Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:53:41
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng."
Vân Đại Phú sống ở dãy nhà tập thể do đơn vị phân cho, lúc qua giờ cơm, thời tiết oi bức, đang hóng mát trong sân, cũng đang dạo, thấy Vân Đại Phú đều chào hỏi, miệng còn hỏi:
“Cô bé là ai thế, xinh xắn quá."
Vân Đại Phú hì hì :
“Con gái của chú ba nhà đấy, chứ?"
Người giơ ngón tay cái lên:
“Đẹp lắm."
Vân Nguyệt Thiền dịu dàng lời cảm ơn.
Vân Đại Phú khá tự hào ưỡn ng-ực, “Giống mà, thể chứ."
Hai cùng về nhà, nhận là những lời khen ngợi, Vân Đại Phú đến mỏi cả miệng, lát đến cửa nhà, ông đẩy cửa liền oang oang gọi:
“Tĩnh Di, Nguyệt Thiền đến ."
Tô Tĩnh Di từ nhà trong , bà mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, mái tóc dài xõa vai, cả toát vẻ dịu dàng phóng khoáng.
Thấy Vân Nguyệt Thiền, bà dịu dàng nắm lấy tay cô :
“Trước đây bác cả con con xinh , bác còn tưởng ông bốc phét, đúng thật là một cô bé đáng yêu, nước da trắng trẻo , còn trắng hơn cả mặt tường nữa."
Nhà đẻ của Tô Tĩnh Di đây là tư bản, sa sút, lúc mới chấp nhận gả cho Vân Đại Phú, nhưng kể từ khi kết hôn đến nay, bà từng về nông thôn một nào, đương nhiên đối với Vân Nguyệt Thiền cũng từng gặp mặt.
Vân Đại Phú đặt bọc hành lý của Vân Nguyệt Thiền lên bàn, hai tay chống nạnh :
“ bốc phét bao giờ chứ, thành thật, chỉ lời thật thôi."
Vân Nguyệt Thiền đưa khoai tây qua :
“Bác gái, năm nay nhà cháu thu hoạch khoai tây nên mang qua một ít cho hai bác nếm thử ạ."
Tô Tĩnh Di :
“Lát nữa hãy , rửa tay ăn cơm ."
Phải là tài nấu nướng của Tô Tĩnh Di thật sự , bát canh gà vàng óng thơm nức mũi cả phòng, tôm luộc, thịt lát luộc, rau dấp cá trộn, thịt heo xào hương cá, còn món chè trôi nước r-ượu nếp, bà múc cho Vân Nguyệt Thiền một bát canh đầy váng mỡ gà :
“Sáng sớm bác chợ mua con gà mái già mới g-iết, bác hầm suốt cả buổi chiều đấy, thơm lắm, nếm thử ."
Vân Nguyệt Thiền nhận lấy :
“Cháu cảm ơn bác gái."
Trong bát canh gà thơm nồng mang theo hương đậu phộng nhàn nhạt, trong canh bỏ nhiều muối, thanh mát dễ uống.
Tô Tĩnh Di gắp một miếng tôm bỏ bát cô, lúc mới nhắc đến chuyện hủy hôn, sự việc bà cũng đại khái, nhưng là , chuyện tình cảm kiểu thực sự thể ép buộc , Tô Tĩnh Di :
“Ngày mai bác và bác cả con đều xin nghỉ phép, đến lúc đó chúng sẽ rõ ràng trực tiếp."
Vân Nguyệt Thiền :
“Cháu cảm ơn hai bác ạ."
Vân Đại Phú :
“Cái con bé thật là khách sáo quá, mau ăn cơm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-7.html.]
Ăn cơm xong, Tô Tĩnh Di đưa đồ dùng vệ sinh cá nhân cho Vân Nguyệt Thiền, cô tắm một cái, một bộ quần áo sạch sẽ, soi chiếc gương mờ mờ nước, Vân Nguyệt Thiền trong lòng cảm thán, vẫn là cuộc sống ở thành phố hơn, chí ít cũng vòi hoa sen, cũng mau ch.óng phát tài, sớm ngày sống sung sướng thôi.
Ngày hôm Vân Nguyệt Thiền dậy sớm, Tô Tĩnh Di nấu cháo gạo tẻ khoai lang, xào khoai tây Vân Nguyệt Thiền mang tới, còn trứng gà chiên.
Ăn xong bữa sáng, Tô Tĩnh Di và Vân Đại Phú liền đưa Vân Nguyệt Thiền đến nhà họ Long.
Công xưởng những năm bảy mươi vô cùng đắt hàng, việc trong công xưởng tương đương với việc cầm bát cơm sắt, xưởng trưởng càng là mà ai nấy đều hâm mộ, khi những khác còn đang vì tranh suất phân nhà mà giành giật, thì lúc nhà họ Long ở trong một căn nhà lầu riêng biệt, trong nhà còn dọn dẹp sạch sẽ, Long Kiều ở nhà, nhưng cha là Long Phi Đằng thì ở đó.
Vân Đại Phú trực tiếp rõ mục đích đến đây.
Long Phi Đằng cô gái yểu điệu xinh , đây ông còn tại nhất định đính hôn với một nông dân, lúc Vân Nguyệt Thiền xinh như tiên nữ, ngay lập tức hiểu suy nghĩ của vợ , ông cái thích Vân Nguyệt Thiền, hỏng cuộc hôn sự , chỉ thể mượn cớ :
“ là đàn ông, chuyện kiểu xen , đợi một lát, buổi trưa con trai và vợ về, chúng chuyện gì thì cứ từ từ mà ."
Nói xong ông bưng chuối và dưa hấu cho Vân Nguyệt Thiền.
“Cháu gái, ăn chút chuối ."
Chuối ở thời đại là món đồ cực kỳ hiếm lạ, giá cả cũng đắt đỏ đến mức vô lý, chỉ mấy quả thôi cũng bằng nửa tháng lương của bình thường, bình thường đều nỡ mua, Long Phi Đằng bưng là một đĩa lớn.
Tô Tĩnh Di :
“Xưởng trưởng Long, lớn giấu giếm con trẻ để định hôn ước, tụi nhỏ còn từng gặp mặt , để tránh gây sai lầm lớn, chúng cứ nên cho rõ ràng sớm một chút, sính lễ gì đó đều sẽ trả cho gia đình ."
Long Phi Đằng :
“Đồng chí Tô, chúng chuyện gì cứ từ từ , để tụi nhỏ gặp mặt tìm hiểu hãy bàn bạc tiếp mà."
Ông sang Vân Nguyệt Thiền hỏi:
“Cháu gái, cháu hài lòng với nhà bác ở chỗ nào ."
Vân Nguyệt Thiền Long Phi Đằng hiền từ mặt, ông và vợ là Trương Tuệ Lan đúng thật là hình mẫu cha chồng tiêu chuẩn, đối đãi với nguyên chủ giống như con gái ruột, hiếc Long Kiều quá khốn nạn, nghĩ hầu hạ cả một gia đình lớn , khác đối với thì ích gì, Vân Nguyệt Thiền bảo mẫu mi-ễn ph-í cho .
Vân Nguyệt Thiền :
“Bác ơi, lòng của bác cháu xin nhận, cháu và Long Kiều hợp , kiểu cháu thích."
Long Phi Đằng híp mắt :
“Cứ ăn chút gì , chuyện khác lát nữa chúng tiếp."
Sự việc cứ thế kéo dài đến tận giữa trưa, Long Kiều và Trương Tuệ Lan đạp xe trở về, Long Kiều mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lam, quần tây màu xám, mái tóc đen nhánh chải ngược , mày rậm mắt to, đúng thật là một tướng mạo đường hoàng, cửa còn hét lên một tiếng gọi cha.
Đợi đến lúc một chân bước cửa, thấy Vân Nguyệt Thiền đang ghế cũng ngẩn một lát, cô gái tựa như đóa sen mới nhô lên mặt hồ, mọng nước và rạng rỡ, cho dù Long Kiều từng thấy chút sự đời, mặt vẫn thêm vài phần thẹn thùng và lúng túng, chỉ thể hạ thấp tông giọng hỏi một câu:
“Trong nhà khách ạ."
Long Phi Đằng mắng:
“ là đồ mắt, vị hôn thê của mà cũng nhận ."
Đầu óc Long Kiều mụ mị , đờ đẫn xuống đối diện Vân Nguyệt Thiền, nhỏ giọng hỏi một câu chào cô.
Đợi một lát đại não mới hoạt động trở , hóa đây chính là cuộc hôn sự mà định cho , mà xinh đến thế, còn hơn cả con gái của cục trưởng gì đó mà từng gặp, ngay lập tức một cảm giác kiêu ngạo như nhặt báu vật, vội vàng rót một ly nước cho Vân Nguyệt Thiền.
Vân Nguyệt Thiền bộ dạng đạo đức giả của Long Kiều chỉ thầm mắng trong lòng là kẻ đạo mạo.
Tô Tĩnh Di thấy Trương Tuệ Lan về, dậy :
“Chị ơi, chị cuối cùng cũng về , chúng cũng đợi suốt cả một buổi sáng, là năng thẳng thắn, chị đừng để bụng nhé, chúng đưa Nguyệt Thiền đến để hủy hôn đấy."