Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:58:55
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Nữu kinh ngạc hỏi:

 

“Mở nhà máy gì cơ?"

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Làm chăn nuôi, bò sữa, trang trại bò sữa."

 

Tô Nữu :

 

“Em ơn với chị, giúp đỡ là chuyện chắc chắn , nhưng trang trại bò sữa dễ nhỉ, giờ các đồng cỏ đều thuộc về nhà nước cả."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Chuyện em , cho nên em dự định tiên sẽ cho công xã, cũng là cung cấp cho một cơ hội việc ."

 

Rất nhiều theo quân nhân ở biên cương đều việc , là nội trợ.

 

Vả biên cương những đồng cỏ trời ban, nền tảng , hơn nữa, chỉ vài năm nữa thôi xã hội sẽ mở cửa, giờ mở nhà máy chính là lúc thích hợp.

 

Tô Nữu :

 

“Được thôi, bao giờ em mở thì chị sẽ nuôi bò cho em."

 

Vân Nguyệt Thiền nắm lấy tay Tô Nữu :

 

“Chị ơi, câu của chị là em yên tâm ."

 

Trên đường về nhà, Vân Nguyệt Thiền đến bưu điện tra cứu s-ố đ-iện th-oại, Hòa Mai Hoa cho s-ố đ-iện th-oại, Vân Thiên Lãng thì , cơ sở y tế ở biên cương còn nghèo nàn, nên gửi cho Vân Nguyệt Thiền một loại thu-ốc, còn cả ít th-ảo d-ược nữa.

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Cảm ơn cả vẫn luôn nhớ đến em."

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Em gì thế, quan tâm em cũng là chuyện nên mà, đúng , thấy cô Tôn Kiêu Kiêu ở bệnh viện , chính là cô thanh niên trí thức nhỏ ở chỗ các em , gả cho Long Kiều , em còn nhớ ?"

 

Mặc dù qua nhiều năm như , Vân Nguyệt Thiền đương nhiên vẫn nhớ, cô hỏi:

 

“Cô thế?"

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Anh gặp ở bệnh viện, cô phá thai."

 

Vân Nguyệt Thiền kinh ngạc, trong nguyên tác cô sinh tận ba đứa con cơ mà, cô hỏi:

 

“Tại ạ?"

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Bây giờ đang luồng tin thanh niên trí thức về thành, ít đều về thành phố, cô dường như về nhà, vả cuộc sống nhà họ Long đúng là dễ dàng gì, Long Kiều thì lười ham ăn, thường xuyên bắt vì gây chuyện."

 

Anh khá nhiều, :

 

“Tiền điện thoại đắt quá, mấy chuyện vô ích thôi, báo cho em một tin hỷ, sắp kết hôn ."

 

Chương 40

 

Vợ của Vân Thiên Lãng là đồng nghiệp ở bệnh viện, hai tuổi tác tương đương, mặc dù tình cảm nồng cháy, nhưng vì chuyện hợp nên hai định ngày và sắp thành hôn.

 

Vân Nhiệm (Vân Nguyệt Thiền) :

 

“Chúc mừng cả nhé, em sẽ gửi cho một ít đồ quà cưới."

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Cái đó thì cần , xa xôi thế phiền phức lắm, chỉ báo cho em một tiếng thôi."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Lời chúc thì chắc chắn , cứ đợi nhé."

 

Hai xong liền cúp máy, Vân Thiên Lãng dắt xe đạp từ bưu điện về nhà, ngờ đường thực sự bắt gặp Tôn Kiêu Kiêu.

 

Tôn Kiêu Kiêu lúc sớm còn vẻ hoạt bát như lúc mới kết hôn, khuôn mặt mặc dù đổi nhiều, nhưng cả trông cực kỳ tiều tụy, mái tóc cũng còn bóng mượt như nữa, Tôn Kiêu Kiêu thấy Vân Thiên Lãng liền chạy nhỏ đến gọi:

 

“Anh cả."

 

Vân Thiên Lãng giả vờ quen :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-71.html.]

“Cô nhận nhầm ."

 

Tôn Kiêu Kiêu :

 

“Anh cả, là em đây mà, Tôn Kiêu Kiêu, quen của Vân Nhiệm, thanh niên trí thức nhỏ ở trong làng ."

 

Vân Thiên Lãng miễn cưỡng gật đầu :

 

“Có chuyện gì thế?"

 

Tôn Kiêu Kiêu :

 

gả cho Long Kiều, nhớ ?"

 

Vân Thiên Lãng ngờ da mặt Tôn Kiêu Kiêu dày như thế, miễn cưỡng gật đầu :

 

“Có chuyện gì ?"

 

Tôn Kiêu Kiêu :

 

“Cũng gì, chỉ là hỏi Vân Nguyệt Thiền hiện giờ sống thế nào ?"

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Tốt lắm, sinh một cặp long phụng, quân đội phân nhà gạch ngói cho, mặc dù là ở biên cương nhưng cuộc sống hơn chỗ chúng nhiều, thịt bò thịt cừu ăn hết, đồng chí Tôn, còn cô thì ?"

 

Tôn Kiêu Kiêu cũng giấu giếm, trực tiếp :

 

sống , ai mà ngờ Long Kiều lười ham ăn, khi kết hôn thì đổi hẳn như biến thành khác, thỉnh thoảng còn đ-ánh nữa, ly hôn ."

 

“Tiếc thật đấy."

 

Vân Thiên Lãng cảm thán một câu, dắt xe định .

 

Tôn Kiêu Kiêu giữ c.h.ặ.t t.a.y lái xe của Vân Thiên Lãng :

 

“Anh cả, thể cho em s-ố đ-iện th-oại của Nguyệt Thiền , em tìm cô chút việc."

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Anh thấy cô tìm cô chẳng thà tìm , cô ở xa thế thì giúp gì cho cô chứ, hơn nữa, điện thoại ở biên cương khó gọi, đây gọi suốt nửa năm mới liên lạc với cô đấy."

 

Tôn Kiêu Kiêu khô khốc hỏi:

 

“Thật ?"

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Chứ còn gì nữa, một chăm hai đứa con, vất vả lắm, nhiều thời gian rảnh rỗi để việc khác ."

 

Tôn Kiêu Kiêu “ồ" một tiếng, :

 

“Vậy với , giúp tìm một công việc."

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Cái , bây giờ công việc dễ tìm như thế, cô bao nhiêu thanh niên trí thức tìm công việc mới thể về thành , đắt giá lắm, xin nhé."

 

Nói xong liền leo lên xe đạp bỏ .

 

Tôn Kiêu Kiêu đờ tại chỗ, cô thực sự hiểu nổi, chuyện trở nên như thế , Long Kiều của đời rõ ràng như thế, đến đời thành thế , Tôn Kiêu Kiêu tuyệt vọng thở hắt một , nếu ly hôn thì đành về phía thôi, giờ cô chỉ tìm một công việc để kiếm miếng ăn, nhưng giờ tìm việc khó khăn dường nào, còn hơn một năm nữa kỳ thi đại học mới mở cửa, cứ thế mãi thì cô chỉ còn cách về làng.

 

Tôn Kiêu Kiêu sốt ruột, loanh quanh cô cũng nghĩ đến việc tìm Vân Nguyệt Thiền, còn nước còn tát , nếu Vân Thiên Lãng giúp, cô sẽ tự đến bưu điện hỏi.

 

Người ở bưu điện :

 

“Người gọi điện , rõ."

 

Nếu , Tôn Kiêu Kiêu liền về làng, cô hỏi Hòa Mai Hoa.

 

Nếu về làng, khó tránh khỏi đến điểm thanh niên trí thức, nhưng điểm thanh niên trí thức bây giờ khác xưa nhiều, đồng chí vẫn đang thành thật thanh niên trí thức, đồng chí vì nên đề bạt lên trang trại chăn nuôi, còn hai đến trạm sữa, chỉ còn Lưu Tâm là vẫn ở đó.

 

Lưu Tâm thấy Tôn Kiêu Kiêu thì chẳng vẻ mặt gì .

 

Thế nhưng Tôn Kiêu Kiêu cứ bám riết buông, cuối cùng kết quả, cô chỉ đành tìm Hòa Mai Hoa.

 

Hòa Mai Hoa thấy Tôn Kiêu Kiêu thì khá kinh ngạc:

 

“Cô đang là một cô gái lành, biến thành như thế ?"

 

Tôn Kiêu Kiêu ngượng ngùng, khi trò chuyện với Hòa Mai Hoa nửa ngày, liên lạc với Vân Nguyệt Thiền.

 

 

Loading...