Giang Duật Phong nhướn mày:
“Cái thể giống ?
trai hơn ."
Đại đội trưởng Chu gật đầu :
“Được , đúng, lời khuyên gì cho ."
Giang Duật Phong :
“Không lời khuyên gì cả, chúng lúc đó là tình đầu ý hợp."
Đại đội trưởng Chu “hê" một tiếng, chỉ bảo Giang Duật Phong điều.
Lần đại đội trưởng Chu xem mắt thành công, hỏi Hồ Nguyệt tại , Hồ Nguyệt :
“ ý định kết hôn."
Đại đội trưởng Chu hiểu , hỏi:
“Cô là chê , là vốn dĩ kết hôn."
Hồ Nguyệt :
“ chỉ là kết hôn thôi."
Vì những phát ngôn của Hồ Nguyệt, cô còn lãnh đạo bộ phận hậu cần giáo d.ụ.c, hỏi cô tại kết hôn.
Hồ Nguyệt .
Điều khiến các nữ quân nhân trong đơn vị càng thêm đồn đoán, đều cho rằng cô tâm tư khác.
Thế nhưng Hồ Nguyệt hề tâm tư gì khác, cô chỉ là xem Giang Duật Phong mà thôi, cô xem đứa con trai mà Giang Hạc Niên yêu quý trông như thế nào.
Hồ Nguyệt thấy , nhưng trong lòng cô vẫn cam tâm, cô chỉ là giỏi hơn Giang Duật Phong mà thôi, thế nhưng cô , điều khiến Hồ Nguyệt chút phiền muộn.
Lá thư cô cũng hồi âm, càng xem, chẳng qua là bảo cô đừng quấy rầy cuộc sống của Giang Duật Phong, nhà họ Giang với họ, đừng ảnh hưởng đến danh tiếng của Tư lệnh Giang.
Hồ Nguyệt vốn công khai tất cả, nhưng cũng chẳng ai tin, cũng thể cứu vãn , cô chỉ âm thầm vượt qua Giang Duật Phong mà thôi.
——
Lò nướng bánh mì của Vân Nguyệt Thiền xong khi mùa hè đến, đầu tiên cô thử nướng một mẻ bánh Naan (bánh mì dẹt), bánh lò thơm nức mũi, mặt rắc vừng, c.ắ.n một miếng ngoài giòn trong mềm, cực kỳ ngon.
Vân Nguyệt Thiền nướng liền mấy cái bánh Naan, còn nướng thêm một ít bánh Naan vị cay, ăn thấy thơm thơm cay cay miệng.
Giang Duật Phong khen ngợi:
“Ái chà, tay nghề nấu nướng của em ngày càng giỏi đấy, còn giỏi hơn cả bản địa."
Bình thường Vân Nguyệt Thiền đều vui vẻ đáp , hôm nay cô ngoắt bỏ .
Giang Duật Phong lập tức nhận cô đang vui, liền hỏi:
“Sao thế?"
Vân Nguyệt Thiền đầy bụng tức, thấy cơn giận thật vô lý, trách thì trách cái khuôn mặt của , cô bực bội, giơ tay vỗ nhẹ mặt một cái :
“Xấu ch-ết ."
Giang Duật Phong ôm eo cô nhấc bổng lên một chút, :
“Dạo biểu hiện em vui ?"
“Anh bớt hoa hòe hoa sói thì em mới vui ."
“Hoa hòe hoa sói gì chứ?"
Vân Nguyệt Thiền đ-ấm một phát ng-ực :
“Sao em trong quân đội cô gái, vì mà chịu kết hôn nhỉ."
Giang Duật Phong kinh ngạc đến mức bật :
“Em ai nhăng cuội thế, ngần tuổi , nếu em quý , chắc cũng chẳng ai thèm gả cho , giờ vẫn còn đang độc chứ."
“Mồm mép tép nhảy."
Vân Nguyệt Thiền đẩy một cái:
“Thả em ."
“Không thả, ôm vợ mà."
Vân Nguyệt Thiền chọc , hỏi:
“Có tên là Hồ Nguyệt ?"
“Hồ Nguyệt?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-69.html.]
“Sao, cũng ?"
Sắc mặt Giang Duật Phong trầm xuống, :
“Đổi tên ?"
“Xem là hai quen ."
Giang Duật Phong :
“Không liên quan gì đến , là chuyện của bố ."
“Liên quan gì đến bố ?"
Giang Duật Phong kể cho cô , Giang Hạc Niên và Lâm Tịnh quen chiến trường, khi sinh vì chiến tranh nên gửi nhà một nông dân nuôi dưỡng, đó Lâm Tịnh mất liên lạc, Giang Hạc Niên cứ ngỡ bà hy sinh, đó tìm một phụ nữ khác, chính là của Hồ Nguyệt, còn sinh một đứa con gái.
Sau chiến tranh kết thúc, Giang Hạc Niên gặp Lâm Tịnh, hai gương vỡ lành, phụ nữ liền đưa Hồ Nguyệt rời .
Dù , Giang Hạc Niên cũng ít quan tâm chăm sóc hai con họ.
Hình tượng cha của Giang Hạc Niên trong lòng Giang Duật Phong sụp đổ.
Cho dù Giang Hạc Niên chỉ thẳng mũi mà mắng, ông , Giang Duật Phong chẳng là cái thá gì cả.
Dứt khoát liền chạy đến biên cương, chính là vì câu đó, ông, vẫn thể .
Vân Nguyệt Thiền cảm thán cho những tình cảm trong thời đại chiến tranh đó, cũng chẳng trách thái độ của Giang Duật Phong đối với bố luôn , cô hỏi:
“Vậy Hồ Nguyệt đến tìm gì?"
Giang Duật Phong :
“Anh , đến giờ vẫn gặp cô nào."
Trong quân đội đông như thế, hai họ hồi nhỏ mới gặp một , sớm đối phương trông như thế nào , vả nhớ đây cô tên là Giang Nguyệt, chắc là đổi tên .
Vân Nguyệt Thiền :
“Cô hỏi về lắm đấy."
Giang Duật Phong nhíu mày, :
“Hỏi gì?"
“Không ."
“Đừng quan tâm đến cô , dù cũng chẳng liên quan gì đến ."
Anh cúi đầu hôn lên trán cô :
“Giờ vui ?"
“Cũng , một chút thôi."
Giang Duật Phong cúi đầu định hôn cô tiếp, Vân Nguyệt Thiền thoáng thấy hai nhóc tì đang ở cửa, vội vàng đẩy :
“Anh chú ý một chút, con đang ở kìa."
Giang Duật Phong cũng chút ngại ngùng, chỉ đành buông vợ , tới cửa thụp xuống :
“Hai đứa chơi , đây gì?"
Giang Mục Tri nghiêng đầu, hi hi Giang Duật Phong :
“Bố ơi, bố đang gì thế ạ?"
Giang Duật Phong :
“Chuyện của lớn, trẻ con hỏi gì, nào, bố dẫn các con ăn kẹo."
Anh bế Giang Mục Tri lên.
Giang Mục Đạt theo đuổi theo:
“Bố ơi, còn con nữa, bế con với."
Hai đứa trẻ mỗi đứa nhận một viên kẹo sữa vui mừng khôn xiết, phút chốc quên sạch chuyện .
Chờ lúc hai đứa ngoài chơi, khác trêu đùa Giang Mục Đạt là nhặt về.
Giang Mục Đạt hét lớn:
“Không !
Cháu là do bố sinh mà."
“Nói dối, chỉ sinh một thôi, cháu thể sinh một lúc hai đứa !"
Giang Mục Đạt :
“Cháu thấy bố cháu hôn môi , hôn môi là thể sinh em bé."