Đừng quên là tiền thằng ba gửi về các đều tiêu xài , đừng để mở mồm c.h.ử.i bới.
Lục Hoài Nghĩa và Lục Hoài Mai mím môi, cuối cùng chẳng câu nào. Dù đây hai đứa học cũng đều nhờ ba chu cấp. Lý Thúy Hoa còn định mẩy tiếp, nhưng Lục Đại vốn hiền lành bỗng nhiên giáng cho cô một bạt tai.
Lý Thúy Hoa, nhịn cô đủ lâu . Đó là tiền thằng ba dùng mạng đổi về, liên quan gì đến cô?
Lục Hoài Nhân, dám đ.á.n.h !
Lý Thúy Hoa xông lên cào cấu Lục Đại điên cuồng, để mặt một vết m.á.u dài, hai vợ chồng cứ thế lao đ.á.n.h . Vương Đại Ni cũng chẳng buồn quan tâm, bà về phòng lấy một trăm năm mươi đồng đưa cho Đường Uyển.
Vợ thằng ba, bố con ở xa quá, tiền đưa trực tiếp cho con, hai đứa cầm lấy mà mua sắm đồ đạc.
Con cảm ơn .
Đường Uyển tít mắt, vui vẻ nhận lấy tấm lòng của bà chồng tương lai. Đằng Lý Thúy Hoa thấy cảnh , uất ức thụp xuống đất hu hu.
Lục Hoài Nhân, sinh cho ba đứa con, nhà đối xử với thế đây, cái đồ lương tâm.
Gào cái gì mà gào, ngày vui mà cô định thuê đám ma ?
Vương Đại Ni ghét bỏ lườm cô một cái: Cái cuộc sống cô mà ở nữa thì cút ngay về nhà họ Lý nhà cô !
Tiếng của Lý Thúy Hoa im bặt. Nhà họ Lý hơn hai mươi miệng ăn, mỗi ngày chỉ ăn no ba phần, so với nhà họ Lục. Thế nên dù tức tối đến mấy, cô cũng chỉ đành gạt nước mắt theo chồng đồng.
Anh em Lục Hoài Mai cũng học, Vương Đại Ni ở nhà trông trẻ. Đường Chu chút do dự.
Chị, là em nữa nhé?
Chị kết hôn với Lục, theo vẻ tiện cho lắm.
Chu Chu ở nhà , hai đứa cứ yên tâm mà .
Vương Đại Ni cũng hy vọng con trai và con dâu gian riêng để tìm hiểu . Nghe , Đường Uyển cũng ép em trai nữa.
Thế em ở nhà ngoan nhé, chị trấn mua vải về may quần áo cho em.
Chị cứ mua đồ cưới , em quần áo mặc .
Sự hiểu chuyện của Đường Chu Đường Uyển thấy xót xa. lúc Lục Hoài Cảnh dắt xe đạp tới.
Chúng thôi.
Vâng ạ.
Đường Uyển nhảy lên xe. Hôm qua vì hổ cô kịp quan sát xung quanh, giờ mới thấy nhiều nhà vẫn còn ở nhà tranh vách đất, nhà họ Lục như là khấm khá lắm . Trên cánh đồng, đang hăng say lao động. Nhìn họ nắng thiêu đen nhẻm, Đường Uyển càng kiên định với ý nghĩ đồng việc. Cô thực sự chịu nổi cái khổ .
Chiếc xe đạp ngang qua làng, khiến ít ngoái . Ngồi xe bò, Vu Quyên cũng đang định trấn. Đám thanh niên tri thức mới đến một ngày nghỉ để sắm sửa đồ đạc. Cô thấy bà thím bên cạnh :
Hồng Anh , thằng Cảnh nó dắt cả vợ về , cháu mà lấy chồng là thành bà cô già đấy!
Người tên Hồng Anh chính là con gái bác Đại đội trưởng Lục, cô nàng bực bội đáp: Sao thím đó là vợ ? Biết là chị em họ thì !
Hôm qua bác Đại đội trưởng về cũng định với con gái chuyện của Lục Hoài Cảnh, nhưng nỡ mở lời vì sợ cô nàng nghĩ quẩn. Thế nên bây giờ Hồng Anh vẫn Đường Uyển chính là vợ của Lục Hoài Cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-17.html.]
Vu Quyên thấy thế thì đảo mắt : Chắc chị em họ , cùng đoàn tàu với họ mà. Anh chăm sóc cô gái đó chu đáo lắm, nửa đêm còn dậy đắp chăn cho cô nữa cơ.
Thế thì chắc chắn , đúng là vợ thằng Cảnh .
Trước giờ chẳng bà Vương Đại Ni nhắc gì cả, mà đột ngột thế nhỉ.
Hồi qua còn thằng Cảnh với bà Mãn là nó đưa vợ về lĩnh chứng mà.
...
Cái cô xinh thật đấy, trông dáng dấp phết, chắc là nó tìm ở đơn vị đấy nhỉ?
Ai đó bồi thêm một câu Lục Hồng Anh đỏ hoe mắt, cô nàng siết c.h.ặ.t cái túi vải trong tay, lòng đau như cắt.
Xinh thì tác dụng gì , chẳng lụng gì cả, tàu là Lục chăm sóc cô thôi.
Vu Quyên bĩu môi khiến mắt Lục Hồng Anh sáng lên. thế, cô xinh bằng , nhưng chắc chắn đảm đang hơn cô gái nhiều.
Mọi xe bò mỗi một ý nghĩ, còn Lục Hoài Cảnh chở Đường Uyển tới trấn Đại Bình. Những bức tường đất, mái ngói đen dán đầy khẩu hiệu, Đường Uyển quan sát những qua đường vội vã. Ai nấy đều xanh xao gầy gò nhưng tinh thần phấn chấn, như thể tràn đầy hy vọng cuộc sống.
Lục Hoài Cảnh dừng xe cửa tiệm cơm quốc doanh, với Đường Uyển: Anh mua chút đồ.
Vâng, .
Đường Uyển đang mải ngắm phố xá nên cũng chú ý lắm. Chẳng mấy chốc, Lục Hoài Cảnh bước với một gói giấy dầu trong tay.
Thấy sáng nay em ăn ít quá, mua cho em hai cái bánh bao nhân thịt .
Bánh bao nhân thịt thời to vật vã, nhân thịt đầy đặn, mùi thơm nồng nàn cứ thế xộc thẳng mũi Đường Uyển.
Thơm quá.
Đường Uyển chỉ lấy một cái: Em ăn một cái là , hai cái là no lặc lè đấy.
Nguyên chủ từ nhỏ nuông chiều, ít khi việc nặng nên sức ăn thực sự lớn.
Thế em ăn .
Lục Hoài Cảnh vẫn cầm cái bánh còn mà ăn, Đường Uyển cứ ngỡ đói, cho đến khi cô lau miệng đầy thỏa mãn.
Ngon thật đấy.
Đầu bếp tiệm cơm quốc doanh bánh bao còn ngon hơn cả mấy hàng ăn sáng đời .
Ngon thì ăn thêm cái nữa .
Lục Hoài Cảnh đưa cái bánh bao còn tới mặt Đường Uyển, đúng là một đàn ông . Không đàn ông khi cưới đổi gì đây.
Anh định nuôi em như nuôi lợn đấy ?
Đường Uyển bật : Anh tự ăn , em mua ít kẹo mừng, mua xong chụp ảnh.
Được.
Khóe môi Lục Hoài Cảnh nhếch lên vì cô gái yêu để tâm đến . Đường Uyển sớm nhắm chuẩn cửa hàng cung tiêu đối diện, cô nhanh chân bước . Đang giờ việc nên cửa hàng cũng vắng , chỉ một nhân viên quầy.