Mẹ ơi, chân vẫn khỏi hẳn, là qua chỗ bọn con ở vài ngày . Cứ để bố về thăm dò tình hình , thấy ạ?
Dù tố cáo những kẻ nhắm bố , nhưng Đường Uyển vẫn thấy yên tâm. Nghe Đường Thời cũng phân vân, ông thở dài, cuối cùng sự an của vợ con vẫn là hết.
Các con lo cũng đúng, thôi thì để bố về , nhưng cũng vội, dù chúng cũng bình phản . Đợi thủ tục xong xuôi, bố sẽ từ từ xin giấy giới thiệu để chuyển hộ khẩu.
Mẹ cứ ở chuồng bò thôi.
Tần Tố theo Đường Uyển về khu tập thể gì cho mất mặt, môi trường ở chuồng bò tuy nhưng bà ở quen . Chị Đặng Cúc bình thường cũng chăm sóc bà chu đáo, bà sẽ ai bắt nạt .
Mẹ ơi.
Đường Uyển lay chuyển Tần Tố, đành sang Lục Hoài Cảnh cầu cứu. Thấy , Lục Hoài Cảnh lên tiếng:
Mẹ , mấy ngày tới con nhiệm vụ nhà, Uyển Uyển một dắt theo Chu Chu ở nhà con yên tâm. Hay là qua đó ở với Uyển Uyển cho vui, để cô đỡ thấy trống trải và cô đơn.
Lời lọt tai, Tần Tố thừa hiểu đây chỉ là cái cớ con rể đưa để khuyên bà qua ở vài ngày thôi. Nghe bà đành tặc lưỡi đồng ý: Được , thì phiền con rể quá.
Người một nhà cả, đừng lời khách sáo thế.
Lục Hoài Cảnh thực tâm coi họ là trong nhà, bởi vì họ gả cô con gái yêu quý nhất là Đường Uyển cho . Bàn bạc xong xuôi, Đường Uyển để phần cơm tối chuẩn , còn đặc biệt để dành thêm phần cho những khác ở chuồng bò. Tin vui lớn thế , chắc hẳn Đường Thời sẽ nhiều chuyện để hàn huyên với lắm đây.
Trên đường đạp xe về, Đường Chu bỗng nhiên lên tiếng: Chị ơi, đợi chuyện trong nhà thu xếp xong, em và bố về quê thì chắc là thường xuyên gặp chị nữa nhỉ?
Em gì lạ thế, với chị em ở ngay trong đơn vị đây, nếu em nhớ chị thì lúc nào cũng thể qua thăm mà.
Lục Hoài Cảnh chỉ nghĩ nhóc lo xa nên để tâm quá nhiều. Về đến khu tập thể thì trời còn sớm, nhiều nhà tắm rửa xong xuôi chuẩn ngủ, nhưng gia đình vẫn ăn cơm. Đường Uyển cũng thấy đói bụng nên cô nấu tạm bát mì. Tuy là một ngày đầy sóng gió nhưng kết quả mỹ mãn, ngay cả bát mì cô cũng thấy ngon đến lạ. Đường Chu húp mì xì xụp :
Hay là để bố về thôi, em theo chị thấy hơn đấy.
Bố bao giờ phóng khoáng như chị , cứ nghĩ đến chuyện ăn đồ ngon thế là Đường Chu mếu máo.
Yên tâm , bố lập công lớn, khi về sẽ trốn chui trốn nhủi như nữa.
Đường Uyển hiểu rõ, chỉ vài năm nữa thôi, thời kỳ biến động kết thúc, đừng là che giấu phận, ngay cả những bất động sản tịch thu cũng thể lấy . Với khối tài sản đây của bố , họ sẽ sống khổ cực .
Đường Chu hì hì: Em chỉ thuận miệng thế thôi. Chị ơi, chị tắm rửa , để em rửa bát cho.
Cái thằng bé ngày càng điều. Đường Uyển ngân nga hát vui vẻ tắm, hôm nay cô còn chẳng thèm gian. Sau một buổi tối xoay xở, cô thực sự thấy mệt, tắm xong phòng là ngủ ngay, ngay cả lúc Lục Hoài Cảnh chui chăn lúc rời cô cũng hề .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-150.html.]
Vì lo cho Tần Tố nên khi cơm cho Đường Chu xong, Đường Uyển định chạy sang đại đội Mao Trang. Vừa khóa cửa, mắt cô kịp liếc thấy Trình Tiểu Nguyệt đang giặt chăn, còn Đoàn Quế Hoa thì dáng "nông nô vùng lên".
Bố bảo , đời bố ghét nhất là sạch sẽ, ngửi thấy khó chịu lắm. Với cả quần áo của và em gái, cô giặt cẩn thận , đừng hỏng đấy!
Đoàn Quế Hoa, cô đừng mà cầm lông gà lệnh tiễn!
Trình Tiểu Nguyệt tức đến nổ đom đóm mắt, Đoàn Quế Hoa lạnh lùng : Ai bảo cô chỉ gây chuyện. Bố bảo trông chừng cô, nếu cô còn đắc tội với ai nữa là bố ly hôn thật đấy!
Chị ơi, bố bảo , nếu bà chịu mấy việc thì tối đừng cho bà ăn cơm.
Đoàn Quế Chi hì hì, bây giờ quản lương thực là chị gái nó , chúng nó cuối cùng cũng nhịn đói nữa! Nghe lời hai cái đứa nhãi ranh , Trình Tiểu Nguyệt tức đến hộc m.á.u, ngẩng đầu lên thấy Đường Uyển thong thả đạp xe qua dãy nhà tập thể. Cùng là vợ quân nhân mà cách giữa với lớn thế ?
Đường Uyển chỉ lờ mờ liếc cô một cái, ánh mắt chẳng thèm dừng lấy một giây mà đạp xe thẳng. Khi đến đại đội Mao Trang, mang nông cụ đồng việc. Những ở chuồng bò cũng vắng, ở đây bao lâu nên đồ đạc của Đường Thời và Tần Tố cũng chẳng mấy.
Khi Đường Uyển đến thì Đường Thời nhà, Tần Tố đang chật vật thu dọn đồ đạc.
Mẹ để con cho.
Đường Uyển tiến lên giúp một tay. Lúc họ đưa đến đây vội vàng, ngoài mấy bộ quần áo đổi thì hành lý của hai vô cùng đơn giản.
Bố con lên đại đội xin giấy giới thiệu .
Tần Tố nắm lấy tay Đường Uyển: Uyển Uyển, chuyện phần lớn là nhờ con. Tối qua bố con hưng phấn đến mức mất ngủ cả đêm, đợi ngủ say mới kể cho đầu đuôi câu chuyện. Thời gian qua vất vả cho con quá, nếu con thì với bố con chẳng còn ở cái chuồng bò đến bao giờ.
Mẹ ơi, với con gái ruột mà còn khách sáo thế ạ?
Giọng Đường Uyển đầy vẻ bất đắc dĩ: Cũng là do con gặp may thôi, ngày nào con cũng nghĩ cách giúp bố về thành phố, kết quả là đúng lúc gặp cơ hội. Chuyện với bố giữ kín nhé, khi về thành phố cũng tuyệt đối cho ngoài .
Dù đây cũng là cơ mật quân sự.
Mẹ mà.
Tần Tố đóng gói xong hành lý, còn dư một ít lương thực thô bà xếp .
Lúc mới đến đây, dì Đặng Cúc của con giúp đỡ nhiều, vợ chồng dì ở đây cũng khổ cực lắm. Chỗ lương thực mang , để hết cho họ.
Vâng ạ.
Đường Uyển đương nhiên phản đối, những hiện đang ở chuồng bò đều là những nhân vật tầm cỡ cả thôi.