Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:58:34
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Nguyệt Thiền trực tiếp bịt mắt , “Đừng ."

 

“Được, , cũng động đậy, đều theo em."

 

Vân Nguyệt Thiền:

 

...

 

——

 

Ngày hôm khi Vân Nguyệt Thiền thức dậy, cô ngáp ngắn ngáp dài, Giang Duật Phong thì hưng phấn bất thường giống như con ruồi giấm giao phối thành công, cô xoa xoa cái thắt lưng đau nhức của , trả thù thành công mà ngược còn tự đào hố chôn .

 

Không , đổi cách khác để trị mới .

 

Công việc cả buổi sáng m-ông lung, cuối cùng cũng đến buổi trưa để nghỉ ngơi một chút.

 

Đường Nghiêu đến tìm cô mấy lời nhảm nhí, đống lời nhảm nhí xong khiến Vân Nguyệt Thiền cũng nghỉ ngơi , tan buổi chiều cô về nhà sớm, lăn ngủ luôn.

 

Khi Giang Duật Phong trở về, Vân Nguyệt Thiền cùng Chu Công đ-ánh hai ván cờ .

 

Anh cúi hôn lên trán Vân Nguyệt Thiền, khẽ một câu chúc ngủ ngon.

 

Vân Nguyệt Thiền mơ mơ màng màng mở mắt , “Ai đấy?"

 

Giang Duật Phong giơ tay nhào nặn mặt cô :

 

“Làm em thức giấc ?"

 

Vân Nguyệt Thiền lật tiếp tục ngủ.

 

Hóa mớ.

 

Ngày hôm Giang Duật Phong tập thể d.ụ.c buổi sáng, đặc biệt nhắc nhở Vân Nguyệt Thiền buổi chiều cưỡi ngựa, đừng quên.

 

Vân Nguyệt Thiền ngủ đủ giấc nên tinh thần phấn chấn, cô híp mắt :

 

“Nhớ mà, em còn đặc biệt một bộ quần áo , em sẽ tan sớm."

 

Giang Duật Phong :

 

“Buổi tối em cũng đừng sợ nữa, là mèo động đực, kêu khắp nơi đấy."

 

Vân Nguyệt Thiền nhớ tới sự lúng túng tối hôm , đỏ mặt cúi đầu xuống, khẽ thúc giục:

 

“Mau ăn cơm , chỉ nhiều."

 

——

 

Sau khi công việc ngày hôm nay kết thúc, Vân Nguyệt Thiền bèn thu dọn sớm khỏi nhà ăn.

 

Giang Duật Phong từ xa thấy một bóng dáng màu trắng, tà váy của cô lay động trong gió, mái tóc dài đen nhánh xõa gáy, còn đeo một chiếc bờm màu phấn sen, xinh Tây, bỗng nhiên chút đưa cô đến mặt khác nữa.

 

Vân Nguyệt Thiền bước nhỏ chạy đến mặt Giang Duật Phong :

 

“Chúng thôi."

 

Giang Duật Phong chiếc bờm của cô :

 

“Mua từ khi nào thế, từng thấy?"

 

Vân Nguyệt Thiền giơ tay sờ sờ :

 

“Anh trai em mua cho đấy, ?"

 

Giang Duật Phong gật đầu, :

 

“Lần mua cho em cái hơn."

 

“Mau thôi, kẻo muộn."

 

Người sân ngựa ít, đa từng đôi một, điều đều mặc quân phục màu xanh lá cây, so sánh như , ngược khiến Vân Nguyệt Thiền đặc biệt nổi bật, cộng thêm cô trẻ trung xinh , thu hút một trận khen ngợi, còn lãnh đạo Giang Duật Phong khôn lỏi, kén chọn, cuối cùng tìm nhất, khiến đôi vợ chồng trẻ đều đỏ cả mặt.

 

Tô Ni giải vây :

 

“Chúng cưỡi ngựa ?"

 

Vị lãnh đạo già :

 

“Được , bắt đầu thôi."

 

Giang Duật Phong tìm một con ngựa hiền lành nhất cho Vân Nguyệt Thiền, đỡ cô lên ngựa :

 

“Anh dắt ngựa đưa em dạo một vòng bãi cỏ, hai cưỡi ngay."

 

Vân Nguyệt Thiền ghé tai Giang Duật Phong :

 

“Hôm nay các hoạt động gì thế, nhiều cùng thế ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-50.html.]

Giang Duật Phong :

 

“Giới thiệu đối tượng cho con gái của Tư lệnh Chu."

 

Anh hất cằm, “Con gái ông xem mắt, nên cùng cưỡi ngựa."

 

Vân Nguyệt Thiền “ồ" một tiếng, xem là năm cùng xem mắt một cô gái, cũng liên quan gì đến , thì chuyên tâm cưỡi ngựa thôi.

 

Giang Duật Phong dắt Vân Nguyệt Thiền dạo hai vòng bãi cỏ, cưỡi một con ngựa khác, tay dắt dây cương của Vân Nguyệt Thiền :

 

“Anh đưa em thêm hai vòng nữa, lát nữa sẽ dạy em cưỡi ngựa."

 

Đợi Giang Duật Phong cưỡi ngựa đưa Vân Nguyệt Thiền đến chỗ thật xa, mới bế Vân Nguyệt Thiền từ con ngựa sang con ngựa của .

 

Vân Nguyệt Thiền véo cánh tay một cái, “Mưu đồ bất chính."

 

Giang Duật Phong :

 

“Học thế mới nhanh, em cầm chắc dây cương, đưa em chạy hai vòng."

 

Đợi khi bọn Vân Nguyệt Thiền cưỡi ngựa trở về, buổi xem mắt giải tán gần hết , Tô Ni con gái Tư lệnh Chu chẳng ưng ai cả, cô còn việc nên .

 

Giang Duật Phong thấy thời gian còn sớm, hỏi:

 

“Có cưỡi thêm hai vòng nữa ?"

 

Vân Nguyệt Thiền đau lưng mỏi gối lắc đầu :

 

“Thôi, cưỡi."

 

Giang Duật Phong đồng ý, tìm một chiếc ghế cho Vân Nguyệt Thiền nghỉ ngơi một lát, lúc phong cảnh , lá cỏ bãi xanh rì rào, Giang Duật Phong chạy bộ một lúc, lát tay thêm một vòng hoa ngũ sắc, tháo chiếc bờm của Vân Nguyệt Thiền xuống, đội vòng hoa lên, ngắm nghía hồi lâu :

 

“Vẫn là hơn."

 

Vân Nguyệt Thiền xì một tiếng, :

 

“Anh thật kỳ quặc, ăn cái dấm chua gì ."

 

Giang Duật Phong đ-ánh ch-ết cũng thừa nhận, “Vợ nhà đương nhiên dùng đồ của , cái tính là ăn dấm chua."

 

“Được , em nghỉ ngơi xong , về thôi."

 

Giang Duật Phong cúi :

 

“Hay là cõng em về nhé."

 

“Thôi , để thấy , thôi."

 

Chương 30

 

Cưỡi ngựa một chuyến, Vân Nguyệt Thiền đau lưng suốt ba ngày, đến đường cũng khập khiễng.

 

Đường Nghiêu thấy bèn hỏi:

 

“Cậu chịu cái khổ gì thế ?"

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Cái gọi là chịu khổ, chỉ là thiếu rèn luyện thôi."

 

Đường Nghiêu hỏi:

 

“Rèn luyện là gì?"

 

Vân Nguyệt Thiền nghĩ thời đại còn khái niệm tập gym, bèn :

 

“Là vận động một cách khoa học."

 

Đường Nghiêu vẻ mặt tự hào nghiêng cổ :

 

“Thế thì vận động hàng ngày mà, sáng quét sân tối nấu cơm, còn dạo nữa, thế là chăm rèn luyện ."

 

Vân Nguyệt Thiền chọc , :

 

“Phải đấy, là một cô gái khỏe mạnh."

 

Đường Nghiêu ôm lấy cánh tay Vân Nguyệt Thiền :

 

“Này, bảo nhé, chị giới thiệu cho một đối tượng, kinh nghiệm gì cho với?"

 

Vân Nguyệt Thiền nghĩ một lát :

 

“Cái chính là duyên phận, chỉ cần mắt thì chỗ nào cũng , hợp thì chỗ nào cũng xong, đương nhiên, ăn diện một chút, để ấn tượng ban đầu là tuyệt nhất."

 

Đường Nghiêu nghiêm túc lắng , :

 

“Vậy tết tóc cho , tết tóc lắm."

 

 

Loading...