Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:58:50
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giang Duật Phong còn khen ngợi Vân Nguyệt Thiền thể nghĩ đến việc trồng cà chua ở bên , dù bọn họ thử nghiệm nhiều loại thực vật nhưng đều thất bại.”
Vân Nguyệt Thiền :
“Anh đừng khen em nữa, cứ chờ xem thu hoạch thế nào , kết quả lĩnh thưởng cũng muộn."
Giang Duật Phong :
“Chuyên gia của nông trường qua đây xem , năm ngoái tuyết nhiều, đất đai màu mỡ, thu hoạch năm nay sẽ tệ ."
Giang Mục Tri ôm lấy thổi bong bóng nước miếng chơi, Vân Nguyệt Thiền lấy khăn vuông lau cho con :
“Cô bé ngốc , con cứ lẩm bẩm thế nhỉ, con gái chơi nước miếng nhé."
Cô bé chẳng hiểu gì cả, chỉ khanh khách.
Ăn cơm xong, Giang Duật Phong mở bưu kiện bố gửi tới, bên trong đồ ăn hai phần, còn đồ mặc đồ dùng là màu sắc của con gái.
Vân Nguyệt Thiền :
“Bố thiên vị quá đấy."
Giang Duật Phong :
“Hết cách , ai bảo đứa con trai họ đau lòng chứ, trong lòng họ, con gái vẫn hơn."
Vân Nguyệt Thiền dỗ hai đứa trẻ ngủ trưa, :
“À, mùa đông năm ngoái quân đội một đợt tân binh tới, một cô gái ngóng về nhà , là ai ?"
Chuyện cũng lâu , vốn dĩ Vân Nguyệt Thiền quên mất.
Hôm qua ngang qua đoàn văn công thấy đang , cô tới hỏi vài câu, nhưng cũng hỏi thăm cụ thể cô gái đó tên là gì.
Giang Duật Phong nhíu mày suy nghĩ:
“Cô gái ?"
Vân Nguyệt Thiền gật đầu:
“ , một cô gái."
“Nhà họ hàng nào là con gái cả, rõ lắm."
Không câu trả lời, hai cũng bàn bạc thêm nữa, khi nghỉ ngơi đơn giản, Giang Duật Phong liền đến đơn vị, công việc trồng trọt, Vân Nguyệt Thiền mỗi ngày đều đội mũ đồng xem mầm và nhổ cỏ, đợt cà chua đầu tiên chín , buổi chiều cô tổ chức cùng hái cà chua, cà chua hai màu, đỏ và vàng, hái đầy ắp từng sọt, trông cực kỳ mắt, nén nổi vui mừng.
Vốn dĩ biên cương thiếu thốn lương thực, đặc biệt là chẳng mấy loại rau củ, giờ đây thêm nhiều rau xanh để ăn.
Chỉ là vấn đề bảo quản chút khó khăn.
Vân Nguyệt Thiền liền đề nghị thành tương cà chua, chỉ ăn ngay mà còn thể để dành đến mùa đông, các chiến sĩ nhiệm vụ thể dùng tương cà chua ăn kèm với màn thầu.
Đề nghị nhanh ch.óng nhận sự khẳng định của cấp , đó bắt đầu liên hệ với nhà máy thực phẩm thành phố, kỹ thuật đóng gói bên đó thiện hơn, cũng các chất phụ gia thực phẩm tương ứng, chỉ cung cấp cho biên cương, phần dư còn thể bán ngoài, đem một phần thu nhập cho biên cương.
Tương cà chua nhanh ch.óng nghiên cứu và sản xuất, khi đợt đầu tiên xong gửi tới hợp tác xã cung ứng của địa phương, lãnh đạo đơn vị trao thưởng cho Vân Nguyệt Thiền, còn khẳng định lao động tiên tiến năm nay chính là cô, giải thưởng là năm mươi đồng.
Vân Nguyệt Thiền phần thưởng , vui mừng thôi.
Chị dâu Linh Hoa hết lời khen ngợi cô, cứ nhất quyết cô tham gia hội phụ nữ.
Vân Nguyệt Thiền thực sự thời gian, :
“Chị cùng với chị dâu Tô , chị cẩn thận, chắc chắn sẽ ."
Sắc mặt chị Linh Hoa lập tức đúng lắm, ngập ngừng vài giây mới :
“Vốn dĩ là cô , nhưng vì vấn đề thành phần của cô nên gạch tên ."
Vân Nguyệt Thiền kinh ngạc :
“Đã là chuyện từ bao nhiêu năm , còn nhắc ."
Chị Linh Hoa :
“Thì bảo mà, vốn dĩ cũng chẳng gì, lúc lãnh đạo cấp thẩm tra thì đổi sang khác, đều tích cực đăng ký nên còn suất cho cô nữa."
Vân Nguyệt Thiền :
“Chả trách hai ngày nay chị dâu Tô thấy sang chơi, chắc là tâm trạng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-66.html.]
Dù lúc chị dâu Tô cũng chăm sóc cô lúc ở cữ, Vân Nguyệt Thiền nghĩ chị tâm trạng nên xách theo ít socola qua thăm.
Tô Nữu đang khâu đế giày ở nhà, hai đứa trẻ một đứa quét sân, một đứa chơi.
Thấy Vân Nguyệt Thiền, Tô Nữu vội vàng chào hỏi:
“Sao qua đây, mau ."
Vân Nguyệt Thiền :
“Lâu gặp chị, em qua thăm một chút."
Tô Nữu :
“Nuôi hai đứa trẻ dễ dàng gì, nên nhiều thời gian nữa."
Vân Nguyệt Thiền Hàn Ninh :
“Lớn cao hơn hẳn ."
Tô Nữu :
“Đang tuổi ăn tuổi lớn mà."
Hai trò chuyện phiếm một hồi, Vân Nguyệt Thiền mới nhắc đến chuyện hội phụ nữ.
Tô Nữu thở dài bất lực :
“Cái của chị chắc chỉ đến thế thôi, từ trong bụng , việc cũng , khó khăn lắm mới đợi xã hội mới, nhập ngũ , cứ ngỡ sẽ đổi, ngờ căn bản chẳng đổi gì, một bước sai là bước nào cũng sai, chị ngưỡng mộ em quá, chỗ nào cũng ."
Vân Nguyệt Thiền :
“Chị ơi chị cũng đừng nản lòng, con ai cũng về phía , đây ai mà sẽ đón chào xã hội mới chứ?
Chị cũng từng nghĩ sẽ lính, chỉ cần còn hy vọng cuộc sống, ngày tháng sẽ khởi sắc thôi."
Tô Nữu :
“Nói thì , nhưng nhà chị cái ông thương , giờ chị cũng chẳng mong cầu gì nữa."
Vân Nguyệt Thiền :
“Thực đời đều là một mớ hỗn độn, ban ngày thức giấc ban đêm ngủ, ngày tháng trôi qua đều như , quan trọng là chị chọn cách sống như thế nào thôi."
Tô Nữu Vân Nguyệt Thiền khích lệ, trong lòng thêm vài phần hy vọng, :
“Em đúng, ngày tháng vẫn trôi qua, quan trọng là sống thế nào thôi."
Chương 37
Hội phụ nữ nhanh ch.óng thành lập, còn tổ chức một buổi lễ cắt băng khánh thành nhỏ, bà con lối xóm đều xem náo nhiệt.
Hàn Ninh cũng dẫn theo Hàn Nặc sân khấu xem, xem xong phát hiện Tô Nữu, cô bé về nhà hỏi:
“Mẹ, ạ?"
Tô Nữu lẩm bẩm chuyện lâu lắm , thành công chứ.
Tô Nữu :
“Người bình chọn đông, đủ tiêu chuẩn nên trúng."
Hàn Ninh hỏi tại .
Tô Nữu gì, nhưng Hàn Nặc lén cho cô thành phần của Tô Nữu , cho nên chọn, bảo cô đừng nhắc chuyện nữa, Tô Nữu sẽ vui .
Hàn Ninh :
“Chẳng là xã hội mới ?
Tại vẫn như thế ."
Hàn Nặc :
“Không , dù thì nó là như , hễ nhắc đến là bố cãi , em đừng nhắc chuyện nữa."
Hàn Ninh hiểu, cô bé tìm Vân Nguyệt Thiền để hỏi, Vân Nguyệt Thiền với cô rằng, định kiến là một thứ đáng sợ, phá vỡ định kiến khó, gột rửa định kiến càng khó hơn.