Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:59:01
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Duật Phong :

 

“Anh sẽ luôn nhớ em.”

 

“Giang Duật Phong, hát cho em một bài , em vẫn hát bao giờ?”

 

“Hồng quân sợ viễn chinh nan, vạn thủy thiên sơn chỉ đẳng nhàn, chỉ đẳng nhàn, hồng quân sợ viễn chinh nan, vạn thủy thiên sơn chỉ đẳng nhàn, ngũ lĩnh vi di đằng tế lãng, ô m-ông bàng bạc tẩu nê , kim sa thủy phách vân nhai noãn, đại độ kiều hoành thiết tác hàn…”

 

Giọng nam trầm ấm vững chãi tuy nhiều nhạc điệu nhưng toát một khí thế bàng bạc, Vân Nguyệt Thiền mà lòng ấm áp.

 

Trong thời gian dài đó, khi Giang Duật Phong vắng nhà, cô thường ngân nga bài hát để giải tỏa nỗi nhớ nhung, lâu dần, hai đứa trẻ cũng học theo .

 

Chúng ê a, tuy rõ chữ nhưng hát dáng.

 

Khi mùa xuân năm hoa nở, bò trong trang trại cuối cùng cũng đẻ, còn đẻ sinh đôi.

 

Thông thường bò chỉ đẻ một con thôi, so sánh như , bò của Vân Nguyệt Thiền quả thực lập công lớn, cô còn đặc biệt cho thêm hai quả trứng gà khẩu phần cỏ của con bò đó.

 

Hàn Nặc bên cạnh mà thèm thuồng thôi, bé l-iếm môi :

 

“Em cũng biến thành bò.”

 

Tô Nữu lườm :

 

là đồ tiền đồ, t.ử tế , cứ súc vật.”

 

Hàn Nặc bảo:

 

“Mẹ, bò còn trứng gà để ăn, con thì .”

 

“Ăn ăn ăn, chỉ ăn, cũng chẳng thấy thành tích học tập của con lên tí nào.”

 

Hàn Ninh tới muộn :

 

thế, ham ăn biếng , chẳng tích sự gì.”

 

Hàn Nặc mắng cúi đầu cắt cỏ.

 

Hàn Ninh với Tô Nữu:

 

“Mẹ, đơn vị buổi liên hoan kết bạn , chủ nhiệm bảo con tham gia.”

 

Tô Nữu Hàn Ninh mặt, trong lòng cảm thán, thời gian trôi nhanh thật, chỉ trong một hai năm nay mà bắt đầu giới thiệu đối tượng cho con bé .

 

Tuy chút nỡ, Tô Nữu vẫn tôn trọng ý kiến của Hàn Ninh:

 

“Con ?”

 

Hàn Ninh thẹn thùng đáp:

 

“Con , , quyết định ạ.”

 

Tô Nữu nắm tay cô bé :

 

“Vậy thì con , tìm hiểu sớm một chút, quen nhiều đàn ông thì sẽ lừa.”

 

Hàn Ninh hiểu lắm chuyện tình cảm nam nữ , nhưng vẫn gật đầu.

 

Tại buổi liên hoan của đồn trú, nam giới tham gia chiếm đa , con gái thì ít, tình trạng “sư nhiều sãi ít", cộng thêm nhiều quân nhân lập gia đình nên bộ phận hậu cần của đơn vị cũng sốt sắng.

 

Chỉ cần là nữ binh độc đều lôi cho đủ quân , ngay cả Hồ Nguyệt cũng kéo .

 

Hồ Nguyệt đối với chuyện bài xích, cô hậm hực :

 

“Đã bảo kết hôn , còn gọi gì?”

 

Tuyên truyền viên hậu cần bảo:

 

“Đồng chí Hồ, suy nghĩ đó chứ?

 

Cô mà nghĩ phê bình giáo d.ụ.c cô đấy, chồng lấy, con cũng đẻ, mau .”

 

Hồ Nguyệt bất đắc dĩ tham gia buổi liên hoan, nhưng trong lòng vẫn vạn phần cam lòng, dù ngỏ ý quen, Hồ Nguyệt vẫn từ chối.

 

Cũng tới tìm Hồ Nguyệt chuyện, Hồ Nguyệt từ chối nên đành đồng ý, trong lòng cô bực bội vô cùng, tự chạy lên sườn núi nhỏ hóng gió.

 

Sân tập đằng xa xanh mướt, những con đường các chiến sĩ tu sửa , biên cương đổi thật lớn, gần như mỗi ngày một khác, nhưng trong lòng cô vô cùng khổ sở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-77.html.]

 

Hồi nhỏ hy vọng một bố, đến khi tìm bố thể nhận , hơn nữa bố còn một đứa con trai.

 

Con hình như cứ thiếu cái gì thì cái đó, càng cho cô tìm bố thì cô càng tìm, cô thậm chí hỏi Giang Hạc Niên tại tuyệt tình với con cô như , chỉ vì danh dự của bản thôi ?

 

Hồ Nguyệt sợ nếu thật sự hỏi , danh tiếng của Giang Hạc Niên thực sự hủy hoại, cô sẽ tự trách đến ch-ết mất.

 

Hồ Nguyệt cứ xoay quanh chuyện một hồi lâu, nhưng cơn gió hoang dại cho cô bất kỳ câu trả lời nào, trái cho cô thấy một bóng đang tới từ phía xa.

 

mặc chiếc váy dài chấm bi trắng, mái tóc đen mượt dắt tai, rủ xuống tự nhiên.

 

Ở nơi đồn trú , ăn mặc thời thượng như cũng chỉ Vân Nguyệt Thiền, cô qua con đường nhỏ núi, mặt còn mang theo vài phần ý .

 

Hồ Nguyệt dậy chạy nhỏ xuống , cô tới mặt Vân Nguyệt Thiền, hậm hực hỏi:

 

“Cô đấy?”

 

Vân Nguyệt Thiền cùng bí thư để lo chuyện v-ay v-ốn, bò cái liên tục mang thai, cộng thêm sản lượng sữa tăng lên, cô dồn hết tiền lương của , cho nên

 

Ngân hàng thông qua khoản vay của cô, chỉ một tháng nữa là vốn thể gi-ải ng-ân, lúc đó cô thể bắt tay xây dựng trang trại sữa.

 

Cô đang vui mừng, ngờ gặp khuôn mặt lạnh lùng của Hồ Nguyệt, Vân Nguyệt Thiền thấy khó hiểu, xoay định .

 

Hồ Nguyệt vội đuổi theo :

 

“Vừa nãy thái độ , cô đừng để ý.”

 

Vân Nguyệt Thiền liếc cô một cái bảo:

 

cũng chọc giận gì cô .”

 

cô chọc giận , cô chuyện với một lát , chẳng tìm ai để chuyện cả.”

 

còn vội về nhà trông con đây.”

 

“Vậy trông con giúp cô, cô bồi chuyện một chút.”

 

Vân Nguyệt Thiền Hồ Nguyệt đầy kỳ quái:

 

“Mặt trời mọc đằng Tây , cô cũng lúc cầu xin khác cơ đấy.”

 

Hồ Nguyệt mím môi:

 

“Chẳng thế , ai mà chẳng lúc bất đắc dĩ.”

 

Vân Nguyệt Thiền tuy thích Hồ Nguyệt cho lắm, nhưng cũng ghét, cô liền bảo:

 

“Vừa .”

 

Đối phương , đầu óc Hồ Nguyệt trái bỗng chốc trống rỗng, nhất thời bắt đầu từ , cô :

 

“Thôi bỏ , thực cũng chẳng gì?”

 

Vân Nguyệt Thiền bảo:

 

“Cô xem cô kìa, tìm chuyện xong thôi, gì thế?”

 

“Đi thôi, trông con giúp cô.”

 

——

 

Bà v-ú đang ghế phân loại th-ảo d-ược, hai đứa trẻ ngoài chơi, đài phát thanh phát tiếng rè rè.

 

Thấy Vân Nguyệt Thiền cửa, bà vui vẻ :

 

“Vân đồng chí, trời đổi .”

 

Vân Nguyệt Thiền hỏi:

 

“Có chuyện gì ạ?”

 

“Tin tức , thanh niên trí thức thể về thành phố !”

 

Cuối những năm 70, quả thực một làn sóng thanh niên trí thức trở về thành phố, Vân Nguyệt Thiền ngờ ngày tháng trôi nhanh như , cô :

 

“Đây là chuyện mà.”

 

 

Loading...