Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:20:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Này thì... chị dâu, em còn việc, em đây.

Văn Họa thấy Lục Hoài Lệ gọi Đường Uyển như , trong lòng càng thêm khó chịu. Cứ ngỡ Đường Uyển chỉ xinh hơn một chút thôi, ngờ khả năng giao thiệp cũng khá . Ngặt nỗi Lục Hoài Cảnh thích cô đến thế, cô đến muộn một bước .

Đợi Văn Họa khỏi, Lục Hoài Lệ thắc mắc hỏi Đường Uyển: Chị ba, em cứ thấy chị vẻ thích cô lắm nhỉ?

ba em cứu hồi đấy, mà đặc biệt xin chuyển công tác về đây luôn.

Đường Uyển nhịn mà đảo mắt một cái. Lục Hoài Lệ sững , vội vàng thanh minh: Chị ba, đây em từng thấy cô bao giờ. Tính ba giúp , chắc gì nhớ cô là ai .

Có lẽ .

Đường Uyển khó chịu thì khó chịu thật, nhưng cũng để chuyện quá nặng lòng. Cô thắc mắc hỏi Lục Hoài Lệ: Vĩ Thành hồi phục thế nào ?

Cũng tạm chị ạ. Lục Hoài Lệ thở dài: Chưa khỏi hẳn thì về đơn vị , hũ gạo trong nhà sắp thấy đáy .

Nói gì lạ thế, thiếu thì cứ sang tìm chị. Đường Uyển vỗ vai Lục Hoài Lệ: Anh ba em mới kiếm ít trứng gà về, để chị lấy cho em một ít mang về.

Chị ba, em cảm ơn chị!

Lục Hoài Lệ đỏ mặt. Con đúng là gặp lúc hoạn nạn mới ai thực lòng với . Cô theo Đường Uyển: chị ba ơi, chỗ coi như em mượn chị nhé. Em ba , chị đang mang thai, cũng cần bồi bổ. Để vài hôm nữa em về đại đội đổi ít trứng mang lên trả chị.

Nếu chồng đang thương, bé Nữu Nữu cũng cần ăn thì Lục Hoài Lệ cũng chẳng nỡ mở lời.

Em cầm lấy .

Đường Uyển đưa cho cô hai mươi quả trứng. Trong cửa hàng gian của cô vẫn còn nhiều, Lục Hoài Cảnh mà nhớ chi li . Tóm là nhà cô thiếu mấy thứ .

Cảm ơn chị ba nhiều lắm. Vĩ Thành giờ vẫn tiện trông Nữu Nữu nên em xin phép về đây.

Lục Hoài Lệ đầy vẻ cảm động bế trứng về. Đường Uyển ở nhà tự chưng cho một bát trứng, nấu cơm nước ăn uống t.ử tế. Ăn xong, cô đạp xe chạy lên trấn.

Trời tháng Chín vẫn còn nóng, Đường Uyển cố gắng đạp chậm một chút, chẳng mấy chốc tới trấn . Trứng gà trong gian tuy nhiều nhưng phần lớn trứng gà , nên cô lấy một ít đặt giỏ. Sau đó cô một bộ quần áo khác, một nữa trộn chợ đen.

Có lẽ đợt truy quét , ở chợ đen thưa một chút, nhưng điều đó ngăn việc vì miếng ăn mà mạo hiểm. Đường Uyển quấn khăn đầu, đưa mắt quan sát xung quanh. Cô dạo một vòng chợ đen mới chọn một góc khuất xuống, đặt chiếc giỏ phía .

Cô cố ý để lộ những quả trứng gà trong giỏ, lập tức thu hút sự chú ý của vài .

Em gái, trứng gà bán thế nào đây?

Một hào một quả.

Đường Uyển liếc mấy đang hỏi, giữ vẻ mặt lạnh lùng như kiểu chấp nhận mặc cả.

Cho mười quả!

cũng lấy mười quả!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-197.html.]

Còn cô? Nếu còn thì cho hai mươi quả, con dâu nhà mới sinh xong.

...

Vẫn còn ạ.

Đường Uyển thoăn thoắt đưa trứng cho họ, tiền trao cháo múc. Bán xong cô cũng vội ngay mà thong thả lấy thêm ít dưa chuột từ trong bao tải phía . Loại rau củ tươi rói thế dễ bán, chỉ trong hơn một tiếng đồng hồ, Đường Uyển thu về bốn năm chươi đồng. Chẳng trách trong tiểu thuyết mấy xuyên cứ thích chợ đen, Đường Uyển đang cân nhắc xem nên về thì chợt thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc: bà cụ Chu, từng dùng vòng vàng đổi nhu yếu phẩm.

Đường Uyển nghĩ ngợi một lát xách giỏ xa một chút, bí mật bỏ thêm ít đồ .

Bà ơi, bà lấy lương thực tinh ?

Đường Uyển cố ý hạ thấp giọng tới mặt bà cụ Chu. Nghe , mắt bà cụ sáng lên, nhưng đó ngập ngừng: Đổi bằng thứ khác cô?

Được ạ, bà đây một chút.

Đường Uyển kéo bà cụ góc khuất, hé giỏ cho bà xem lương thực tinh bên trong. Bà cụ Chu ưng ý, bà lấy từ trong ống tay áo một chiếc khóa vàng.

Cái thì đổi bao nhiêu hả cháu?

Mười cân lương thực tinh ạ. Đường Uyển mở giỏ cho bà xem: Trong giỏ cháu giờ chỉ còn ngần thôi.

Cháu đúng là .

Bà cụ Chu chợt nghĩ đến đây cũng từng gặp một như , họ quen . Bà giao chiếc khóa vàng cho Đường Uyển, hai bên tiền trao cháo múc. Đường Uyển đưa hết túi lương thực nhỏ cho bà, nhanh ch.óng biến mất đám đông.

Sau khi đổi thêm ít đồ ngoài, Đường Uyển xuống mặt một bà lão bán trứng gà.

Bà ơi, trứng đổi thế nào ạ?

Một hào một quả cần phiếu.

Bà lão khẽ nhướn mí mắt. Đường Uyển đồng ý ngay: Bà bao nhiêu quả ạ?

Một trăm quả.

Thấy Đường Uyển hào phóng như , bà lão lập tức phấn chấn hẳn lên. Ngay lúc Đường Uyển hí hửng định trả tiền thì cô thấy những quả trứng trong chiếc giỏ bên cạnh y hệt như trứng trong gian của cô!

Vì trứng gà trong cửa hàng gian to hơn nhiều, trứng gà nên cực kỳ dễ nhận . Thấy Đường Uyển cứ chằm chằm đống trứng, bà lão vội vàng : Trứng là do con gà mái đại cồ nhà đẻ đấy, to hơn hẳn trứng khác. Loại bán một hào hai, cô lấy ?

Đường Uyển là khách lớn nên bà lão cực kỳ nhiệt tình.

Đường Uyển: ...

Dạ thôi ạ.

Đường Uyển đoán chắc là nhà bà lão mua trứng của cô mang đây bán . Cô chỉ mua một trăm quả trứng gà thôi. Trước khi rời , thấy bán gà con, cô tiện tay mua luôn mười con. Sau thả gian nuôi lớn là cô sẽ trứng ăn liên tục.

Nghĩ , bước chân Đường Uyển nhẹ tênh. Cô ghé bưu điện gửi thư, chợt nhớ lâu ghé qua trạm thu mua phế liệu.

Loading...