Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:53:39
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Nguyệt Thiền :
“Mẹ, con hy vọng con sống sung sướng, nhưng lão thần tiên con và nhà đó hợp, gả cuộc sống chẳng cả, vả lão thần tiên cũng , chỉ cần chúng nỗ lực, ngày tháng còn hơn nhà họ Long."
Vân Đại Tráng vốn tin lời con gái bừa, nhưng khi con sính lễ ứng nghiệm, con gái gì ông cũng tin, ông liên tục gật đầu :
“Con gái chúng thượng đế chiếu cố, cứ theo Thiền nhi, chắc chắn sai."
Hòa Mai Hoa tiếc rẻ kêu lên một tiếng, :
“Thiền nhi, thế lão thần tiên khi nào nhà mới sống sung sướng ?"
Vân Nguyệt Thiền :
“Trong vòng mười năm, lão thần tiên còn nhà họ Long đang xuống dốc, sẽ ngày càng tệ ."
Hòa Mai Hoa xong thì mừng rỡ, vội :
“Thế thì , mười năm dài, chúng đợi ."
Ngày hôm Hòa Mai Hoa liền tìm bà mai trả sính lễ, bà mai còn kiếm tiền nên cứ luôn miệng lời để trì hoãn, nhưng chuyện Vân Nguyệt Thiền hủy hôn ngay lập tức truyền khắp cả thôn, ai nấy đều Vân Nguyệt Thiền điều, con trai xưởng trưởng thành phố mà còn trúng, thế còn cái gì nữa.
Cô cả Vân Quế Hương đến cửa, nếu Nguyệt Thiền đồng ý, thể giới thiệu cho cháu gái gọi bằng dì bên nhà chồng là Chu Minh Minh, Chu Minh Minh năm nay hai mươi ba, to cao lực lưỡng, da đen nhẻm, răng hô môi vẩu, còn thọt, bà mai một cái là thấy xong, so với Vân Nguyệt Thiền thì một trời một vực, liên tục lắc đầu.
Vân Quế Hương khuyên bảo hết lời, bà mai cuối cùng cũng thể thử xem.
Rất nhanh đó nhà họ Long tin tức, đổi cũng , sính lễ chỉ đưa ba trăm, đồ sính lễ “ba bánh một vang" (xe đạp, đồng hồ, máy khâu, đài radio) hứa đó cũng còn nữa, thể nhiều hơn .
Chu Minh Minh thấy sự chênh lệch , cũng chịu .
Nhất thời nhà họ Long bỗng chốc trở thành miếng khoai lang nóng bỏng tay, càng bàn tán sôi nổi hơn trong những lúc rảnh rỗi, Tôn Kiêu Kiêu thấy những lời đồn thổi , trong lòng bắt đầu tính toán nhỏ nhặt, như , bằng tự lên thành phố tìm Long Kiều, bỏ qua cái bước Vân Nguyệt Thiền , sớm ngày hạnh phúc.
bây giờ lên thành phố xin giấy giới thiệu, quan hệ và lý do thì xin , cuối cùng Tôn Kiêu Kiêu nghĩ một cách, bộ trực tiếp qua đường núi, đây cô trong thôn , trang Tống Gia cách thành phố xa, bộ cũng chỉ mất một ngày, vượt qua một ngày , ngày tháng của Tôn Kiêu Kiêu cũng sẽ tới, thế là cô thừa lúc đêm khuya ngủ say liền lén lút trốn .
Bên Vân Nguyệt Thiền cũng định xong chuyện hủy hôn.
Hôn sự của Vân Nguyệt Thiền là do bác cả Vân Đại Phú thành phố giới thiệu quen, bên bà nội họ Vân cảm thấy Vân Nguyệt Thiền là thích hợp nhất, cuối cùng để bà mai lên cửa, hai gia đình mới định xuống.
Đã hủy hôn, Vân Đại Tráng bèn gọi điện thoại thông báo một tiếng cho cả ở thành phố.
Vân Đại Phú chỉ cảm thấy đáng tiếc, cũng gì thêm.
Vân Đại Tráng :
“Anh cả, hủy hôn , sính lễ cũng trả , cứ ở nhà loạn, bà mai cũng chẳng quản, là thế , để Nguyệt Thiền mang theo tiền lên thành phố tìm , đưa con bé hủy hôn cho xong."
Vân Đại Phú đáp:
“Không vấn đề gì."
Sau khi chốt xong, lên thôn xin giấy giới thiệu, Vân Nguyệt Thiền bèn lên kế hoạch mang theo mớ hàng núi và th-ảo d-ược chuẩn lên thành phố, hủy hôn xong, còn thể kiếm một chút tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-5.html.]
Hòa Mai Hoa cũng liên hệ với trong thôn cùng lên thành phố, đến lúc đó để Vân Nguyệt Thiền nhờ xe cùng.
Chỉ điều trời chiều lòng , liên tục mưa ròng rã ba ngày, đường sá lầy lội, chuyện lên thành phố cũng đành lùi .
Khốn nỗi Vân Nguyệt Thiền là chịu yên, mưa tạnh xách giỏ lên núi hái nấm, hái nấm xong, trời cũng hửng nắng, ráng chiều đỏ rực soi hồng cả thế giới, con sông lớn phía xa rộng mênh m-ông và trong vắt.
Vân Nguyệt Thiền vươn vai một cái, sống ở đây lâu như , vẫn bơi lội thỏa thích nào, hậu thế cô vốn là khách quen của hồ bơi, Vân Nguyệt Thiền là theo trường phái hành động, là , liền thẳng bờ sông.
Con sông ở trang Tống Gia tên là khe Miêu Nhi, rộng sâu, nước sông trong vắt thể thấy những viên đ-á cuội ở ven bờ, Vân Nguyệt Thiền tìm một cái cây lớn cởi áo khoác , nhảy ùm một cái xuống nước, làn nước mát lạnh xua tan cái nóng nực , Vân Nguyệt Thiền thỏa sức bơi lội trong nước một hồi lâu, từ nước nhô đầu lên, khuôn mặt phủ đầy những giọt nước thực sự giống như một quả đào mật hồng hào khả ái.
Mặt hồ rộng lớn, khu vực nước sâu chút nguy hiểm, để đề phòng vạn nhất, Vân Nguyệt Thiền bơi một lát bắt đầu bơi về phía bờ, nhưng cô lặn xuống đáy hồ để bơi về phía bờ, cỏ nước nước đung đưa, còn những con cá nhỏ bơi qua bơi , ánh nắng chiếu rọi xuống đáy hồ trong vắt, phong cảnh nước cũng mang một hương vị riêng biệt, nhưng nhanh một cái bát nhỏ thu hút sự chú ý của cô, cô vớt từ nước lên, nhô lên mặt nước kỹ , hóa là đồ sứ hoa xanh, đáy còn đóng dấu quan ấn của triều đại, nếu là thật, tính đến nay cũng bốn năm trăm năm , đúng là đồ cổ thứ thiệt.
Vân Nguyệt Thiền hiểu rõ lắm về mảng đồ cổ , nhưng ở thời đại chắc đến nỗi l-àm gi-ả chứ.
Thấy trời còn sớm nữa, cô bèn cầm bát nhỏ về nhà.
Năm nay khoai tây ở đất tự để phát triển , thu hoạch đầy cả một sân, Hòa Mai Hoa đang dọn dẹp, em trai em gái cũng học về, đều đang ở trong sân đóng bao khoai tây.
Thấy Vân Nguyệt Thiền đầu tóc ướt sũng trở về, Hòa Mai Hoa khỏi hỏi:
“Trời mưa còn chạy lung tung, ướt hết , bếp còn canh gừng đấy, mau uống chút để xua lạnh ."
“Chị, chị về !"
Em gái Vân Nguyệt Minh lao đến ôm lấy thắt lưng Vân Nguyệt Thiền, “Em nhớ chị quá mất."
Vân Nguyệt Minh dáng cao, lúc mới cao đến ng-ực Vân Nguyệt Thiền, con bé ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy ngây thơ.
Vân Nguyệt Thiền xoa đầu con bé, :
“Chị quần áo ."
Vân Nguyệt Minh ngoan ngoãn gật đầu.
Vân Nguyệt Thành dáng vẻ đó của Vân Nguyệt Minh, hứ một tiếng đồ nịnh bợ.
Vân Nguyệt Minh hếch cằm đầy kiêu ngạo, “Anh chính là thấy em thiết với chị nên ghen tị chứ gì."
Vân Nguyệt Thành :
“Rõ ràng chị cả với nhất, em cứ thích xen ."
Ngoài cửa sổ là tiếng nô đùa của hai em, còn xen lẫn tiếng khuyên can của Hòa Mai Hoa, ồn ào náo nhiệt, tràn ngập khí sinh hoạt, điều trái cho Vân Nguyệt Thiền vốn vẫn luôn cô độc bôn ba ở bên ngoài cảm nhận vài phần ấm áp của gia đình.
Ở đây, thực cũng tệ.
Cô mở tủ quần áo, từ bên trong tìm một chiếc váy dài màu trắng, lấy khăn lau tóc mới cửa hỏi:
“Mẹ, khe Miêu Nhi ở thôn lai lịch gì thế ạ?"