Đường Chu nhíu mày chê bai, Vương Thắng Lợi liền nhanh nhảu quẹt sạch nước mắt, thề thốt :
Sau em thật sự nữa .
Ờ.
Đường Chu cực ngầu gật đầu một cái, cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ mà cứ như lớn khiến Đường Uyển dở dở . Cô lên tiếng:
Thắng Lợi, nhà chơi em.
Thôi ạ, em gọi về ăn cơm .
Vương Thắng Lợi vẫy vẫy cái tay béo múp, vui vẻ chạy về nhà hàng xóm, cứ như thể sự uất ức nãy chỉ là ảo giác. Đường Uyển cạn lời, quả nhiên cảm xúc của trẻ con đến nhanh mà cũng nhanh.
Trưa nay chúng ăn sườn nhé.
Đường Uyển bếp nấu nướng, vẫn là món cơm trắng thơm phức. Đường Chu rửa sạch tay xuống xới cơm, :
Chị ơi, cứ ăn thế mãi thì nghèo chị?
Bữa ăn thật sự quá , nhóc dám cá là cả cái khu tập thể trừ nhà , chẳng ai ăn uống sang chảnh thế . Vừa nãy còn thấy nhà đang ăn bánh bao ngũ cốc thô kìa.
Trẻ con đừng lo nghĩ nhiều quá.
Đường Uyển nếm thử một miếng sườn, ừm, ngon thật, thịt hầm chín tới. Nghe Đường Chu gì nữa, cắm cúi ăn cho nhanh, ăn xong còn chủ động rửa bát quét dọn nhà bếp sạch sẽ. Đường Uyển cũng tranh việc với , cô đóng cửa phòng gian bắt đầu bận rộn.
Đang hăng say, cô bỗng thấy tiếng hét lớn của Khâu Đại Táo ở bên ngoài.
Đường Chu cái thằng ranh con , mau cút đây cho tao!
Đường Uyển, cô dạy dỗ em trai kiểu gì thế hả, xem cháu trai đ.á.n.h thành nông nỗi đây ?!
...
Đường Uyển từ gian bước , mở cửa phòng chạm ánh mắt đầy vẻ buồn bực của Đường Chu.
Chị.
Có chuyện gì thế em?
Đường Uyển tin rằng em trai bao giờ tự dưng bắt nạt khác, nhưng cô vẫn cần tìm hiểu rõ ngọn ngành. Nghe , Đường Chu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m:
Từ Hòa Bình cướp nho của Thắng Lợi, còn đẩy ngã nữa. Em nhịn nên mới đ.ấ.m nó một trận. Chị yên tâm, em tay chừng mực lắm, chắc chắn là vết thương .
Đường Uyển: ...
Nhỏ tuổi mà việc tính toán như , đúng là em trai ruột của cô.
Đừng lo, cứ để chị lo.
Đường Uyển xoa đầu Đường Chu, em trai cô dù vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà.
Đến khi Đường Uyển bước khỏi nhà chính, cô thấy Khâu Đại Táo đang nhảy ngược nhảy xuôi c.h.ử.i bới ở đó.
Trời đất ơi, sống nổi nữa ...
Khâu Đại Táo c.h.ử.i bới hăng, Từ Hòa Bình và Từ Vệ Dân lưng bà . Từ Hòa Bình hét lên:
Bà nội, Đường Chu đ.á.n.h cháu !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-quan-nhan-xinh-dep-vet-sach-tai-san-ke-thu-de-nuoi-con/chuong-110.html.]
Nó chỉ định tranh thủ lúc Đường Chu ở đấy để cướp mấy quả nho của Vương Thắng Lợi, ai ngờ Đường Chu bất thình lình như thế.
Mày còn đỡ cho nó nữa , Vệ Dân nó thừa nhận kìa!
Khâu Đại Táo tức đến tức n.g.ự.c, bà đứa cháu nhát gan thế . Vì bà rùm beng lên nên ít thò đầu hóng hớt.
Bà ơi, bà phiền quá đấy!
Đường Uyển lạnh mặt cửa, đối diện với Khâu Đại Táo ở ngoài cổng. Vừa thấy cô, Khâu Đại Táo kích động hẳn lên:
Em trai cô đ.á.n.h cháu , chuyện cô cho một lời giải thích. Phải xin đền tiền, nếu chuyện xong !
Bà mà hỏi cháu trai bà xem, em trai là đứa tự dưng đ.á.n.h .
Đường Uyển hề bỏ sót lời Từ Hòa Bình , cô đưa mắt thẳng bé. Từ Hòa Bình sợ hãi rụt cổ :
Bà ơi, về bà!
Về cái gì mà về.
Khâu Đại Táo đau lòng nhức óc: Sao con trai tao đẻ cái loại nhát như thỏ đế, hèn nhát như mày cơ chứ!
Cháu nhát.
Từ Hòa Bình siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đứa em trai liền tạt gáo nước lạnh: Anh sợ Đường Chu đ.á.n.h chứ gì.
Cậu bé Từ Vệ Dân nhỏ xíu chẳng hiểu gì nhiều, chỉ là Đường Chu và Vương Thắng Lợi cho ăn nho.
Tao sợ!
Từ Hòa Bình cố gồng ưỡn cổ lên, nhưng khi chạm ánh mắt như thấu tâm can của Đường Uyển thì bắt đầu thấy sợ. lúc Đường Chu cũng bước , lạnh lùng liếc Từ Hòa Bình một cái khiến nó sợ đến mức lùi mấy bước.
Khâu Đại Táo trợn mắt Đường Chu đầy ác cảm:
Còn bảo em trai cô đ.á.n.h cháu . Cô xem nó dọa cháu sợ đến thế kìa, mau đến đây phân xử giúp cái bà già với.
Bà gào to, tiếng tru tréo khiến hàng xóm láng giềng xung quanh rủ chạy xem náo nhiệt. Trình Tiểu Nguyệt càng đà chọc gậy bánh xe:
Chị dâu , chuyện là chị sai . Sao chị thể để em trai lộng hành ở khu tập thể thế , đừng để nó hỏng bầu khí ở đây chứ.
Nghe , vài chị vợ quân nhân Đường Chu với ánh mắt đầy vẻ kiêng dè. Đối mặt với ánh mắt đầy ác ý của cô , Đường Uyển mở cổng bước ngoài. Không đợi Trình Tiểu Nguyệt kịp xong, Đường Uyển giáng thẳng một cái tát mặt cô , giọng lạnh như băng:
Chưa hỏi rõ nguyên do mà cô dám sỉ nhục em trai , hủy hoại danh dự của em , đừng tưởng là dám đ.á.n.h cô!
Cô đ.á.n.h ?!
Trong ấn tượng của Trình Tiểu Nguyệt, Đường Uyển lúc nào cũng dịu dàng thùy mị, ngờ cô tay nặng như . Mặt cô đau rát, đầu óc ong ong, theo bản năng định xông túm tóc Đường Uyển. Kết quả là kịp phản đòn, Đường Uyển túm lấy tóc cô , quăng một phát xuống đất.
Em trai cũng giống thôi, dù đ.á.n.h thì cũng chẳng bao giờ vô duyên vô cớ. Người phạm , phạm , nhưng nếu bắt nạt thì cũng hạng !
Lúc Lục Hoài Cảnh ở đây, Đường Uyển luôn tỏ dịu dàng, nên đều ngờ cô cứng rắn đến thế. Câu cuối cùng cô chằm chằm Khâu Đại Táo mà , khiến bà già vốn đang hăng m.á.u bỗng thấy chột . Bà sang Từ Vệ Dân đầy vẻ đe dọa:
Vệ Dân, trai cháu sợ cái cặp chị em hung dữ , cháu .
Cháu...
Từ Vệ Dân khí thế của Đường Uyển dọa cho bủn rủn chân tay, bé mếu máo:
Chính đ.á.n.h cháu đấy!
Cậu bé chỉ tay Đường Chu, giọng điệu uất ức vô cùng, còn nức nở nên vẻ thuyết phục.