

Chị Hồng Yến ơi, cây ngay sợ c.h.ế.t . Đường Uyển vui vẻ vốc một nắm đậu đũa nhét tay Trương Hồng Yến: Chị mang về mà ăn.

Kìa, em để mà ăn, ruộng nhà chị cũng trồng mà.

Trương Hồng Yến định từ chối, Đường Uyển liền giả vờ nghiêm mặt: Em thấy hết , ruộng nhà chị chẳng mấy đậu . Nếu chị thấy ngại thì lúc nào dỡ khoai tây thì đưa em mấy củ là .

Được , em hết. Trương Hồng Yến tỏ vẻ bất lực, nhưng ánh mắt tràn đầy sự cảm động.

Trong lúc hai chuyện, Đường Uyển thoáng thấy bóng dáng Hứa Thúy Anh lướt qua ở sân đối diện. Xem chị vẫn luôn dõi theo cô và Trương Hồng Yến.

Như nhận cái của Đường Uyển, Trương Hồng Yến hạ thấp giọng: Đứa ngốc , đừng đối với ai cũng khờ khạo như thế nhé.

Em mà chị Hồng Yến, mỗi một cảnh mà.

Loading...