Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:59:00
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai vắt sữa, Vân Nguyệt Thiền thăm con bò cái đang mang thai.

 

Con bò ăn , b-éo mầm, thấy Vân Nguyệt Thiền thì cứ dùng mũi bò dụi tay cô, cô cho nó thêm hai nắm cỏ khô.”

 

Hai ngày , Giang Hạc Niên tới, ông nhiệm vụ, thực chất vẫn chút tư tâm, chính là tới thăm hai đứa cháu.

 

Giang Duật Phong nhỏ với Vân Nguyệt Thiền:

 

“Ông tới thăm cháu nội, rõ ràng là tới thăm con gái thì .”

 

Vân Nguyệt Thiền dáng vẻ cau mày của Giang Duật Phong, hỏi:

 

“Sao thế, ghen ?”

 

Giang Duật Phong :

 

“Không , chỉ là thấy tiếc cho thôi.”

 

Vân Nguyệt Thiền hỏi:

 

“Vậy ly hôn?”

 

Giang Duật Phong đáp:

 

“Tư tưởng thế hệ mà, cứ nghĩ hai ở bên đến cuối đời, cuộc sống cứ nhẫn nhịn là qua hết.

 

chuyện đối với là một cái gai, từ nhỏ đến lớn, ông cái gì cũng thiên vị con gái , còn với đứa con trai là đây thì giáo d.ụ.c bằng đòn roi, chẳng chút luyến tiếc gì với cái nhà đó cả.”

 

“Cho nên thích về nhà?”

 

Giang Duật Phong dùng hai tay nâng mặt Vân Nguyệt Thiền lên :

 

“Sao thể chứ?

 

Đây mới là nhà của .”

 

Vân Nguyệt Thiền nheo mắt , hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo , cô cũng ngờ đàn ông cương trực nghiêm nghị thể chống đỡ cả bầu trời còn một mặt như thế, cô dịu dàng :

 

“Giang Duật Phong, hãy để em yêu nhé.”

 

Giang Duật Phong bảo:

 

“Được, em mãi mãi yêu .”

 

Vân Nguyệt Thiền giơ tay, giơ ngón út lên :

 

“Móc ngoéo nhé.”

 

Giang Duật Phong ngón tay nhỏ nhắn tinh xảo mà lòng trào dâng một luồng ấm, liền giơ tay móc .

 

Giang Hạc Niên quân nhân của đơn vị đón, đón xong thì thẳng tới chỗ ở của Giang Duật Phong, bế cô cháu gái nhỏ lên là hôn lấy hôn để:

 

“Tiểu Tri Tri, ông là ông nội đây, mau, gọi ông nội .”

 

Giang Mục Tri chớp đôi mắt to tròn :

 

“Ông nội.”

 

Giang Hạc Niên hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé :

 

“Ngoan quá.”

 

Xong xuôi bế cháu trai lên hôn một trận.

 

Giang Mục Đạt Giang Hạc Niên, một lúc lâu mới hỏi:

 

“Ông nội, bà nội ạ?”

 

Giang Hạc Niên đáp:

 

“Bà nội ở quê, một thời gian nữa sẽ tới thăm các cháu ?”

 

Giang Mục Đạt gật đầu.

 

Giang Hạc Niên lấy sô-cô-la từ trong túi bảo:

 

“Này, ăn cái , ngon lắm đấy.”

 

Giang Mục Tri mở ăn một miếng, vị đắng, bé nhăn nhó :

 

“Chẳng ngon tí nào, đắng lắm.”

 

Giang Hạc Niên ha hả, bảo:

 

“Đây là đồ đấy, lớn lên cháu sẽ , khác ăn còn chẳng mà ăn .”

 

Giang Mục Đạt :

 

“Ông nội dối, rõ ràng là ngon.”

 

Giang Hạc Niên Giang Mục Đạt hỏi:

 

“Vậy cháu ăn gì nào?”

 

Giang Mục Đạt chớp mắt :

 

“Cháu ăn kẹo sữa, ăn bánh quy đào.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-76.html.]

Giang Hạc Niên :

 

“Bánh quy đào thì lúc nào chẳng , ông còn mua cho các cháu sữa chua lên men , còn bánh quy lạt, vịt ép.”

 

Hai nhóc tì xúm bên cạnh xem, lạ lẫm vui mừng, lúc thì nghịch cái , lúc thì chơi cái .

 

Khi ngoài còn mang theo đồ chơi mới lạ, lũ trẻ thấy đều ngưỡng mộ thôi, vây quanh xem nườm nượp.

 

Giang Mục Đạt cho xem một lúc cất , lũ trẻ khác vẫn theo thèm thuồng.

 

Tô Nữu hâm mộ :

 

“Chao ôi, một ông bố chồng thật là sướng, bao nhiêu thứ còn thấy bao giờ đấy.”

 

Vân Nguyệt Thiền bảo:

 

“Chẳng thế , hồi nhỏ chúng đều chịu khổ, cái gì cũng từng thấy.”

 

Tô Nữu :

 

“Con cái thấy coi như cô thấy .”

 

Vân Nguyệt Thiền đáp:

 

“Con cái thì cũng .”

 

Tô Nữu :

 

“À, tuần hình như đơn vị sắp lên thành phố thu mua nhỉ?”

 

Vân Nguyệt Thiền bảo:

 

“Chuyện .”

 

Tô Nữu :

 

“Vậy để hỏi thử, lên thành phố mua ít đồ.”

 

Vân Nguyệt Thiền bảo:

 

“Đi .”

 

Tô Nữu đầy hai phút vội vàng chạy trở .

 

Vân Nguyệt Thiền hỏi:

 

“Sao nhanh ?”

 

Tô Nữu đáp:

 

“Chưa kịp , với cô , thím Tôn ch-ết ?”

 

“Thím Tôn?”

 

Vân Nguyệt Thiền nhớ thím Tôn, lúc mới tới đây bà bảo cô rằng thành phần của Tô Nữu , bắt cô giữ cách, bà tuy mang định kiến nhưng việc cần cù, mỗi sáng đều gánh nước, lúc cô m.a.n.g t.h.a.i bà còn tặng dưa muối cho cô ăn, thời gian hình như còn thấy bà , ngờ mấy ngày nay mất , “Sao mà mất thế?”

 

Tô Nữu :

 

“Nghe bảo năm ngoái ngã một cái, năm nay mãi dậy nổi, bệnh lâu ngày nên còn nữa.”

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Khi nào tổ chức tang lễ, chúng phúng viếng một chút.”

 

Tô Nữu đáp:

 

“Để vài ngày nữa , lúc đó gọi cô.

 

Nói xong , hỏi đơn vị chuyện thu mua đây.”

 

Nói xong chị liền chạy biến.

 

Hoàng hôn buông xuống, mặt trời như một quả cam nhỏ vàng rực, thời gian ở biên cương luôn dài, mùa thu tới, ngày cũng ngắn , bụng bò cái ngày một to lên, những chăn nuôi cũng bắt đầu di chuyển bãi chăn thả.

 

Từ bãi chăn thả mùa hè sang bãi chăn thả mùa đông là một cuộc di cư quy mô lớn, những đàn ông vạm vỡ lưng ngựa, phía là đàn bò cừu nối đuôi , cùng là đoàn lạc đà thồ gia sản, tiếng nhạc du dương từ cây đàn Dombra truyền tới, nồng nhiệt và đậm đà ánh mặt trời.

 

Vân Nguyệt Thiền từ xa đoàn đại quân bò cừu hùng hậu, cô nghĩ, bò của cũng ngày càng nhiều hơn, cố gắng đạt quy mô lớn như .

 

Hoàng Vĩ suy nghĩ của , cảm thán:

 

“Giá mà chúng nhiều bò cừu như thế thì mấy.”

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Sẽ thôi.”

 

Hoàng Vĩ gật đầu.

 

Nhanh ch.óng Giang Duật Phong nhiệm vụ, ngay cả Giang Hạc Niên cũng cùng, một nơi xa, lẽ sang năm mới về .

 

Vân Nguyệt Thiền chút lưu luyến, ôm c.h.ặ.t lấy , Giang Duật Phong :

 

“Làm nhà quân nhân vất vả cho em .”

 

Vân Nguyệt Thiền nũng nịu hừ một tiếng, dùng ch.óp mũi dụi mũi đối phương :

 

“Vậy nhớ nhớ em đấy.”

 

 

Loading...