Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:53:40
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hòa Mai Hoa :
“Con khe Miêu Nhi ?"
Vân Nguyệt Thiền lau tóc gật đầu.
“Khe Miêu Nhi năm nào cũng ch-ết đuối mà con còn , đừng nữa."
Hòa Mai Hoa còn tưởng cô bắt cá, :
“Dưới sông đó là cá chép lớn, bẩn tanh, chẳng ngon chút nào."
Vân Nguyệt Thiền xổm xuống nghiêm túc hỏi:
“Ngoài cá thì ạ?"
Hòa Mai Hoa hạ thấp giọng :
“Ngày đ-ánh địa chủ, nhiều địa chủ mang theo tiền tài nhảy xuống đó."
Thế thì xem thứ nhặt cũng coi là đồ cổ .
Hòa Mai Hoa tiếp tục :
“Chuyện của bao nhiêu năm , là nhảm thôi, chẳng ai vớt lên cả, ngược năm nào cũng ch-ết đuối, con quên ?
Ngày xảy lũ lớn, ngập cả thôn luôn."
Vân Nguyệt Minh :
“Em nhớ, còn từng xảy lũ lớn, cuốn trôi bao nhiêu đứa trẻ."
Cả nhà khá đáng sợ, Vân Nguyệt Thiền ngược càng hứng thú hơn, nếu thực sự nhặt kho báu từ sông, nộp cho nhà nước, chỉ nhận một khoản tiền thưởng, còn thể lập công, ở thời đại là chuyện cực kỳ .
Nói là , Vân Nguyệt Thiền quyết định khe Miêu Nhi thêm một nữa.
lái xe trong thôn ngày mai thể lên thành phố, cô đang vội chuyện hủy hôn nên đành gác chuyện đó .
Ăn cơm xong, Hòa Mai Hoa liền cùng Vân Nguyệt Thiền vội vàng thu dọn đồ đạc, lên thành phố, về về ước chừng mất hai ngày, nếu thuận lợi, một ngày là thể hủy xong cuộc hôn nhân , cho dù là thì vẫn ở nhà bác cả một đêm.
Lương khô đường chuẩn sẵn, bánh ngô, khoai lang, hai hộp đồ hộp, còn cá khô, nhót tây, mận, còn mấy viên đường mạch nha, quần áo giặt.
Còn nữa, đến nhà khác ở, dù cũng mang theo chút quà cáp, bà đóng một sọt nhỏ khoai tây, còn một tờ giấy nhỏ, miệng dặn dò:
“Khoai tây là cho nhà bác cả con, tờ giấy ghi địa chỉ, con đến thành phố thì thẳng đến đây, rõ với bác , đến lúc đó bác sẽ đưa con hủy hôn, nhân tiện trả sính lễ.
Còn nữa, bác cả con bọn họ đều là thành phố, kỹ tính lắm, con chú ý đừng gây rắc rối cho , mồm miệng ngọt xớt một chút, việc xong xuôi thì mau ch.óng trở về."
Nói xong Hòa Mai Hoa đưa cho Vân Nguyệt Thiền sáu đồng tiền, miệng :
“Tiền con cầm lấy, đề phòng vạn nhất."
Vân Nguyệt Thiền gật đầu :
“Mẹ, yên tâm ạ, con về ngay."
Dọn dẹp xong đồ dùng cá nhân, Vân Nguyệt Thiền đem nấm phơi, mứt hoa quả cùng với th-ảo d-ược đóng gói để một cái bọc hành lý, ở thời đại buôn bán cá nhân thuộc về đầu cơ tích trữ, bắt là tù, nhưng bán một chút ít thì vẫn thể.
Ngủ thôi!
Mai kiếm tiền nào.
Sáng sớm ngày hôm , Vân Nguyệt Thiền ăn một bát cháo khoai lang và một cái màn thầu xách đồ đón xe, xe bốn , ngoài ông Chu đ-ánh xe, ba còn là một cha dẫn con trai lên thành phố khám bệnh, và một đàn bà góa trong thôn.
Người đàn bà góa đó thấy Vân Nguyệt Thiền liền hỏi chuyện cô hủy hôn là thật .
Vân Nguyệt Thiền gật đầu thừa nhận.
Đối phương vô cùng tiếc nuối :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-6.html.]
“Con trai của xưởng trưởng, điều kiện như , cháu thích ở chỗ nào."
Vân Nguyệt Thiền :
“Không hợp ạ."
“Cô bé ơi, gả chồng giống như đầu t.h.a.i thứ hai , cháu cân nhắc cho kỹ ."
Vân Nguyệt Thiền :
“Chính vì cháu cân nhắc kỹ nên mới hủy hôn ạ."
Thế là đàn bà góa đó thêm gì nữa, nhưng trong lòng vô cùng tiếc rẻ.
Xe ô tô lắc la lắc lư, phía chân trời xa xa lộ màu trắng bạc, mặt trời giống như một quả quýt nhỏ từng chút một lộ bộ hình dáng.
Vân Nguyệt Thiền dọc đường lúc ngủ lúc tỉnh, cô dụi dụi mắt ngoài cửa sổ, những cánh đồng lúa mì bao la rộng lớn, gió nhẹ thổi qua cuốn theo từng lớp sóng lúa mì, đồng hồ cũng thấy thời gian, ánh nắng trông vẻ là quang cảnh của buổi chiều.
Vân Nguyệt Thiền dụi dụi mắt, vẫn thể ngủ thêm một lát nữa.
Trong lúc mơ màng, cô dường như thấy ở bờ ruộng một đang vung vẩy cánh tay, nhưng xe chạy quá nhanh, cái bóng nhỏ đó ngay lập tức biến mất.
Người đàn bà góa ở bên cạnh lẩm bẩm một câu, “Chắc chắn là kẻ điều nào đó giấy giới thiệu mà dám chạy lên thành phố, bắt chắc chắn sẽ trừ công điểm."
Than vãn xong bà liền nhắm mắt .
Vân Nguyệt Thiền ngoài cửa sổ thêm một cái, những con cò trắng hiên ngang ruộng lúa, ngoài bầu trời xanh mây trắng đất xanh và đất vàng , chẳng thấy gì khác nữa.
Tôn Kiêu Kiêu chạy suốt một quãng đường khô cả cổ, khó khăn lắm mới thấy đường một chiếc xe cầu cứu, đối phương thấy, cô tức đến mức nước mắt rơi lã chã.
Bao nhiêu tủi trong lòng bày tỏ cùng ai, là bộ một ngày là đến thành phố, ngờ ở núi suýt chút nữa của cục lâm nghiệp phát hiện, cô trốn trốn tránh tránh lạc đường , tối hôm qua còn nơm nớp lo sợ ngủ núi một đêm, ăn ngon ngủ yên còn mệt, tìm một mà cực khổ thế !
Tôn Kiêu Kiêu c.ắ.n môi tủi lẩm bẩm:
“Long Kiều, em vì mà chịu khổ sở lớn lao thế , bù đắp gấp bội cho em đấy."
Lúc trời gần tối thì xe mới đến bến xe khách.
Vân Nguyệt Thiền xuống xe liền thấy một đàn ông đang đợi .
Người đàn ông cao to b-éo , ông mặc một bộ cảnh phục, đội chiếc mũ màu trắng, lông mày và mắt vài phần giống với Vân Đại Tráng, nhưng rõ ràng là sống sung sướng hơn Vân Đại Tráng, ông đ-ánh giá Vân Nguyệt Thiền từ xuống , nửa tin nửa ngờ :
“Là Nguyệt Thiền , bác là bác cả của con đây."
Vân Nguyệt Thiền :
“Vâng, bác cả, là con ạ."
Vân Đại Phú vui mừng xoa xoa tay :
“Ái chà, đúng là con gái mười tám đổi, mấy năm gặp, lớn lên bác sắp nhận nữa , may mà bác nhớ mắt con một nốt ruồi, nếu bác thực sự nhận , thôi, chúng về nhà."
Vân Nguyệt Thiền dịu dàng một tiếng lên xe.
Chiếc xe men theo đại lộ thẳng đến dãy nhà tập thể, Vân Đại Phú đường vô cùng vui vẻ, ông kể từ khi nghiệp đại học phân công về thành phố việc đến nay nhiều năm về quê , miệng cứ lẩm bẩm chuyện trong thôn, hỏi thăm chuyện Vân Nguyệt Thiền hủy hôn.
Vân Nguyệt Thiền đem bộ lời với Vân Đại Tráng trực tiếp cho Vân Đại Phú.
Vân Đại Phú trái nhận thoáng, ông :
“Nguyệt Thiền nhà bác xinh xắn thế , những gia đình thành phố cứ tha hồ mà chọn, đổi cái khác là , sáng sớm mai bác đưa con hủy hôn luôn."
Vân Nguyệt Thiền :
“Làm phiền bác cả quá ạ."
Vân Đại Phú :
“Phiền gì mà phiền, đều là chuyện nhỏ cả, đường mệt , bác gái con món ngon , về ăn cơm cái ."