Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:58:45
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Nữu lắc đầu:

 

“Bây giờ chuyện thực sự khó khăn, lớn vẫn lo liệu xong, đứa bé sinh sữa uống, Đại đội trưởng Lý nhiệm vụ , một Đường Nghiêu lo hậu sự cho chị , tìm sữa cho cháu."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Chẳng trách ban đầu Đường Điền ly hôn với Lý Tuyền, đúng là vô tâm, vợ bụng mang chửa mà lúc cũng dặn dò cho chu đáo."

 

“Chứ còn gì nữa."

 

Tô Nữu ngáp một cái, :

 

“Chị xem Đường Nghiêu thế nào , xong về nhà ngủ một giấc, buồn ngủ ch-ết ."

 

Vân Nguyệt Thiền nhận lời, :

 

“Chị ơi, nhà em còn ít sữa dê đông lạnh hiên nhà, chị mang qua cho đứa bé đó uống ."

 

Tô Nữu gật đầu, dắt Hàn Nặc luôn.

 

Hôm qua tuyết rơi cả đêm, hôm nay trời nắng , cừu con trong sân kêu be be, nhân viên bưu điện cưỡi ngựa đến đưa bưu kiện, còn một bức thư.

 

Thư là Hòa Mai Hoa , bà , còn hai đứa nhỏ chăm sóc nên sang , ở quê một họ hàng rảnh rỗi, lên tàu hỏa tới đây chăm sóc cô ở cữ .

 

Còn một thùng nữa là do chồng Lâm Tĩnh gửi, Vân Nguyệt Thiền vẫn mở .

 

Cô cảm ơn nhân viên bưu điện.

 

Nhân viên bưu điện bê thùng đồ trong nhà, :

 

“Đồng chí Vân, chồng cô bảo nhắn cho cô một câu, là tuyết rơi khó , sắp đến nơi , chỉ trong một hai ngày tới thôi."

 

Vân Nguyệt Thiền hỏi:

 

“Còn gì nữa ?"

 

Nhân viên bưu điện đặt thùng đồ lên bàn :

 

“Không còn gì nữa."

 

Nói xong nghĩ ngợi bảo:

 

, còn một cô gái đến hỏi thăm nhà cô."

 

Vân Nguyệt Thiền ngạc nhiên:

 

“Cô gái?"

 

Em gái vẫn còn là một đứa trẻ, thể chạy xa thế , Giang Duật Phong là con một, đào cô gái nào.

 

:

 

“Anh nhầm đấy."

 

Nhân viên bưu điện xua tay :

 

“Không nhầm , chắc chắn là tìm nhà cô."

 

“Người ạ?"

 

Nhân viên bưu điện nhún vai:

 

“Cô hỏi nhưng rõ, hỏi cô là ai, cô bỏ .

 

, một đợt binh mới tới, cô mặc quân phục, chắc là trong đợt binh , lẽ là họ hàng nhà cô đấy."

 

Chắc là , Vân Nguyệt Thiền cũng từng Giang Duật Phong họ hàng nào như thế.

 

Đợi nhân viên bưu điện , Vân Nguyệt Thiền mở thùng đồ , quần áo nhỏ, mũ nhỏ, còn ít đồ ăn, những hộp đồ hộp cực kỳ hiếm hoi, phô mai đào vàng, socola, đều là những thứ bây giờ thấy .

 

Vân Nguyệt Thiền thèm ăn, mở phô mai đào vàng xúc một thìa, mềm mịn thơm phức, cực kỳ ngon.

 

Lại ăn thêm miếng bánh quy soda, thỏa mãn cơn thèm thuồng, cô cũng thể yên tâm sưởi lửa.

 

Chuyện cô gái nhanh ch.óng Vân Nguyệt Thiền quên bẵng .

 

Vài ngày Giang Duật Phong về, vợ mặc đồ lông xù, chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trong khí, đôi gò má đỏ hồng như những viên kẹo hồ lô pha lê , tiến lên nắm lấy tay cô :

 

“Ở nhà chịu vất vả ."

 

Vân Nguyệt Thiền xoa bụng :

 

“Không ạ, em tự chăm sóc , đứa bé cũng ."

 

Giang Duật Phong sờ bụng cô, ôm cô lòng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-61.html.]

 

“Vậy là ."

 

Vân Nguyệt Thiền dựa mềm mại lên vai , tim chợt nóng lên, bỗng dưng rơi nước mắt.

 

Giang Duật Phong giơ tay lau nước mắt cho cô :

 

“Làm em?"

 

Vân Nguyệt Thiền kể chuyện của Đường Điền, :

 

“Nếu em khó sinh, chọn cứu cứu con?"

 

Giang Duật Phong đỡ cô thẳng dậy, hai tay nâng mặt cô :

 

“Cô bé ngốc, em là bảo bối trong tim , chắc chắn là cứu em .

 

Chuyện của Đường Điền là ngoài ý , đừng nghĩ lung tung."

 

Được an ủi một hồi, lòng Vân Nguyệt Thiền cũng thanh thản hơn đôi chút, cô hừ hừ gật đầu, lầm bầm mấy ngày nay ở nhà những gì.

 

Củi trong lò cháy lách tách, Vân Nguyệt Thiền mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu xám, một đoạn cổ thon dài để lộ trong khí, trong ánh sáng ấm áp mang theo một phong vị khác lạ, tay Giang Duật Phong đặt eo cô, cô dường như b-éo lên một chút, cảm giác chạm càng thêm mềm mại, nhịn bóp hai cái, men theo gấu áo của cô luồn trong.

 

Vân Nguyệt Thiền đang chuyện bỗng rùng một cái, cô , đôi mắt đen láy ướt át.

 

Mỹ nhân lê hoa đái vũ, khiến động lòng cho .

 

Giang Duật Phong ý đè cô lên giường, :

 

“Em đừng như , nếu sẽ kìm lòng mất."

 

Vân Nguyệt Thiền khẽ nhún vai, hai tay ấn lên cánh tay :

 

“Lưng em ngứa, xem giúp em mọc ban ."

 

Giang Duật Phong hít sâu một , đuôi mắt mang theo ý :

 

“Em đúng là hành hạ khác."

 

Không ban, chỉ là mọc một nốt m-ụn lớn nhỏ, cọ quần áo nên ngứa.

 

Vân Nguyệt Thiền nghiêng giường, hai tay cô nắm c.h.ặ.t một góc chăn phía , mặt hỏi:

 

“Có ban ?"

 

C-ơ th-ể trắng nõn mịn màng như tưới qua sữa , trong sắc trắng tinh khôi mang theo chút ẩm ướt, lẽ vì m.a.n.g t.h.a.i nên đường cong c-ơ th-ể Vân Nguyệt Thiền càng thêm nảy nở, hai lúm đồng tiền ở thắt lưng ẩn hiện trong ánh đèn, tuy cô che nửa tấm chăn, khuôn mặt đầy vẻ ngây thơ vô tội, nhưng trong mắt Giang Duật Phong là một sự tình tứ khác.

 

Anh cố gắng đè nén d.ụ.c vọng trong :

 

“Không ban, chỉ là mọc nốt m-ụn thôi."

 

“Ồ."

 

Cô bĩu môi nhỏ, dường như chút hài lòng.

 

Giang Duật Phong kéo chăn của cô lên một chút :

 

“Sao vui , mọc ban chẳng lẽ ?"

 

“Làm em lo hão."

 

Anh giơ tay, vén những sợi tóc xõa của cô tai:

 

“Em một lát, nấu cơm."

 

Vân Nguyệt Thiền vươn cánh tay nắm lấy tay , chăn tuột xuống quá nửa, đôi gò bồng đảo trắng ngần như sắp lộ :

 

“Đừng, em ở bên em thêm một lát nữa."

 

Giang Duật Phong dứt khoát rút tay , kéo chăn một cái, trùm kín mít khuôn mặt cô:

 

“Nằm yên , sắp mà còn chẳng chín chắn gì cả."

 

Nhìn bóng lưng quyết tuyệt của đàn ông, Vân Nguyệt Thiền rên rỉ:

 

“Anh đúng là hiểu phong tình gì cả."

 

Giang Duật Phong xắn tay áo rửa tay:

 

“Ngoan một chút ."

 

Bụng cô quá lớn thể trở , chỉ thể ngửa nũng:

 

“Người nhớ lắm mà."

 

 

Loading...