Cụ thể thì cũng nhớ rõ lắm, lúc đó trong đầu chỉ là nhiệm vụ, hận thể để cô cho nhanh.
Hóa là còn từng chuyện với nữa cơ đấy, hèn chi cứ lưu luyến quên, còn đặc biệt xin điều chuyển công tác về tận đây.
Mấy câu mỉa mai của Đường Uyển Lục Hoài Cảnh chút bất lực, khóe môi khẽ nhếch lên: Vợ ơi, em ghen là chuyện , chứng tỏ em quan tâm đến .
Cút cho rảnh.
Đường Uyển lười chẳng buồn tiếp lời, cô đẩy cửa bước sân. Trong sân vắng vẻ hiu quạnh, cô thoáng chốc thấy quen. Đã quen với sự mặt của Tần Tố và Đường Chu, giờ chỉ còn cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác trống trải lạ thường.
Vợ cứ yên tâm, nhất định sẽ giữ cách với khác giới.
Lục Hoài Cảnh nghiêm túc hứa hẹn. Đường Uyển buồn bực: Được , mau đơn vị . Em ở nhà một , chẳng còn chị Hồng Yến và ở ngay vách đấy thôi.
Được, đây, em ở nhà chăm sóc bản cho nhé.
Lục Hoài Cảnh cũng dám chậm trễ thời gian, tiện tay vơ mấy cái màn thầu khô khốc đạp xe chạy biến.
Đường Uyển thẫn thờ trong sân một lát cho đỡ lạ lẫm, cuối cùng cô đóng c.h.ặ.t cửa , dứt khoát gian.
Ở trong gian, cảm giác ngột ngạt l.ồ.ng n.g.ự.c cũng dần tan biến, lẽ vì khí trong dễ chịu hơn nhiều. Thế là Đường Uyển quyết định trốn đây để tận hưởng sự thanh tịnh.
Có lẽ cây cối trong gian chu kỳ sinh trưởng khác bên ngoài, những cây ăn quả cô trồng lúc giờ hoa kết trái cả . Nào là nho, đào, mận, mơ... Từng chùm từng quả trĩu nặng cành. Điều khiến cô ngạc nhiên hơn là chỉ cần cô hái xuống thì những quả sẽ chẳng bao giờ hỏng. Trong bốn mùa xuân hạ thu đông nhưng cây cối đều tươi , rau củ và thảo d.ư.ợ.c món nào cũng thuộc hàng cực phẩm.
Đường Uyển tiện tay bẻ một quả dưa chuột ăn sống, nhịn mà hái thêm một quả dưa hấu. Dưa hấu tính hàn nhiều đường, Đường Uyển dám ăn quá nhiều, cô cắt thành từng miếng nhỏ nhâm nhi từng chút một. May mà đồ đạc trong gian hư hỏng, cô thể lấy ăn bất cứ lúc nào, tiện lợi thoải mái.
Trưa nay ở nhà một , Đường Uyển bày vẽ xào nấu, nhưng cô cũng chẳng hạng để bản chịu thiệt. Cô dứt khoát cửa hàng lẩu trong trung tâm thương mại của gian. Trong tiệm vắng tanh một bóng , Đường Uyển bếp chọn những nguyên liệu thích, đó tự nấu nước lốt lẩu. Lo ngại khẩu vị bà bầu thất thường, cô còn đặc biệt chuẩn nồi lẩu hai ngăn.
Rau xanh cô trồng đều lớn, Đường Uyển nhanh tay hái một ít rau, còn gọt thêm cả khoai tây nữa. Cô đ.á.n.h chén một bữa lẩu ngon lành. Vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên cô dám uống sữa, đành pha một ly nước chanh dây để uống. Ăn xong, cô xoa cái bụng tròn lẳn mà nghĩ thầm, cuộc sống thế đúng là sướng như tiên.
Chỉ là cả cô giờ mùi lẩu. Kể từ lúc gian , cô vẫn thời gian quan sát kỹ lưỡng ngóc ngách. Thế là cô thong thả dạo quanh trung tâm thương mại. Điều khiến cô kinh ngạc là tầng thượng của trung tâm thương mại một bể bơi lộ thiên, nước trong bể trong vắt thấy đáy. Cô dùng tay thử nước, ấm áp, lạnh cũng nóng. Nghĩ đến chuyện đang ám mùi lẩu, Đường Uyển dứt khoát nhảy xuống tắm một trận. Sợ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng, cô dám bơi mạnh, chỉ thong thả lội một vòng.
Tắm rửa xong xuôi, Đường Uyển một bộ đồ ngủ bằng vải cotton thong dong xuống lầu. Hàng hóa trong gian chất đầy như núi, cô thể tranh thủ thời gian mang ngoài bán bớt một ít.
Dạo quanh gian một hồi thì trời còn sớm, cô lấy ít nguyên liệu mang ngoài. Trước khi Lục Hoài Cảnh về, cô nấu một món cay tê đơn giản. Sợ chồng nghi ngờ nên cô dám cho quá nhiều gia vị hiện đại, chỉ nấu khoai tây, củ cải, rau xanh và trứng gà. Ngoài cô còn nấu thêm ít đậu phụ tươi và đậu phụ chiên, còn đồ mặn thì thái thêm vài lát thịt ba chỉ thật mỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-195.html.]
Lục Hoài Cảnh bước chân nhà ngửi thấy mùi thơm nồng nàn. Anh rảo bước bếp: Chẳng bảo đợi về nấu cơm cho ? Sao em tự .
Anh lo cho vợ nên tan huấn luyện là chạy về ngay. Đường Uyển mỉm : Cũng gì nặng nhọc cả, em món ngon lắm, đây nếm thử .
Phần của cô là nước dùng cay nhẹ, còn của Lục Hoài Cảnh thì cay hơn một chút. Ở với lâu nên Đường Uyển ăn cay giỏi.
Đây là món gì ?
Lục Hoài Cảnh từng thấy cách ăn bao giờ, trong bát chất đầy đủ loại rau củ thịt thà.
Một nồi hầm hỗn hợp ?
Đường Uyển phì : Em sợ ăn đủ nên nhào thêm ít bột mì, nếu no em sẽ nấu thêm mì cho .
Vất vả cho vợ .
Lục Hoài Cảnh lời nhưng mắt cứ dán c.h.ặ.t bát đồ ăn lớn mặt, yết hầu tự chủ mà khẽ chuyển động. Nhìn ngon mắt thật đấy. Tuy nhiên, quen giữ vẻ mặt bình thản, dù trong lòng ngạc nhiên nhưng cơ mặt vẫn căng .
Ôi, quá!
Đường Uyển vui vẻ gắp một miếng rau thơm yêu thích, ngẩng đầu lên thì thấy Lục Hoài Cảnh đang chằm chằm: Sao ăn ?
Cô hớp một ngụm lớn sữa mạch nha, sữa mạch nha kèm với đồ cay tê xem cũng hợp phết.
Anh ăn đây.
Lục Hoài Cảnh cúi đầu c.ắ.n một miếng đậu phụ chiên, nước dùng đậm đà tràn khiến tỉnh cả . Ngon thật! Mắt Lục Hoài Cảnh sáng rực lên, ăn hết miếng đến miếng khác. Món còn ngon hơn cả nấu, cảm giác như các vị giác đang nhảy múa , thật sự tươi ngon! Lục Hoài Cảnh ăn lấy ăn để, cuối cùng ăn xong cả Đường Uyển.
Để em nấu thêm ít mì cho nhé.
Đường Uyển định dậy thì Lục Hoài Cảnh giữ : Vợ cứ từ từ mà ăn. Để tự nấu ít mì nước lèo bỏ bát nước dùng là .
Vậy cũng .
Đường Uyển cũng ép , để tự là hợp lý nhất. Khi cô thong thả ăn xong thì Lục Hoài Cảnh cũng nấu mì xong xuôi.
Vợ ơi, cho em thêm ít mì nhé.