Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:08:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Uyển đang cầm một quả dưa chuột gặm dở: mà chuyện giờ ly kỳ lắm, đàn ông Lan Hoa từng sinh con .

Hả? Tần Tố cực kỳ hóng hớt: Mau kể , kể với.

Thì là thế ... Đường Uyển kể chi tiết đầu đuôi câu chuyện: Người đầu óc thông minh lắm, kẻ ngốc . Lừa mà lừa cả đời , sớm muộn gì cũng lộ thôi.

Cũng đúng, phụ nữ sinh con với sinh con thực vẫn điểm khác biệt. Tần Tố gật đầu, những phụ nữ tuổi đều thể đối phương từng sinh nở .

Mấy con đang trò chuyện thì Lục Hoài Cảnh từ ngoài , bảo: Lúc nãy ở quê điện thoại gọi lên.

Nói gì thế ? Đường Uyển thấy Lục Hoài Cảnh tươi rói bước , đoán chừng chuyện gì .

Năm nay mùa màng , gửi cho chúng ít đồ. Tiền điện thoại đắt đỏ, bà Vương Đại Ni chẳng nỡ lãng phí, nào cũng cúp máy trong vòng đầy một phút.

Bà thông gia thật chu đáo quá. Tần Tố tâm trạng , bà thông gia thương Uyển Uyển là chuyện , còn hơn gặp chồng khổ con dâu.

Mẹ Uyển Uyển thích ăn củ cải khô nên phơi ít rau khô, còn cả đậu phụ nhự nữa. Lục Hoài Cảnh thực sự vui vẻ, thản nhiên xuống. Tần Tố bảo ăn thêm một chút.

Thôi ạ , cứ ăn . Lục Hoài Cảnh phấn khởi lắm, điều nuối tiếc duy nhất là buổi tối vẫn ôm vợ ngủ.

Đêm đến khi giường, Tần Tố Đường Uyển tỉ mỉ đắp t.h.u.ố.c cho .

Uyển Uyển, mai con tiễn ga tàu nhé, về . Tình hình ở nhà bà gì, chắc chắn là đang lo cho Đường Thời.

Đường Uyển bày tỏ sự thấu hiểu, nhưng chân bà vẫn hồi phục: Mẹ ơi, chân vẫn thế . Để về một con yên tâm , nếu cứ khăng khăng về thì con tiễn về.

Thế , chẳng còn Chu Chu ? Tần Tố nắm lấy tay Đường Uyển: Thời gian qua thấy Chu Chu trưởng thành lên nhiều lắm. nó dù cũng là em trai con, đạo lý cứ ở lỳ nhà chị gái mãi. Có nó tàu chăm sóc , con cứ yên tâm .

Để con bàn bạc với Hoài Cảnh . Đường Uyển vẫn thấy lo, một thương một đứa trẻ, đường bắt nạt thì ? Với bố mãi chẳng gọi điện tới, chắc hẳn chuyện bên đó vẫn xử lý xong.

Vì mải nghĩ chuyện nên tối đó Đường Uyển ngủ ngon giấc, sáng sớm thấy chút động tĩnh bên ngoài là cô bò dậy. Vừa mở cửa thấy Lục Hoài Cảnh đang gánh một đôi nước về, ngạc nhiên ngước mắt .

Vợ ơi, hôm nay em dậy sớm thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-174.html.]

Mẹ về . Đường Uyển tựa khung cửa: Em hiểu tâm trạng về nhà của , nhưng chân còn khỏi hẳn, dắt theo Chu Chu, em yên tâm.

Mẹ chịu ở thêm ? Thực Lục Hoài Cảnh đoán ý của Đường Uyển, nhưng yên tâm chút nào.

Nghe Đường Uyển lắc đầu : Chắc là lo cho bố đấy. Anh Hoài Cảnh, là để em tiễn hai con về Đông Thị nhé, yên tâm, tiễn xong em về ngay.

Tình hình tàu hỏa thế nào em cũng đấy, em về một yên tâm ? Không Lục Hoài Cảnh nghĩ nhiều, mà toa tàu thời thực sự khá hỗn loạn, hạng nào cũng . Thậm chí còn nhiều kẻ trốn vé, sơ sẩy một cái là tiền nong móc sạch ngay.

Thấy đồng ý, Đường Uyển chút vui: Em cảnh của đặc thù, chắc chắn là kỳ nghỉ . Nếu em , chẳng lẽ thật sự đợi bố em sang đón ?

Vợ ơi. Lục Hoài Cảnh dỗ dành cô: Em đừng vội, để hỏi xem đồng đội nào ở Đông Thị . Đến lúc đó lên tàu xuống tàu đều đưa đón thì mới yên tâm hơn chút.

Anh Hoài Cảnh, em mà. Đường Uyển nghĩ tới chiếc dùi cui điện trong trung tâm thương mại gian, hễ chuyện gì là cô điện cho đối phương ngất xỉu ngay.

Để cân nhắc thêm ? Lục Hoài Cảnh nhíu c.h.ặ.t mày. Đường Uyển cũng ép , cô né sang một bên đổ nước chum: Được thôi, em bữa sáng đây.

Thành thực mà , đàn ông như Lục Hoài Cảnh ngoại trừ thỉnh thoảng gia trưởng và bận rộn thì cũng chẳng khuyết điểm gì lớn. Thế nên phần lớn thời gian Đường Uyển vẫn chung sống hòa bình với .

Buổi sáng cô bánh khoai tây, vì kịp thời gian nên Lục Hoài Cảnh cầm hai cái chạy huấn luyện luôn. Đợi đến khi Tần Tố và Đường Chu thức dậy, Đường Uyển thậm chí gian tìm một lô đồ dùng phòng .

Đã định sẽ tiễn và Chu Chu về, Đường Uyển dự định sắm sửa một ít đồ đạc. Vừa khỏi sân nhỏ thấy Trình Tiểu Nguyệt đang nhếch nhác xổm bên bờ suối giặt quần áo. Mặt cô quấn kín mít, miệng thì lẩm bẩm liên tục.

Đồ đòi nợ, một lũ đòi nợ! Giờ trông cô cứ như thể thần kinh vấn đề.

Đường Uyển chẳng thấy tội gì cả, vì Trình Tiểu Nguyệt rơi bước đường là do tự tự chịu. Từ xa, Trình Tiểu Nguyệt thấy Đường Uyển nhưng còn bám lấy cô như khi, mà chỉ chằm chằm Đường Uyển với ánh mắt phức tạp.

Đường Uyển cũng chẳng buồn để ý đến cô , ánh mắt thờ ơ lướt qua, nhưng thấy tiếng mỉa mai của bà Khâu Đại Táo ở bên cạnh.

Chà, hại nông nỗi mà cô vẫn thản nhiên thế nhỉ, cái cô Trình Tiểu Nguyệt cũng thật là đen đủi.

Bà già , gì cũng chứng cứ, bà bảo hại cô thì ơn đưa bằng chứng đây. Nếu chuyện với con trai bà, bảo tìm bằng chứng giúp bà nhé.

Bà Khâu Đại Táo nghẹn họng: là mồm mép tép nhảy.

Đồ già điều. Sau khi nắm thóp đối phương, Đường Uyển hì hì đạp xe mất. Thực mấy hạng cực phẩm cũng khó đối phó lắm. Cô đến hợp tác xã cũng chỉ là màu thôi, mua ít đồ chất lên xe đạp mang về.

Loading...