Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:59:05
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoàng Vĩ mở , là của Chu Hạo , trong thư ba mươi đồng tiền, cùng lời cảm ơn, ngoài nhắc tới chuyện gì khác.

 

Hoàng Vĩ tin chắc chuyện kết thúc, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.”

 

Tô Nữu bên cạnh :

 

“Chao ôi, đồng chí Hoàng, mặt cuối cùng cũng thấy nụ , thế ?”

 

Hoàng Vĩ đáp:

 

“Bạn bảo chuyện ở nhà nữa , mừng cho họ.”

 

Tô Nữu :

 

“Không .

 

thấy tuổi cũng còn nhỏ nữa, giới thiệu đối tượng cho .”

 

Hoàng Vĩ lắc đầu, vẫn đang nghĩ tới chuyện về thành phố.

 

Tô Nữu cũng thêm gì nữa.

 

Vân Nguyệt Thiền bên thì đang bận rộn tìm máy móc.

 

Sau trang trại sữa sẽ chăn nuôi quy mô lớn, cần khử trùng sát khuẩn.

 

Hơn nữa, hiện nay vẫn túi nilon, việc vận chuyển sữa gặp nhiều khó khăn, cô còn nghiên cứu thêm các sản phẩm kẹo sữa để tăng giá trị sản lượng.

 

Hiện tại sự phát triển giữa các thành phố biên cương và các thành phố nội địa cách lớn, Vân Nguyệt Thiền các thành phố nội địa xem .

 

Giang Duật Phong ủng hộ ý tưởng của cô, cùng thương lượng với bí thư.

 

Bí thư thấy đây là một ý tưởng , , hai mua vé lên Bắc Kinh khảo sát.

 

Được một khỏi biên cương hề dễ dàng, Vân Nguyệt Thiền tiện đường còn ghé thăm bác cả và .

 

Không ngờ Vân Thiên Lãng ly hôn, tự nuôi một cô con gái nhỏ hơn một tuổi.

 

Tô Tĩnh Di nhắc tới chuyện là hận đến nghiến răng, rằng đàn bà đó ban đầu là tự dâng hiến cho Vân Thiên Lãng, ngờ đó câu kết với con trai giám đốc bệnh viện nên ly hôn.

 

Vân Đại Tráng :

 

“Bao nhiêu năm gặp , bà cứ mãi mấy chuyện đó gì.”

 

Tô Tĩnh Di nhận thất lễ, vội đổi giọng:

 

“Những năm qua ở biên cương vất vả con.”

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Tuy hẻo lánh nhưng cuộc sống vẫn ạ.

 

Bác cả, bác gái, cho một tin , con còn xây dựng một trang trại sữa ở biên cương nữa.

 

Lần ngoài là để mua máy móc đấy ạ.”

 

Tô Tĩnh Di bảo:

 

“Thế thì quá, bác ngay con là một đứa trẻ tiền đồ mà.

 

Thế mua máy móc chắc là tốn nhiều tiền lắm, nếu cần thì con cứ lên tiếng.”

 

Vân Nguyệt Thiền đáp:

 

“Bác gái, con v-ay v-ốn ngân hàng, cần mượn tiền ạ.”

 

Vân Đại Tráng :

 

“Không ngờ nha, đứa trẻ tiền đồ nhất nhà vẫn là Nguyệt Thiền.”

 

Vân Nguyệt Thiền khen thì ngượng ngùng, bảo:

 

“Mọi quá khen , đợi con xong việc sẽ báo tin vui cho .”

 

Vân Đại Tráng :

 

“Chắc chắn sẽ tin vui thôi.”

 

Đã lâu , thành phố đổi ít, các nhà máy mọc lên nhiều hơn, trang phục của cũng thời thượng hơn hẳn, phần lớn là trang phục thời trang kiểu Hồng Kông, đường xe đạp cũng đông.

 

Mọi ai nấy đều lộ rõ vẻ vui mừng, vì xã hội đang biến đổi, hiện giờ ít nhà máy quốc doanh bắt đầu tư hữu hóa, đủ loại chuyển nhượng cổ phần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-81.html.]

Bí thư thành phố phồn hoa mà cảm thán:

 

“Thành phố nội địa thật phồn hoa, biên cương của chúng khi nào mới đông như thế .”

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Chỉ cần chúng nỗ lực, sẽ ngày càng đông thôi ạ.”

 

Chương 43

 

Việc thu mua máy móc khó, cứ tiền là .

 

Trước khi tới đây Vân Nhiễm chuẩn đủ tiền, tất cả để trong túi của cô.

 

ngờ tới nhà máy vấp khó khăn, khi môi trường mở cửa, giao thương vẫn tự do, gì cũng cần giấy tờ của lãnh đạo cấp .

 

Không giấy tờ, lãnh đạo công nhận, máy móc sẽ bán cho Vân Nguyệt Thiền, huống chi nơi cô tới vô cùng xa xôi, càng khả năng.

 

Mặc dù bí thư đưa giấy chứng nhận của nhưng vẫn vô dụng.

 

Hết cách, Vân Nguyệt Thiền chỉ thể đ-ánh điện báo về đơn vị đồn trú.

 

Nếu nhận sự hỗ trợ từ quân đội, đó hỏi thăm các nhà máy cơ khí ở các tỉnh, chắc chắn thể xin thiết khử trùng.

 

Đ-ánh điện báo xong, hai tạm trú tại nhà Vân Đại Tráng, dù cũng khi nào điện báo mới tới, hai ở nhà khách cũng rẻ chút nào.

 

Bí thư cũng để rảnh rỗi, khắp nơi liên lạc, chỗ nào gọi điện thì gọi điện, chỗ nào cần đến gặp trực tiếp thì đến gặp.

 

Tuy việc thu mua máy móc gặp chút trục trặc, nhưng Vân Nguyệt Thiền vẫn dạo khắp các phố phường xem .

 

Xã hội phát triển nhanh ch.óng như , nhà cao tầng mọc lên như nấm, ít từ Thượng Hải tới công tác, ăn uống linh đình, mức tiêu dùng hề thấp.

 

Cùng với làn sóng thanh niên trí thức trở về thành phố, thành phố sẽ cần nhiều vị trí công việc hơn.

 

Nếu trang trại sữa phát triển thuận lợi, lúc đó sẽ thành lập nhà máy chế biến sữa, khi đó thể cung cấp thêm nhiều việc , tương lai vô cùng rộng mở, chỉ mong việc suôn sẻ.

 

Vân Đại Tráng thấy sự nghiệp của Vân Nguyệt Thiền gặp trắc trở thì chỉ sốt ruột , giúp cũng giúp gì, liền thường xuyên cằn nhằn Vân Thiên Lãng tiền đồ.

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Bác cả, bác đừng con nữa.

 

Chuyện của hai em con liên quan đến , con giúp cũng giúp .

 

Con đ-ánh điện báo cho đơn vị , nhanh thôi sẽ phản hồi.”

 

Vân Đại Tráng hỏi:

 

“Có việc gì bác thể giúp ?”

 

Vân Nguyệt Thiền đáp:

 

“Bác cả, bác đừng lo nữa, ạ.”

 

Vài ngày , giấy tờ của Vân Nguyệt Thiền quả nhiên phê duyệt, việc mua máy khử trùng diễn vô cùng thuận lợi.

 

Trái đường , Vân Nguyệt Thiền tình cờ gặp Tôn Kiêu Kiêu.

 

Nhiều năm gặp, Tôn Kiêu Kiêu như biến thành một khác, ăn mặc rách rưới, tóc tai bù xù, hơn nữa bên cạnh cô còn Long Kiều.

 

Xem hai vẫn đang chung sống, thấy đối phương dáng vẻ bận rộn, Vân Nguyệt Thiền cũng kịp chào hỏi, cô còn dịp về Tống Gia Trang một chuyến.

 

Nghe tin Vân Nguyệt Thiền mua máy móc, Vân Đại Tráng mừng lắm, gặp ai cũng khoe cháu gái tiền đồ.

 

Vân Nguyệt Thiền hạng thích khoe khoang, hơn nữa nhà máy vẫn xây xong, nên lấy việc chân đạp đất trọng.

 

Vân Nguyệt Thiền với Vân Đại Tráng bảo ông đừng cao hứng quá mức như .

 

Vân Đại Tráng bảo:

 

“Cháu gái bác xuất sắc mà.”

 

Vân Nguyệt Thiền mỉm , :

 

“Bác cả, con bàn với bác một chuyện.”

 

Vân Đại Tráng :

 

“Cháu .”

 

“Chuyện liên quan đến con, con cùng bàn bạc một chút.”

 

Giang Hạc Niên trong điện báo với Vân Nguyệt Thiền rằng, phía bệnh viện quân y ở Tam Tuyến đang thiếu một bác sĩ chính, nhà cô bác sĩ nên hỏi thăm một chút, Vân Nguyệt Thiền lập tức nghĩ ngay tới Vân Thiên Lãng.

Loading...