“Nấm dễ bảo quản, ăn tươi là ngon nhất, Vân Nguyệt Thiền thái ớt, nổi lửa lớn cho một chút dầu và muối, nấm khi xào tươi mềm.”
Vẫn còn thừa một ít, cô nghĩ thể thành sốt nấm hương, thể dự trữ để ăn mùa đông, khí hậu vùng biên cương cô từ lâu, mùa đông trắng xóa, đừng là rau dại, ngay cả một ngọn cỏ cũng thấy, chuẩn vật tư cũng , ít nhất mùa đông sẽ bỏ đói.
Nói là ngay, ngày hôm Vân Nguyệt Thiền hái nhiều nấm, rửa sạch thái nhỏ.
Lại đun nóng chảo, đổ dầu , thêm tỏi băm, ngũ vị hương xào đều, khi dậy mùi thơm thì đổ nấm hương thái hạt lựu , thêm tương đậu nành, nếu thêm tương ngọt thì hương vị sẽ ngon hơn, nhưng , cũng đành thiếu một phần nguyên liệu , đợi nước sốt đặc thì thêm một ít hành lá, mùi hương lan tỏa, thơm phức cả căn phòng.
Vân Nguyệt Thiền tìm hai chiếc lọ thủy tinh, dùng nước nóng luộc để diệt khuẩn để khô, cuối cùng cho sốt nấm hương xong lọ để ở nơi thoáng mát, một lọ khác để tự ăn, năm lọ thể ăn cả tháng, đợi ăn hết tiếp.
Đợi Giang Duật Phong buổi tối trở về, Vân Nguyệt Thiền phết sốt nấm hương bánh màn thầu cho ăn.
Giang Duật Phong đối với những “phát minh nhỏ" kỳ lạ của vợ thấy kỳ lạ, nhưng vẫn nghiêm túc ăn bánh màn thầu, nhưng khi c.ắ.n một miếng ngạc nhiên :
“Ngon lắm, em thế nào ?"
Trên mặt Vân Nguyệt Thiền hiện lên mấy phần đắc ý, cô bê lọ :
“Đây là sốt nấm hương em , lúc nào ăn thì lấy, chấm bánh màn thầu đều ngon."
Giang Duật Phong ngạc nhiên sức sáng tạo của Vân Nguyệt Thiền, hỏi:
“Để như thế hỏng ?"
Vân Nguyệt Thiền :
“Dầu và muối đều là chất bảo quản tự nhiên, thể để nhiều ngày đấy, em còn trữ mấy lọ nữa, ăn hết , mùa đông chúng cái để ăn ."
Giang Duật Phong thầm gật đầu, một lúc :
“Vợ ơi, bàn với em một việc ?"
Vân Nguyệt Thiền :
“Anh ?"
“Anh mang loại sốt cho lãnh đạo đơn vị nếm thử, mỗi bọn nhiệm vụ chỉ thể mang theo bánh naan, khô cứng, nếu thể ăn kèm với chút sốt, thể nâng cao mức độ ăn uống của ."
Vân Nguyệt Thiền :
“Đương nhiên là chứ, em lấy cho một lọ mới nhé."
Giang Duật Phong kéo cô :
“Để mai tính, cả ngày gặp , ôm em cái ."
Vân Nguyệt Thiền ôm cổ khúc khích, “Càng ngày càng giống trẻ con ."
Giang Duật Phong hỏi:
“Gần đây em liên lạc với gia đình ?"
Vân Nguyệt Thiền :
“Hôm em bưu điện gọi điện thoại về nhà."
“Công việc của trai em, Vân Thiên Lãng liên hệ xong , đến lúc đó chuyển bệnh viện là , lát nữa em gọi điện báo một tiếng."
Vân Nguyệt Thiền sớm quên bén chuyện , cô :
“Em cứ tưởng chỉ suông thôi, ngờ thật sự đấy."
“Đối với em giữ chữ tín, lời thì nhất định , nếu để gì."
Vân Nguyệt Thiền nhéo mặt Giang Duật Phong :
“Thật là một đồng chí ."
“Sắp đến sinh nhật em , quà gì, chuẩn cho em."
Vẫn còn hơn một tháng nữa mà, giờ bắt đầu chuẩn ?
Vân Nguyệt Thiền nghĩ nghĩ cũng nghĩ , cô :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-52.html.]
“Dù cũng tặng đồng hồ nữa."
Giang Duật Phong :
“Được, nhất định sẽ tặng em một món quà ý."
——
Ngày hôm Giang Duật Phong mang sốt nấm hương của Vân Nguyệt Thiền đến đơn vị, Tư lệnh Chu khi nếm thử khen ngợi ngớt, lập tức quyết định đưa sốt nấm hương danh sách thực phẩm của các chiến sĩ, còn thưởng cho Vân Nguyệt Thiền một con cừu non.
Con cừu non đó trắng muốt, ngoài kêu be be be thì là ăn cỏ, Vân Nguyệt Thiền vuốt ve con cừu non đáng yêu, còn dựng cho nó một cái chuồng nhỏ trong sân.
Giang Duật Phong :
“Con cừu trẻ con , mà em cứ ôm suốt ngày thế."
“Dễ thương mà, lông mi dài thế ."
“Chúng sinh một đứa bé , còn dễ thương hơn."
Thời gian , Vân Nguyệt Thiền luôn vô tình hữu ý tránh né thời kỳ đặc biệt, dù tuổi còn nhỏ, hiện tại điều kiện sinh con cực khổ, cô sinh con sớm.
Vân Nguyệt Thiền vuốt ve con cừu non :
“Chưa vội nhỉ, để sang năm tính."
Giang Duật Phong xoa đầu cừu một cái :
“Được, đều theo em."
Vân Nguyệt Thiền :
“Anh giờ đang rảnh , chúng lên núi hái nấm ."
“Giờ á?
Chín giờ còn ."
“Trời tối , hái nhiều một chút phơi khô để mùa đông chúng ăn."
“Được."
Giang Duật Phong xách giỏ.
Lúc hai lên núi, Vân Nguyệt Thiền tiện đường rẽ bưu điện, cô vốn định kiểm tra xem thư của , ngờ đóng cửa , hai bèn xách giỏ lên núi hái nấm, buổi tối núi vẫn khá nhộn nhịp, nhiều phụ nữ kết đội hái nấm.
Bởi vì Vân Nguyệt Thiền sốt nấm hương, các gia đình trong quân đội dấy lên một phong trào hái nấm, cũng thấy hái nấm.
Chị Linh Hoa dẫn đầu chào hỏi Vân Nguyệt Thiền.
Vân Nguyệt Thiền cũng vẫy tay, chào hỏi xong bèn cùng Giang Duật Phong hái nấm.
Chị Linh Hoa tặc lưỡi, “ là cùng mà cùng mệnh, ngoài còn cùng, thì bao giờ thấy lão nhà theo."
Chị Tôn :
“Làm như thấy bằng, lão nhà đường hận thể giả vờ quen ."
Người bên cạnh trêu chọc:
“Đàn ông đều thích , chúng đen chắc chắn là thích ."
Chị Tôn :
“Bọn từ nông thôn lên thì thôi , Tô Nữu là từ thành phố lớn đến, hơn chúng nhiều chứ, cũng chẳng thấy tiểu đội trưởng Hàn cùng cô bao giờ."
Tô Nữu bên cạnh xách giỏ gượng , :
“Cô Vân là phúc, chúng ghen tị ."
Chị Tôn thở dài thườn thượt, “Chứ còn gì nữa, đúng là ghen tị nổi."
Tô Nữu mím môi, đúng là ghen tị nổi, buổi tối về nhà, chờ đợi cô là bát thu-ốc đắng ngắt, một bát thu-ốc trôi xuống bụng, cuống lưỡi Tô Nữu cũng tê dại .