Đừng dẻo mồm, chị dâu em ngượng đấy.
Mọi vui vẻ, bữa cơm diễn vô cùng mật. Lúc họ rời , Lục Hoài Lệ định tiễn cổng nhưng Đường Uyển ngăn .
Em đừng tiễn nữa, để Nữu Nữu ở nhà một an .
Vâng.
Khóe môi Lục Hoài Lệ khẽ cong lên, đầu chạm ánh mắt oán hận của Trình Tiểu Nguyệt, cô cảnh cáo:
Anh ba và chị dâu kết hôn , cô cũng lấy chồng, nhất cô nên an phận một chút.
Xì.
Trình Tiểu Nguyệt hừ lạnh một tiếng, đóng sầm cửa . Cô thoải mái thì tất cả cũng đừng hòng mà yên .
Đường Uyển hề những chuyện . Lúc họ về đến sân nhỏ, Tiểu Đỗ - lính cần vụ của Lục Hoài Cảnh đang sốt ruột cửa.
Tiểu Đỗ.
Lục Hoài Cảnh nhíu mày, cứ ngỡ là đơn vị việc gấp, nhưng Tiểu Đỗ kín đáo liếc Đường Uyển và Đường Chu một cái.
Sau đó, hạ thấp giọng : Bà Tần ngã gãy chân khi đang lao động ở đại đội ạ.
Cái gì?!!
Đường Uyển và Đường Chu giật b.ắ.n , cả hai đều bà Tần chính là của .
Lục Hoài Cảnh nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Uyển: Hai đừng hoảng loạn, chúng rõ xem rốt cuộc chuyện là thế nào .
Là lúc đang lao động thì ngã từ bờ ruộng xuống, cụ thể thế nào cũng rõ ạ.
Tiểu Đỗ phụ trách chuyển tin, : Hiện giờ bà đưa đến trạm y tế .
Em thăm .
Đường Uyển cuống quýt thôi, tình hình cụ thể , cô chỉ mong .
Chị ơi, em cũng .
Đường Chu tự nguyện đòi theo. Lục Hoài Cảnh suy nghĩ một chút : Anh đưa hai qua đó. Tiểu Đỗ, cứ việc của .
Rõ, thưa Phó trung đoàn Lục.
Tiểu Đỗ thành nhiệm vụ rời . Lục Hoài Cảnh đạp xe chở Đường Uyển và Đường Chu tức tốc chạy đến trạm y tế. Trên đường , Đường Uyển điên cuồng tìm kiếm lý do trong đầu, nhưng cho đến khi tới nơi, cô vẫn nghĩ cái cớ nào hợp lý.
Lòng rối bời.
Trong trạm y tế khá đông , Lục Hoài Cảnh phía , Đường Uyển dắt Đường Chu theo . Họ tìm kiếm bóng dáng của Tần Tố và Đường Thời trong các phòng bệnh. Đường Uyển nghĩ, chỉ cần họ từ xa một cái thôi là .
Mọi tìm ai ạ?
Bỗng nhiên một cô y tá chú ý đến họ. Lục Hoài Cảnh giải thích: Bụng khó chịu, tìm bác sĩ khám xem .
Anh đanh mặt , chẳng thấy chỗ nào là giống đang khỏe cả.
Cô y tá nghi hoặc liếc Lục Hoài Cảnh, Đường Uyển vội vàng giải vây giúp :
Anh bảo là cứ đau từng cơn một, chắc tầm nó dịu ạ.
thế.
Lục Hoài Cảnh ngượng ngùng gượng : Cô cứ bận việc , tự tìm bác sĩ khám là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-124.html.]
Y tá tuy thấy lạ nhưng vẫn chỉ đường cho : Bác sĩ nội khoa ở tầng hai, thể lên đó hỏi xem.
Vâng, cảm ơn cô.
Đường Uyển mỉm gật đầu, dọc theo cầu thang lên tầng hai. lúc , cô tinh mắt thoáng thấy bóng dáng quen thuộc của Hạnh Hoa, liền vội vàng kéo tay Lục Hoài Cảnh.
Đó là của đại đội Mao Trang.
Chúng theo cô .
Ánh mắt Lục Hoài Cảnh trầm xuống, họ giữ cách xa gần theo Hạnh Hoa. Chẳng mấy chốc, Hạnh Hoa bước một phòng bệnh. Đường Uyển đảo mắt một cái, nảy ý định.
Cô tới cửa phòng bệnh, quả nhiên thấy Tần Tố đang giường.
Hạnh Hoa, em ở đây thế?
Đường Uyển vẻ như tình cờ gặp Hạnh Hoa, dư quang liếc Tần Tố và Đường Thời. Lúc mặt Tần Tố trắng bệch, tình hình vẻ lắm, Đường Thời đang ân cần lau mặt cho bà.
Chị Đường.
Hạnh Hoa thấy gần gũi với Đường Uyển thêm mấy phần, cô ngạc nhiên bước khỏi phòng bệnh: Đại đội em ngã thương. Em đại diện đại đội qua xem tình hình thế nào. Sao chị cũng đến bệnh viện thế, chị thấy khỏe ở ạ?
Là chồng chị.
Đường Uyển kéo Lục Hoài Cảnh lá chắn: Anh đau bụng, chị đưa đến bệnh viện hỏi xem .
Ừ, bụng khó chịu lắm.
Lần Lục Hoài Cảnh khôn , đau đớn ôm bụng, diễn trông cũng giống thật lắm.
Hạnh Hoa cuống quýt : Thế chị Đường mau đưa rể khám ạ.
Được .
Đường Uyển kéo Đường Chu đang ngẩn ngơ . Đường Chu cúi gầm mặt, che vẻ mệt mỏi trong đôi mắt. Ở phía xa, Tần Tố và Đường Thời cũng nhận sự chú ý của con , nhưng họ dám đầu con cái. Cả hai chỉ thể đăm đăm đối phương, suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Dù thì tìm phòng bệnh cũng là . Lục Hoài Cảnh đưa họ khỏi bệnh viện. Nước mắt Đường Chu thể cầm nữa.
Chị ơi, chân của vẻ nặng lắm.
Từ đằng xa còn thấy chân cái gì đó màu trắng, hình như gọi là bó bột?
Có bố chăm sóc mà.
Đường Uyển đưa tay xoa đầu : Lát nữa chị sẽ thăm họ, hai cứ ngoan ngoãn đợi chị ở ngoài nhé.
Em lời chị.
Đường Chu dù nhớ bố nhưng thời điểm hiện tại, thấy bố một cái là lắm .
Chúng ăn gì .
Lục Hoài Cảnh đưa họ đến tiệm cơm quốc doanh. Hôm nay cung cấp sủi cảo nhân bắp cải thịt lợn, còn khoai tây hầm thịt và cá kho tộ. Tiếc là cơm canh thơm phức thế mà hai chị em đều tâm trạng ăn uống. Lục Hoài Cảnh khuyên:
Vợ ơi, ăn nhiều một chút, còn mua thêm cả sủi cảo cho bố nữa, lát nữa sẽ đóng gói mang .
Vâng.
Đường Uyển miễn cưỡng mỉm , lòng chút để . Ăn cơm xong, họ trạm y tế. Người của đại đội Mao Trang vẫn nhân hậu, tiết lộ phận của Tần Tố và Đường Thời, nếu sợ rằng họ chẳng ở giường bệnh bình thường thế .
Định trạm y tế thì Đường Thời bỗng từ cổng chạy ngoài, ông chạy một mạch xuống, thở hổn hển.
Chúng sang bên chuyện.
Ông lướt qua Đường Uyển và Lục Hoài Cảnh, chủ động về phía con hẻm nhỏ cách đó xa.