Thập Niên 70: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Vét Sạch Tài Sản Kẻ Thù Để Nuôi Con - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:47:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LKG8wVame

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô sững : Sao bài báo đó là em ?

Trên báo bao nhiêu là bài, mắt đúng là tinh tường thật đấy.

Trước đây thấy tên em ký mấy bài tản văn là Ngoản Nhi mà.

Trên báo một lấy b.út danh là Ngoản Nhi, lúc những dòng chữ ưu nhã , lập tức nghĩ ngay đến vợ .

Mắt tinh đời đấy nha.

Đường Uyển chỉ bài báo, đắc ý hỏi Lục Hoài Cảnh: Anh bài bao nhiêu tiền nhuận b.út ?

Bao nhiêu?

Lục Hoài Cảnh khẽ nhướng đôi mày kiếm, dường như đang hùa theo cô, Đường Uyển đoán là . Thế là cô giơ năm ngón tay , nháy mắt hiệu với .

Năm tệ ?

Lục Hoài Cảnh khen ngợi cô: Năm tệ , bằng cả mấy ngày lương của công nhân bình thường đấy.

Đừng coi thường em, là năm mươi tệ cơ.

Đường Uyển hừ nhẹ một tiếng, lườm một cái, nhưng trong mắt Lục Hoài Cảnh thì cái lườm đó cực kỳ đáng yêu và tinh nghịch.

Nhiều thế cơ ?

Đây là điều Lục Hoài Cảnh ngờ tới, cảm thán: Chẳng trách kiến thức trong đầu là thứ mà kẻ khác vĩnh viễn bao giờ cướp .

Vợ đúng là giỏi quá mất.

Chẳng lẽ em gạt ?

Đường Uyển dở dở : Cũng chính vì khoản thu nhập nên em mới vội vàng thi tuyển công nhân.

Cô còn tranh thủ trồng d.ư.ợ.c liệu, muộn một chút cũng chẳng . Dù thì còn mấy năm nữa mới chính thức khôi phục kỳ thi đại học, những năm chỉ cần cô là vợ quân nhân, cô lách gì cũng .

Em năng lực thì cũng nhất thiết .

Thực Lục Hoài Cảnh thể nuôi cô, chỉ sợ vợ ở nhà sẽ buồn chán quá thôi. Cô là học thức, ngày ngày quanh quẩn trong căn nhà trống trải khó tránh khỏi quen.

Để xem tình hình .

Đường Uyển lấy mấy bài nhận từ trong bàn học , tươi chia sẻ với Lục Hoài Cảnh: Hai bài vẫn chính thức đăng , may mắn hơn khác đấy, tác phẩm của cô giáo Đường tiên.

Phải , chính là độc giả trung thành một của cô giáo Đường mà.

Bằng cấp của Lục Hoài Cảnh tuy cao, nhưng giờ huấn luyện cũng thích sách nên trình độ văn hóa hề thấp. Anh từng chữ từng câu trong văn chương của Đường Uyển, hiểu cứ cảm thấy ẩn những con chữ là một nỗi bi thương phảng phất. Chỉ là nó quá rõ ràng, bình thường lẽ sẽ .

Đang trong thời kỳ nhạy cảm, hỏi gì, chỉ nắm lấy tay cô: Anh sẽ đóng tập những bài báo em đăng thành một cuốn sách. Sau cho con chúng , ?

Anh cứ linh tinh cái gì thế.

Đường Uyển một câu "con chúng " cho đỏ bừng mặt, chuyện như thật .

Anh nghiêm túc đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-130.html.]

Lục Hoài Cảnh vô cùng nghiêm chỉnh, cứ mấy bài báo của Đường Uyển hổ đến mức mặt đỏ tía tai.

Được , nghỉ ngơi sớm .

Đường Uyển hờn dỗi véo cánh tay một cái, kết quả là cánh tay đàn ông cứng như đá .

Đường Uyển: ...

Đau em?

Lục Hoài Cảnh nắm lấy đầu ngón tay thanh mảnh của cô, thả lỏng, đó đặt lòng bàn tay cô lên n.g.ự.c .

Lục Hoài Cảnh, định gì thế?

Vợ , em hỏi những câu rõ câu trả lời thôi.

Lục Hoài Cảnh kéo mạnh một cái đưa cô lòng, cô liền gọn đùi . Hơi thở quấn quýt, đầu ngón tay khẽ mơn trớn vành tai cô.

Vợ ơi...

Ơi.

Đường Uyển chỉ cảm thấy chân nhẹ bẫng, cả bỗng chốc lơ lửng, Lục Hoài Cảnh bế thốc lên đặt xuống giường. Chẳng mấy chốc, phủ lên môi cô, bá đạo dẫn dắt cô vượt qua hết đỉnh cao đến thác ghềnh khác.

Đường Uyển cảm thấy giống như một chiếc bánh xèo, Lục Hoài Cảnh lật lật chảo. Đến lúc tỉnh dậy nữa, cả cô càng thêm đau nhức, còn gã biến mất tăm.

Bên giường vẫn là cốc nước ấm, còn pha cả bột mạch nhuế. Đường Uyển uống một cạn sạch, chân run rẩy bước xuống giường. Sau khi dọn dẹp phòng ốc xong ngoài, cô thấy bếp núc thu dọn gọn gàng. Đường Chu hình như ngoài với Vương Thắng Lợi nhà bên.

Trên bếp than vẫn còn giữ ấm bữa sáng của cô, một cái màn thầu và một quả trứng luộc. Vừa đúng khẩu phần của Đường Uyển, cô pha thêm một ly sữa, khi vệ sinh cá nhân xong thì thong thả uống.

Hộp kem Tuyết Hoa Lục Hoài Cảnh mua thể lãng phí , Đường Uyển rửa sạch tay tỉ mỉ bôi lên. Sau đó cô lôi cuộn len bắt đầu đan áo. Nhắc đến chuyện , cô tranh thủ kiếm ít bông vải, chăn màn bên chỗ bố mỏng manh quá.

Cả buổi sáng trôi qua trong lúc việc nhẩn nha, đến trưa Đường Chu dẫn theo Vương Thắng Lợi về, hai đứa hái khá nhiều rau dại. Đường Chu còn hái mấy quả đào rừng, trông khô khốc, vẻ ngon lắm.

Chị ơi, chị nếm thử , em thấy nhiều hái về ăn lắm.

Nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Đường Chu, Đường Uyển đón lấy c.ắ.n một miếng, suýt chút nữa thì nhổ .

Không ngon , để chị lấy cái ngon hơn cho em.

Đường Uyển bếp, lẻn siêu thị gian tìm kiếm. Quả nhiên là đào, cô chọn loại đào lông, tiện tay lấy mấy quả khỏi gian. Sau đó cô rửa sạch bằng nước sân đưa cho Đường Chu.

Nếm thử xem.

Chà, cái ngon thật đấy.

Mắt Đường Chu sáng rực lên như con sóc nhỏ vụng trộm ăn món ngon, đáng yêu vô cùng. Nó Đường Uyển nảy ý định cho ăn thêm.

Đừng ăn nhiều quá nhé.

Đường Uyển mỉm dịu dàng: Sắp đến giờ cơm , chiều nay chị lên núi với em.

Cô nên rừng tìm ít thảo d.ư.ợ.c về trồng, chủng loại thảo d.ư.ợ.c trong gian thực sự là ít đến t.h.ả.m thương. Thời buổi cho phép mua bán công khai mấy thứ t.h.u.ố.c men , Đường Uyển chỉ còn cách nhặt nhạnh từng chút một từ núi về.

Dạ ạ.

Đường Chu tích cực giúp Đường Uyển chuẩn bữa trưa. Bữa trưa là rau dại xào trứng cùng với chỗ tóp mỡ .

Loading...