Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:58:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LKG8wVame

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Chu lon ton chạy bưng một chậu nước cho rể rửa tay, Lục Hoài Cảnh mỉm với Tần Tố.

Mẹ ơi, mỗi tháng đơn vị đều phát lương và phiếu cho con, đủ cho Uyển Uyển chi tiêu mà. Với cả khó khăn lắm mới sang đây ở vài ngày, cô món gì ngon ngon để hiếu thảo với thôi.

Thấy Lục Hoài Cảnh bảo vệ Đường Uyển như , Tần Tố trong lòng vui mừng. Con gái gả , bà tự nên can thiệp quá nhiều chuyện riêng của chúng, chỉ bảo: Hai đứa chung sống với , trong lòng tự tính toán là .

Dạ.

Đường Uyển mỉm Lục Hoài Cảnh, dáng vẻ tâm đầu ý hợp của đôi vợ chồng trẻ khiến nỗi lo lắng trong lòng Tần Tố dần vơi bớt. Ít nhất là lúc , con gái bà đang hạnh phúc. Vậy thì quyết định năm xưa của vợ chồng bà hề sai.

Cơm nước chuẩn xong, ba món: trứng xào hành lá, cá khô xào củ cải chua và một đĩa rau xanh. Cơm còn là cơm trắng tinh, Tần Tố mà sống mũi cay cay.

Chẳng bố con cái gì bụng nữa.

Mẹ yên tâm , bố là đàn ông con trai, tự cách chăm sóc bản mà.

Đường Uyển xới cho Tần Tố một bát cơm đầy thức ăn. Đây là bữa cơm thoải mái nhất của bà kể từ khi rời xa gia đình. Không Đường Uyển gửi đồ ngon sang, nhưng Tần Tố cứ nơm nớp sợ thấy, ở chuồng bò lúc nào cũng lén lút như ăn vụng.

Ăn cơm xong, chia tắm rửa. Vì vợ ở đây nên Lục Hoài Cảnh ngủ với Đường Chu, còn Đường Uyển ngủ cùng Tần Tố.

Đường Uyển tranh thủ lúc Tần Tố tắm để một bộ vỏ chăn mới, đó cô và Lục Hoài Cảnh vẫn dùng bộ chăn hỷ đỏ rực. Chân Tần Tố bình phục nên Đường Uyển dìu bà .

Buổi tối hai con giường, Tần Tố dịu dàng vuốt ve mái tóc mượt mà của con gái.

Uyển Uyển , đây con cứ bảo Hoài Cảnh đối xử với con, vẫn yên tâm . Nay đến tổ ấm nhỏ của hai đứa , mới xác nhận là đối đãi với con t.ử tế.

Cái phòng tắm nhỏ xây bằng cả cái tâm, việc trong việc ngoài đều giao cho Đường Uyển quản lý. Thậm chí về nhà còn chủ động việc nhà. Ngay cả khi định nhắc con một câu, Hoài Cảnh cũng bênh vực, đúng là một đàn ông thương vợ.

Thì cũng nhờ mắt của và bố mà.

Đường Uyển ôm lấy cánh tay Tần Tố, trong bóng tối khóe mắt cô ươn ướt. Trước khi xuyên trẻ mồ côi, ông bà và bố đều là bác sĩ, là giảng viên đại học. Nằm cạnh Tần Tố, cô bỗng thấy nhớ vô cùng. May mà ở nhà chỉ cô, chắc hẳn vì các em vẫn sẽ kiên cường sống tiếp thôi.

Dường như nhận tâm trạng Đường Uyển , Tần Tố nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Uyển Uyển, con thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-153.html.]

Mọi chuyện qua ạ. Đường Uyển khẽ : Hôm đưa , con thực sự sợ c.h.ế.t.

Cô tùy tiện lấy một cái cớ, lúc mới xuyên về đây tâm hồn cô đương nhiên là hoảng loạn. Thời đại giống hậu thế, sai một bước là đối mặt với hậu quả khôn lường, cô chỉ thể ép bình tĩnh .

Đứa nhỏ ngốc , và bố con chẳng vẫn bình an đây ? Tần Tố dịu dàng vỗ vỗ lưng cô: Qua cả , chúng sẽ đều thôi.

Hai con tâm sự thêm một lúc, những ngày qua thực sự quá mệt mỏi nên mí mắt Đường Uyển bắt đầu díp . Khi tỉnh dậy nữa, Tần Tố đang âu yếm cô: Mặt trời xuống đến m.ô.n.g kìa, đồ sâu ngủ.

Ở bên thì con lười biếng một chút chứ bộ.

Đường Uyển miệng dẻo kẹo , dìu Tần Tố lúc chân cẳng hồi phục nhiều ngoài rửa mặt. Đường Chu vốn dậy muộn nay cũng thức giấc từ sớm, nhóc nở nụ thật tươi: Mẹ! Chị!

Trên bàn là bữa sáng Lục Hoài Cảnh mua ở căng tin từ sớm, thùng nước trong bếp cũng đổ đầy. Tần Tố một nữa để lộ nụ mãn nguyện: Nói cũng , vẫn là ông nội con chuẩn nhất. Vẫn là ông nội Uyển Uyển tầm xa trông rộng.

Vâng ạ, mau ăn sáng .

Rửa mặt xong, Đường Uyển cùng Tần Tố và Đường Chu dùng bữa. Vẫn đến ngày khai giảng, Đường Chu sách một lát theo Vương Thắng Lợi chạy chơi rông.

Tần Tố rảnh rỗi việc gì , Đường Uyển lấy cuộn len đưa cho bà: Mẹ ơi, nếu thấy chán thì đan áo len nhé. Con hái ít rau dại, sẵn tiện nhặt ít củi về để dành dùng cho mùa đông.

Con cẩn thận nhé. Tần Tố đan len, nhưng bà vẫn yên tâm lắm khi để hai đứa con ngoài. Chỉ là giờ bà khó khăn, ngoài chỉ thêm vướng chân chúng, ôi!

Đường Uyển rõ tâm tư của , cô đeo gùi khỏi sân nhỏ. Dạo cô bận rộn nên rủ Trương Hồng Yến Hứa Thúy Anh cùng, chắc họ ngoài từ lâu . Đường Uyển đành một đeo gùi về phía chân núi. Tối qua lúc giúp t.h.u.ố.c cô lén quan sát, cái chân tuy hồi phục nhiều nhưng nếu đổi sang loại t.h.u.ố.c khác lẽ hiệu quả sẽ hơn. Thế nhưng thảo d.ư.ợ.c trong gian của cô vẫn đủ, nên cô định núi hái thêm.

Kết quả là còn kịp rừng gặp ngay Trình Tiểu Nguyệt đang như phát điên. Cô xách một cái làn, chằm chằm Đường Uyển bằng ánh mắt âm u. Ánh mắt đó khiến thấy rợn tóc gáy.

kiểu đó gì? Đường Uyển theo bản năng lùi giữ cách. Thật may là chị em Đoàn Quế Hoa lúc ở đây.

Trình Tiểu Nguyệt hứ một tiếng: Cô thì cô?

cứ bám theo Đường Uyển ở một cách xa gần, khiến thấy thật cạn lời.

Đừng theo nữa! Đường Uyển sa sầm mặt . Cô thực sự tức giận vì sự đeo bám dai dẳng của Trình Tiểu Nguyệt, cái não vấn đề ? Thấy rõ doanh trưởng Đoàn sắp cạn tình với mà cô vẫn còn tâm trí để gây sự ?

Cái núi của riêng cô, cô cho đến chắc? Trình Tiểu Nguyệt khẽ hất cằm, giữ cách chừng bốn năm với Đường Uyển.

Đường Uyển hết cách, đành rừng nữa mà bắt đầu đào rau dại ngay tại chỗ. Tuy đang đào rau nhưng cô vẫn luôn chú ý đến từng cử động của Trình Tiểu Nguyệt, chỉ sợ đột nhiên lên cơn điên.

Loading...