Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:53:42
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hủy hôn?”

 

Trương Tuệ Lan hài lòng với Vân Nguyệt Thiền, nếu cũng sẽ đưa mức sính lễ trời là ba nghìn đồng, cô gái tìm đến tận cửa để hủy hôn khiến bà chút tiếc nuối, con trai nhà đức hạnh thế nào bà , nhưng bà vẫn từ bỏ, bèn hỏi thăm Vân Nguyệt Thiền:

 

“Cháu gái, cháu hài lòng cháu cứ , chúng bác sẽ cố gắng đáp ứng cháu."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Bác gái, là chuyện điều kiện ạ, cháu và Long Kiều hợp , sính lễ cháu trả cho bác."

 

Cô từ trong túi lấy một xấp tiền dày cộp đưa qua.

 

Thấy khuyên bảo kết quả, Trương Tuệ Lan :

 

“Cháu nghĩ như thì chúng bác cũng thể khó cháu , sính lễ cháu cứ cầm lấy , cứ tùy ý mà dùng."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Bác gái, cháu quyết định thì sính lễ nhà bác cháu cũng sẽ dùng đến ạ."

 

“Không cả, tụi bác coi cháu như con gái mà, dùng chút tiền tính là gì."

 

Cuối cùng, Vân Nguyệt Thiền vẫn để sính lễ , cuộc hủy hôn diễn trong khí bình lặng bên ngoài, nhưng khi khỏi cửa, Trương Tuệ Lan mắng cho Long Kiều một trận trò.

 

Long Kiều hậm hực :

 

“Cô đồng ý , mắng con gì."

 

Trương Tuệ Lan :

 

“Người đồng ý, mà cũng chẳng thấy con câu nào để níu kéo cả."

 

Long Kiều đúng là lòng với Vân Nguyệt Thiền, nhưng sự kiêu ngạo của riêng , thầm nghĩ, con gái nông thôn hiểu chuyện, đầu mua hai bó hoa dỗ dành một chút là xong ngay thôi.

 

Sau khi hủy hôn xong, vì để bán th-ảo d-ược, Vân Nguyệt Thiền ở nhà bác cả thêm hai ngày, cả hai ngày đều nhận hoa của Long Kiều, hôm nay là hướng dương, ngày mai là hoa phong tín t.ử, còn những bức thư tình sến súa đến rụng răng, nếu nắm rõ cốt truyện, thì thực sự suýt chút nữa sập bẫy của tên mặt trắng .

 

Long Kiều ở bên chỗ Vân Nguyệt Thiền ngơ, về đến nhà cũng chẳng suôn sẻ gì.

 

Tôn Kiêu Kiêu trải qua muôn vàn gian khổ, gả , cuối cùng cũng tìm đến nhà Long Kiều, thấy Trương Tuệ Lan gọi , Trương Tuệ Lan tưởng Long Kiều trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài, liền cầm gậy đuổi đ-ánh Long Kiều, cứ một gậy là một câu đồ thỏ con.

 

Cái danh tội từ rơi xuống cứ thế đổ dồn lên đầu, Long Kiều tức chịu nổi, hét lớn:

 

“Mẹ, đ-ánh con gì, con còn chẳng là ai nữa."

 

Trương Tuệ Lan :

 

“Không tìm đến tận cửa ?

 

Mẹ cũng gọi còn nhất định gả cho con, con mau xử lý cho xong , đừng lỳ lợm ở cửa nhà mặt nữa."

 

Long Kiều hậm hực cửa, liền thấy một cô gái mặt mũi nhem nhuốc đang ở đó, ánh mắt đảo qua đối phương một lượt, chẳng bằng một nửa Vân Nguyệt Thiền, tâm trạng lời cũng chẳng nhẹ nhàng gì, trầm mặt :

 

“Cô là ai?"

 

Tôn Kiêu Kiêu thấy Long Kiều thì mắt sáng rực lên, hai ngày nay cô thực sự sống dễ dàng gì, chân đều mài rách, là bọng m-áu, mấy ngày uống nước, môi đều khô đến nứt nẻ, chẳng khác gì kẻ chạy nạn.

 

Thấy Long Kiều, cô ngay lập tức nhớ đến cuộc sống hạnh phúc khi gả cho Long Kiều ở kiếp , cả hân hoan như một con chim nhỏ, cô hớn hở :

 

“Long Kiều!

 

Là em đây, Tôn Kiêu Kiêu."

 

Long Kiều thiếu kiên nhẫn nhíu mày :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-8.html.]

“Đừng sán gần, quen cô."

 

Tôn Kiêu Kiêu dùng tay vén những sợi tóc mai tai, trong vẻ thẹn thùng e thẹn mang theo vài phần kiêu ngạo :

 

“Em , hơn nữa em là vợ tương lai của ."

 

Long Kiều hiểu , “Ở cái đồ thần kinh thế."

 

Tôn Kiêu Kiêu bỏ cuộc, nắm lấy cánh tay Long Kiều kể đầu đuôi ngọn ngành chuyện quá khứ một lượt, :

 

“Kiếp chúng đường vòng, em đến tìm , chắc chắn là vui lắm , tay em , vì tìm mà đều mài rách hết ."

 

Long Kiều nhíu mày suy nghĩ một lát, nắm bắt điểm mấu chốt, cưới Vân Nguyệt Thiền thì công xưởng của gia đình thể phát triển lên một tầm cao mới, bèn :

 

“Ý của cô là cưới Vân Nguyệt Thiền thì ngày tháng của gia đình sẽ hơn."

 

Tôn Kiêu Kiêu sững một lát, cô còn kịp phản ứng thì cửa rầm một cái đóng sầm .

 

Những lời của Tôn Kiêu Kiêu càng củng cố thêm quyết tâm cưới Vân Nguyệt Thiền của Long Kiều, vợ hiếu thảo, còn thể cho gia đình giàu hơn, ai mà chẳng cưới một vợ khiến yên tâm như chứ, còn về chuyện Vân Nguyệt Thiền ch-ết sớm, sống ch-ết , vốn dĩ đang ủ rũ như củ cải héo, ngay lập tức phấn chấn lên, về nhà :

 

“Mẹ, đưa thêm cho con ít tiền, con mua váy Braggi cho Nguyệt Thiền."

 

Lúc Vân Nguyệt Thiền đang trong dãy nhà tập thể sửa đài radio cho hàng xóm.

 

Mớ hàng núi phơi khô bán chạy một cách bất ngờ, Vân Nguyệt Thiền bày một cái sạp nhỏ bên cạnh hợp tác xã cung tiêu, một buổi sáng bán hết sạch, tổng cộng kiếm hai mươi ba đồng tám hào, mặc dù ở thời đại , công nhân một tháng mới hơn ba mươi đồng tiền lương, tiền kiếm coi là mức giá trời, nhưng so với tích lũy tài sản theo kế hoạch của cô thì vẫn còn quá ít.

 

Đến lúc cô về nhà thì thấy mấy bác gái đang bàn bạc chuyện sửa đài radio trong sân.

 

Những kiến thức vật lý đơn giản khó Vân Nguyệt Thiền, tiệm sửa chữa đòi một đồng, cô hứa chỉ cần năm hào sẽ sửa xong cho đối phương, đương nhiên nếu sửa hỏng sẽ bồi thường cho .

 

Chuyện ăn lỗ vốn giúp Vân Nguyệt Thiền đơn hàng đầu tiên, sửa xong cho một nhà, khác liền tìm đến tận cửa, chỉ đài radio, mà còn cả máy khâu, đồng hồ đeo tay các loại, Vân Nguyệt Thiền đều bắt tay một cách dễ dàng.

 

Thấy việc ăn ngày càng nhiều, Vân Đại Phú còn đùa bảo để Vân Nguyệt Thiền ở thành phố mở một cửa tiệm.

 

Tô Tĩnh Di :

 

“Mở tiệm , vẫn nên công xưởng việc, bác thấy xưởng vải đang tuyển đấy."

 

Vân Đại Phú :

 

“Người yêu cầu bằng chuyên khoa, khó giải quyết lắm."

 

Vân Nguyệt Thiền mới chỉ học xong hai năm sơ trung, học lực đạt chuẩn, vả bây giờ các vị trí công việc ngoài xã hội ít, những học chuyên khoa đại học còn chắc tìm việc , huống chi là học lực sơ trung.

 

Cô bèn :

 

“Bác cả bác gái phiền hai bác lo lắng cho cháu , trong thôn vẫn công điểm, hai ngày cháu về ."

 

đồ đạc ở khe Miêu Nhi cô vẫn còn đang tơ tưởng đến, nếu thể đào kho báu lớn, chẳng hơn việc công xưởng nữ công nhân ?

 

Tô Tĩnh Di , vội vàng khuyên nhủ:

 

“Cũng cần vội vàng , khó khăn lắm mới lên thành phố một chuyến, cứ ở chơi thêm vài ngày , đợi đến Chủ nhật bác nghỉ sẽ đưa con mua mấy bộ quần áo thành phố."

 

Vân Đại Phú :

 

“Phải đấy, đến lúc đó bác đưa con dạo quanh thành phố một vòng."

 

Gia đình bác cả thịnh tình khó khước từ, Vân Nguyệt Thiền bèn đồng ý, những lúc rảnh rỗi cô sẽ giúp trong khu nhà sửa đồ đạc, hoặc tán gẫu uống với để g-iết thời gian.

 

Lúc mới sửa xong một chiếc đồng hồ đeo tay, phụ nữ vô cùng cảm kích :

 

“Ái chà, cô bé ơi, cháu giỏi quá mất, chiếc đồng hồ là mua lúc bác và chồng bác kết hôn đấy, sửa mãi mà , ngờ tay cháu sửa xong."

 

 

Loading...