Thật là đáng tiếc!
Sau ông nội con mất tích, bà nội giao sản nghiệp cho bố con đích tìm. Về bà đưa ông nội đang trọng thương trở về, khi về ông liền bán sạch sản nghiệp, cái gì cần nộp thì nộp cho nhà nước. Ông còn cấm bố con để lộ việc y thuật, cả nhà chúng đều giấu .
Thực tế chứng minh ông nội là tầm xa trông rộng ạ. Đường Uyển khỏi cảm thán: Hồi đó ông nội đưa và bố nước ngoài ạ? Cô nhớ trong lịch sử, thời điểm nhiều gia đình điều kiện đều nước ngoài cả mà.
Ông nội con bảo chúng sinh là nước Hoa, c.h.ế.t cũng ma nước Hoa. Tần Tố gõ nhẹ trán Đường Uyển: Con tò mò mấy chuyện gì?
Thì con nghĩ con lạc đà gầy vẫn lớn hơn con ngựa, nhà chắc vẫn còn chút tích lũy chứ ạ. Đường Uyển chột , dù đồ đạc trong căn phòng bí mật ở tòa nhà nhỏ kiểu Tây đều cô dọn sạch bách .
Nghe , Tần Tố thu nụ : Ông nội con để vài đường lui, cũng giữ . Nếu giữ , đợi đến khi thời thế hơn, sẽ bù thêm sính lễ cho con.
Không cần ạ, con nhiều sính lễ . Đường Uyển chớp chớp mắt đầy chột . Trong căn phòng bí mật đó nhiều đồ như , e rằng là phần lớn tài sản nhà họ Đường để , cô còn mặt mũi nào mà đòi thêm thứ khác.
Tần Tố mỉm hiền hậu, bà cứ ngỡ Đường Uyển đang đến tiền bà vội vã nhét cho cô lúc rời .
Chỗ đó chỉ là chín trâu mất một sợi lông thôi, bảo bối ông nội và ông ngoại con để giấu kỹ lắm. Có điều tạm thời lấy về , vì chỗ đó giờ đang khác ở.
Chuyện vội , an là hết.
Hai con trò chuyện tâm tình thêm nhiều, đợi đến khi cơm trưa nấu xong nhờ Đỗ mang bệnh viện. Suốt cả ngày hôm đó, Tần Tố coi Đường Uyển như động vật quý hiếm cần bảo tồn, khiến cô thấy tự nhiên chút nào. Cô quyết định đợi Lục Hoài Cảnh về sẽ nhờ khuyên một chút, nếu cô ở nhà đến phát mốc mất. Nhất là lúc cô bế Nữu Nữu, Tần Tố nhất quyết cho, còn bảo đang m.a.n.g t.h.a.i thì bế trẻ con.
Chị ơi, em khỏe lắm, cần chị bế . Đường Chu cái thằng nhóc cũng về phía Tần Tố, Đường Uyển thấy bất lực, chỉ đành rúc trong phòng bản thảo. Còn Tần Tố thì đặt Nữu Nữu giường, bên cạnh khâu tã lót. Đường Uyển giật giật khóe miệng, xem khi ở cữ xong, nhất định để bố cô sang đón họ về thôi.
Cô cứ mong ngóng mãi, cuối cùng cũng đợi lúc Lục Hoài Cảnh tan ca huấn luyện. Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Đường Uyển hớn hở chạy đón.
Anh Hoài Cảnh!
Vợ ơi, em chậm thôi. Lục Hoài Cảnh vội vàng đặt đồ đạc trong tay xuống, sải bước tới đỡ lấy Đường Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-186.html.]
Lúc Đường Uyển mới thấy xách nách mang nhiều thứ, Đường Chu thấy liền chạy xách phụ. Cho đến khi nhà chính, bày biện hết đồ lên bàn, Lục Hoài Cảnh mới giải thích với .
Mẹ ạ, con thấy Uyển Uyển m.a.n.g t.h.a.i nên cần ăn uống bồi bổ một chút, thế nên con hợp tác xã mua ít đồ. Anh lượt lấy đồ : Đây là sữa bột, con phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i uống cho sức khỏe. Nếu em uống quen thì còn sữa lúa mạch nữa, ngoài còn mua ít bánh quy với điểm tâm, bảo nghén nhanh đói nên em cứ để dành mà ăn.
Sao nhiều bột mì trắng với mì sợi thế ? Tần Tố tỏ vẻ kinh ngạc, thế là dọn sạch cả cái hợp tác xã nhà chứ gì, hết bao nhiêu tiền cơ chứ. là cái đồ phá của.
Uyển Uyển thích ăn lương thực phụ, m.a.n.g t.h.a.i chắc chắn càng thích, nhà cứ ăn lương thực tinh hết ạ. Lục Hoài Cảnh bày bộ dạng chờ khen ngợi: Vợ ơi, còn mua nhiều thứ lắm, em xem . Sau ăn gì em cứ bảo , mua cho em.
Lúc Lục Hoài Cảnh đang đinh ninh cô sẽ khen thì thấy Đường Uyển u uất hỏi một câu: Anh Hoài Cảnh, giấu quỹ đen đấy?
Không mà. Gương mặt Lục Hoài Cảnh đỏ bừng vì lúng túng, vội vàng giải thích: Trước đây đồng đội vay năm mươi đồng, họ mới trả nên nghĩ em mang thai, nhân tiện mua ít đồ luôn.
Cái con bé . Tần Tố lườm Đường Uyển một cái vỗ nhẹ vai cô: Tiểu Lục mua cái gì mà chẳng cho con? Con còn kén cá chọn canh nhiều lời như thế, cẩn thận mua cho nữa .
Mẹ ơi chuyện đó ạ. Lục Hoài Cảnh vội vàng cam đoan, chỉ cần vợ ăn, nghĩ cách mấy cũng mua cho bằng .
Được , ăn cơm thôi. Đường Uyển truy hỏi thêm nữa, thực cô cũng chỉ cố ý trêu Lục Hoài Cảnh một chút thôi. Đàn ông tí tiền tiêu vặt trong cũng chẳng .
Thế còn những thứ ... Lục Hoài Cảnh chỉ đống đồ bàn, ánh mắt vẫn lấp lánh vẻ mong chờ khen.
Yên tâm , em sẽ nhớ để ăn mà. Đường Uyển khẽ nhếch môi, cả nhà vui vẻ chuẩn ăn cơm tối. Vẫn là Tần Tố xuống bếp, cơm canh khá ngon miệng, ăn xong Đường Uyển hỏi Lục Hoài Cảnh:
Khi nào thì chồng Hoài Lệ xuất viện hả ?
Chắc là trong vòng hai ngày tới thôi, lúc đó sẽ mượn xe của đơn vị đón họ. Lục Hoài Cảnh nghĩ ngợi dặn dò Đường Uyển: Em đừng thăm họ nữa, giờ đang mang thai, bệnh viện tiện .
Không mà, em nhân tiện khám t.h.a.i luôn. Đứa bé trong bụng Đường Uyển tháng còn nhỏ, nếu bệnh viện thì thể tranh thủ kiểm tra luôn, còn nếu thì thực cũng chẳng vội.
Được , lúc đó em cùng . Lục Hoài Cảnh thật sự vô cùng cẩn thận, Đường Uyển cũng chẳng tiện gì thêm, dù cũng mới tiếp nhận việc sắp bố mà.
Lúc tắm rửa buổi tối, Đường Uyển bí mật gian một chuyến, may mà trong trung tâm thương mại cửa hàng và bé. Cô tìm thấy loại sữa bột dành cho bà bầu, còn cả t.h.u.ố.c canxi và vitamin DHA nữa. Tuy đây từng m.a.n.g t.h.a.i nhưng may là các loại thực phẩm chức năng ở đây đều ghi chú rõ ràng, thậm chí còn cả vitamin D3 cho trẻ sơ sinh. Sau khi dọn dẹp xong, Đường Uyển uống phần của ngày hôm nay nhưng mang ngoài.