Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:59:20
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vùng tam tuyến là một thành phố kinh tế phát triển tương đối lạc hậu trong nước thời bấy giờ, tài nguyên khan hiếm, nhân tài cũng ít, nhưng nếu ở vùng nhất tuyến thì chỉ thể một bác sĩ bình thường, còn nếu tam tuyến thì sẽ là “miếng bánh thơm", đến lúc đó việc phân nhà cửa nọ cũng ưu tiên.

 

Hơn nữa, những thành phố ở vùng tam tuyến tiền đồ phát triển lớn, trong tương lai cơ hội vươn lên thành vùng nhất tuyến.

 

Hiện tại là một cơ hội .”

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Sự phát triển của tam tuyến tuy bằng nhất tuyến, nhưng đến đó sẽ là nhân tài trọng dụng, vả bản quân y viện hơn nhiều so với bệnh viện thông thường ."

 

Đây là thời đại sùng bái quân nhân, thể quân y viện, Vân Đại Tráng và Tô Tĩnh Di đều sẵn lòng.

 

Vân Thiên Lãng do dự, dù ai cũng từ nơi chuyển đến nơi kém hơn, hơn nữa, còn một đứa con gái, một đàn ông lớn tuổi dắt theo một đứa trẻ quả thực tiện.

 

Đây là quyết định cá nhân, Vân Nguyệt Thiền tiện đưa ý kiến, chỉ thể để tự bản Vân Thiên Lãng bọn họ bàn bạc.

 

Vợ chồng Tô Tĩnh Di trò chuyện với Vân Thiên Lãng lâu buổi tối, con tương lai, thể chỉ mắt, hơn nữa, đổi một thành phố đổi một môi trường, Vân Thiên Lãng còn thể tìm một khác, thể cứ độc mãi .

 

Ngày hôm Vân Thiên Lãng rõ quyết định với Vân Nguyệt Thiền.

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Nếu quyết định , thì đến bệnh viện của các đơn báo cáo, bệnh viện hai bên sẽ tiếp nhận liên lạc, khi phê chuẩn thông qua, thể chuyển qua đó ."

 

Vân Thiên Lãng xúc động :

 

“Cảm ơn em gái, em giúp nhiều như ."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Nên mà, dù chúng đều là , vả những năm nay em ở biên cương, gửi cho em ít thu-ốc men, nếu thu-ốc của , em thực sự hai đứa nhỏ nhà em lúc ốm đau ."

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Sau bất kể việc gì em cứ tìm , việc gì giúp nhất định sẽ giúp."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Được, việc gì em đều tìm ."

 

Chuyện Vân Thiên Lãng điều chuyển công tác đến vùng tam tuyến nhanh ch.óng truyền khắp bệnh viện, hâm mộ cũng mỉa mai châm chọc, đặc biệt là vợ cũ của Vân Thiên Lãng là Lục Tiểu Thiền, hiện tại Lục Tiểu Thiền tái hôn, tin Vân Thiên Lãng sắp tam tuyến, còn đặc biệt chạy đến tìm .

 

Gặp vợ cũ, trong lòng Vân Thiên Lãng chút ngũ vị tạp trần, dù lúc họ cũng là tự do yêu đương, thời kỳ đầu kết hôn vẫn hạnh phúc, ngay cả hiện tại Vân Thiên Lãng đối với Lục Tiểu Thiền vẫn còn chút tình cảm.

 

Hai bốn mắt , Vân Thiên Lãng sững một lát, vẫn rời .

 

Lục Tiểu Thiền tiến lên đuổi theo :

 

“Vân Thiên Lãng, , chuyện với ."

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Nếu cô thăm con thì cứ thăm là , với cô gì để cả."

 

Lục Tiểu Thiền :

 

“Anh định tam tuyến ?"

 

“Tam tuyến chứ, cái gì cũng , đến đó chính là tự hủy hoại tương lai, đây chỉ cảm thấy tầm hạn hẹp, ngờ ngay cả sự lựa chọn của cũng vấn đề."

 

Vân Thiên Lãng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-82.html.]

 

“Chúng ly hôn , lựa chọn của liên quan gì đến cô, vì chỉ trích , cô nên về thăm con nhiều hơn , nó nhớ cô."

 

Lục Tiểu Thiền đến mặt :

 

“Con cái tự cách quản, nhưng cha, như trách nhiệm với con."

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Nếu cô thực sự trách nhiệm thì ly hôn!"

 

Anh xong liền bỏ .

 

Lục Tiểu Thiền tức thì nghẹn lời tại chỗ, cô vô cùng phẫn uất, lúc về thì gặp đồng nghiệp cũ, khi tán gẫu cô mới Vân Thiên Lãng là quân y viện, hiện tại quân y viện đều là quân tịch, đều là quân nhân thi đỗ bác sĩ mới đến quân y viện, Vân Thiên Lãng hề kinh nghiệm lính, thể quân y viện .

 

lập tức nghĩ đến cô em gái của nhà Vân Thiên Lãng, cô em gái gả cho một sĩ quan quân đội.

 

Nghĩ như , Lục Tiểu Thiền hối hận, Vân Thiên Lãng tiền đồ vô lượng, vả trai, hơn hẳn chồng hiện tại cô tìm .

 

hôn kết , còn thể đây?

 

Lục Tiểu Thiền suy nghĩ một chút, liền xách đồ đến nhà họ Vân thăm con.

 

Chương 44

 

“Vân Nguyệt Thiền ngờ Vân Thiên Lãng là một trai như gặp gì, cũng may thể kịp thời rút chân khỏi vũng bùn.

 

Vì ở đây cũng lâu, việc thu mua tất, thư ký về , cơ hội hiếm , Vân Nguyệt Thiền về Tống Gia Trang xem cha một chút, nếu rời thì đến năm nào tháng nào mới gặp .”

 

Tạm biệt chú và thím.

 

Vân Nguyệt Thiền xách một ít đồ ăn vặt về Tống Gia Trang.

 

Rời xa mấy năm nay, ngôi làng vẫn là ngôi làng đó, nhưng con thì sớm đổi, ít già mất, trong làng cưới về mấy cô dâu mới, sinh thêm nhiều đứa trẻ hơn, những thanh niên tri thức năm xưa, gả ở gần đây, cũng về thành phố, nhưng về thành phố dễ dàng gì, cũng chỉ một hai , trong đó bao gồm cả Lưu Tâm.

 

Nhiều năm gặp, cha cũng già ít, nhưng Vân Đại Tráng trở nên tinh hơn, nhờ phúc của con gái, ông tự chọn tiểu đội trưởng trong làng.

 

Mấy năm chọn bí thư của làng, bản cũng hưởng lương nhà nước, chỉ uy tín trong làng đổi, mà ngay cả thái độ của cha chồng đối với ông cũng khác hẳn, gì ngon đều nghĩ đến ông, đều dành cho ông.

 

Ngược là nhà chú hai, ngày tháng trôi qua cứ như “Vương Tiểu Nhị ăn tết", năm bằng năm .

 

Vừa thấy con gái trở về, Vân Đại Tráng khỏi vui mừng khôn xiết, g-iết gà mua thịt, Hòa Mai Hoa cũng nấu canh gà để đón con gái.

 

Biên cương, thư ký tàu hỏa ba ngày, cuối cùng cũng trở nơi quen thuộc.

 

Giang Duật Phong thấy ông trở về một , vội vàng hỏi han tình hình, thư ký cởi mũ :

 

“Đồng chí Giang, đừng lo lắng, đồng chí Vân về quê thăm cha ."

 

Giang Duật Phong hiểu hỏi:

 

“Về quê?

 

Chẳng Bắc Kinh ?"

 

Thư ký :

 

“Vốn dĩ kế hoạch là Bắc Kinh thu mua, nhưng đường biến, chúng liền đến quê hương của đồng chí Vân, thu mua kết thúc về, cô về quê thăm cha một chút."

 

Giang Duật Phong hiểu gật đầu, trảng cỏ xanh mướt ở phía xa, bóng dáng vẫn xuất hiện.

 

 

Loading...