Tối nay cô sẽ gian để trồng một nữa. Cô khai khẩn một mảnh ruộng t.h.u.ố.c trong gian, như lúc nào cần dùng d.ư.ợ.c liệu gì là thể đó lấy ngay.
Nghĩ , Đường Uyển tràn đầy khí thế. Dược liệu trong núi cũng khá phong phú, bởi vì thời buổi xã viên nhận thảo d.ư.ợ.c nhiều, nhà nào nhà nấy đều lo cho cái bụng ăn nên cũng chẳng rảnh rang mà quản mấy thứ . Tuy nhiên cũng ít thầy t.h.u.ố.c chân đất lên núi hái t.h.u.ố.c. Chỉ điều thầy t.h.u.ố.c đều quy tắc để mầm xanh, bao giờ hái cạn kiệt.
Đường Uyển cũng , mỗi hái thảo d.ư.ợ.c cô luôn để vài cây. Có lẽ vì hái t.h.u.ố.c quá nhập tâm, đến khi Đường Uyển ngước mắt lên thì phát hiện Đường Chu vốn biến mất từ lúc nào.
Chu Chu!
Đường Uyển giật b.ắ.n , thằng bé lẽ chạy rừng sâu chứ? Nghĩ đến đây, Đường Uyển bắt đầu sốt ruột, còn tâm trí mà lo hái t.h.u.ố.c nữa, cô đeo gùi chạy thẳng trong núi. Cô gọi: Chu Chu!
Tiếc là ai thưa, Đường Uyển nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, bước chân ngày càng nhanh, gần như là chạy bộ sâu trong.
Bộp... Dưới chân một cái hố lớn, Đường Uyển suýt nữa thì ngã nhào. Cô định bò dậy tiếp thì phát hiện phía một sắc đỏ quen thuộc, quả nhỏ màu đỏ một vệt đen. Đây rõ ràng là hoa của cây Trúc Tiết Sâm!
Lại là Trúc Tiết Sâm hoang dã! Tuy bằng nhân sâm nhưng đây cũng là loại d.ư.ợ.c liệu cực kỳ quý giá. Thế nhưng sự lo lắng cho Đường Chu dập tắt phần lớn niềm vui bất ngờ . Cô vội vàng đào bộ rễ Trúc Tiết Sâm lên, rễ của nó thể t.h.u.ố.c, giúp tan m.á.u bầm, giảm đau, cầm m.á.u và trừ đờm.
Nhanh ch.óng ném thứ đó gian, Đường Uyển dậy tiếp tục tìm em trai. Chẳng mấy chốc cô phát hiện lúc ngã lúc nãy, cánh tay cành cây bên cạnh quẹt trúng, bong mất một lớp da. tâm trạng lo lắng cho Đường Chu vẫn chiếm ưu thế.
Đường Uyển lờ vết thương tay, đang định hét lớn nữa thì loáng thoáng thấy tiếng Đường Chu đang gọi : Chị ơi!
Chu Chu!
Hai chị em dựa phương hướng để xác nhận vị trí của , nhanh ch.óng chạy về phía đối phương. Rất nhanh, Đường Uyển thấy bóng dáng nhếch nhác của Đường Chu, tên vẻ cũng ngã một cú, nhưng tay xách một con thỏ đang thoi thóp.
Chị ơi, em đ.á.n.h con thỏ .
Đường Chu toe toét với Đường Uyển, cô tức đến mức suýt chút nữa kìm mà gõ đầu một cái.
Trước khi lên núi chị dặn gì hả? Bảo em sát theo chị, em tự xem chạy xa đến mức nào ?! Thằng nhóc cậy chút bản lĩnh là thật sự coi mạng sống gì nữa !
Lúc Đường Chu mới nhận sự bốc đồng của , gương mặt nhỏ thoáng qua vẻ hối : Em xin chị, em mải đuổi theo con thỏ nên cứ thế chạy xa mất.
Em tưởng đây là nơi nào? Đây là rừng sâu đấy! Đường Uyển xách tai Đường Chu, cũng may là thằng nhóc chạy quá xa, nếu thêm chút nữa là đến khu vực nguy hiểm quy định .
Em sai , em sai . Đường Chu vội vàng cầu xin: Em thấy phía dây cảnh báo nên dám qua đó nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-135.html.]
Trong lúc chuyện, thấy cánh tay Đường Uyển vết trầy xước, Đường Chu giật : Chị ơi, chị thương ?
Chẳng là vì tìm em . Đường Uyển mặt biến sắc đổ luôn cái nồi lên đầu : Chị thấy em biến mất tăm, cuống hết cả lên, thế là suýt nữa lọt xuống hố.
Em xin chị. Đường Chu suýt chút nữa thì , đều tại mà chị mới thương.
Được , trời còn sớm nữa, chúng xuống núi !
Đường Uyển đập ngất con thỏ rừng ném gùi, lôi kéo Đường Chu xuống núi. Đường Chu vẫn lo lắng: Chị ơi, tay chị cần bôi t.h.u.ố.c ?
Trong núi thiếu gì cỏ t.h.u.ố.c. Đường Uyển tiện tay hái ít lá ngải cứu bên cạnh, vò nát đắp lên vết thương. Đợi về nhà xử lý kỹ , trong trung tâm thương mại gian chắc chắn là t.h.u.ố.c.
Đường Uyển nghĩ , bước chân dừng , dù thì trời cũng sắp tối . Đường Chu vốn đang hớn hở, khi thấy vết thương tay chị thì cũng mất hẳn sự hưng phấn lúc nãy.
Chị ơi, em chạy lung tung nữa .
Em là . Đường Uyển chủ yếu cho đứa trẻ nghịch ngợm lời. Đường Chu ngoan thì ngoan thật, nhưng con trai thì trong xương tủy vẫn nét bướng bỉnh. Bây giờ cuộc sống yên hơn, thỉnh thoảng nhịn mà nghịch ngợm. May mà Đường Uyển thừa cách để chế ngự .
Khi hai xuống đến chân núi, Trương Hồng Yến hái một giỏ đầy rau dại, còn tiện tay nhặt thêm một bó củi.
Trời sắp tối mà hai chị em bây giờ mới về. thấy Thúy Anh đang m.a.n.g t.h.a.i nên bảo cô về .
Bọn em ngã một cú nên chậm chị ạ. Lời của Đường Uyển cũng tính là dối, nếu Đường Chu bỗng nhiên chạy mất hút thì hai xuống núi từ sớm . Nghe Đường Chu chút ngượng ngùng, nhưng Trương Hồng Yến cũng tiện hỏi nhiều.
Đi qua con đường lúc tới, Đường Uyển thấy mớ nấm độc mà Đoàn Quế Hoa vứt nữa, cô cảm thấy kỳ lạ.
Mớ nấm đó lẽ ai nhặt về ăn chứ? Cô thoáng thấy hối hận, thế lúc nãy giẫm nát vứt đống bùn . Thứ ngộ nhỡ đứa trẻ nào chuyện nhặt về thì khổ.
Chắc là nhỉ? Trương Hồng Yến thắc mắc: Lúc chúng chuyện khối thấy mà, họ ngốc thế .
Em chỉ sợ đến nhặt thôi. Đường Uyển chỉ thầm cầu nguyện lớn trong nhà sáng suốt một chút, cơ mà những sống cạnh núi chắc cũng chút hiểu về nấm độc chứ nhỉ? Trong lòng Đường Uyển cứ thấy bồn chồn, tổng cảm giác chuyện gì đó sắp xảy .
Em gái đừng nghĩ nhiều quá. Trương Hồng Yến sảng khoái : Biết con vật nào trong núi tha ? Nấm dại vứt lộ liễu đất thế hiếm nhặt lắm.
Nếu là thứ khác thì còn may .
Hy vọng là thế.