Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:58:31
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Nguyệt Thiền :
“Mắt của em cũng tệ, cũng ạ."
Tô Nữu , :
“Tân hôn đúng là ngọt ngào, hôm nào chị qua nhà em ăn bữa cơm thường nhé."
Hôm qua mới khách nhà , qua , Vân Nguyệt Thiền :
“Chị dâu, hôm nào mời chị qua nhà em ăn bữa cơm đạm bạc."
Tô Nữu :
“Được, để chị xem ngày nào , hôm nào đó sẽ qua nhà em khách."
Hai xong liền đường ai nấy , vài bước, một phụ nữ mặc áo ngắn tay màu xám, quần xám đôi giày vải vuông bước tới, bà bưng một chậu quần áo lớn :
“Cô là vợ của phó trung đoàn trưởng Giang ."
Vân Nguyệt Thiền đáp một tiếng, :
“Chào chị."
Trong ánh mắt phụ nữ đầy vẻ ngưỡng mộ:
“ là một xinh , là vợ đại đội trưởng Chu, tên lắm, cứ gọi là chị dâu Tôn là ."
“Chào chị dâu Tôn."
Chị dâu Tôn vui vẻ gật đầu, hạ giọng :
“Cô là mới đến, nhắc nhở cô một chút, , ít chuyện với Tô Nữu thôi."
Bà bĩu môi, “Tô Nữu, cái tên thấy đoan chính ."
“ phơi quần áo đây."
Nói xong đối phương liền bỏ .
Vân Nguyệt Thiền thấy thật kỳ lạ, bản cô thấy chị dâu Tô , ngược chị dâu Tôn lên tiếng .
——
Lúc Vân Nguyệt Thiền về nhà, cả phòng thơm nức mùi thịt, còn thoang thoảng mùi hương liệu nồng nàn, cô hít một :
“Thịt đồng chí Giang hầm thơm quá mất."
Giang Duật Phong múc một bát nhỏ :
“Nào, em nếm thử , cẩn thận nóng."
Vân Nguyệt Thiền bát canh vàng óng, cô nếm thử một ngụm, canh thịt cừu đậm đà còn mang theo hương sữa, bên trong chắc là cho thêm bạc hà, hương vị độc đáo.
Cô giơ ngón tay cái lên, “Đồng chí Giang giỏi thật đấy."
Giang Duật Phong :
“Sao em cứ một câu đồng chí Giang hai câu đồng chí Giang xa cách thế nhỉ?"
Vân Nguyệt Thiền :
“Nếu thì gọi là Phong Phong nhé?"
“Cá lớn nuốt cá bé."
Giang Duật Phong đặt bát xuống, :
“Anh chỉ thấy khác đều gọi như , em cũng gọi như , cảm thấy khách sáo."
Vân Nguyệt Thiền ngửa đầu suy nghĩ một lát :
“Vậy em gọi là phó trung đoàn trưởng Giang , oai phong khí phách, một cái là xứng đôi với phụ nữ như Vân Nguyệt Thiền em."
Giang Duật Phong bất lực, nghĩ tới nghĩ lui quả thực cách gọi nào phù hợp, :
“Tùy em ."
“Này, phó trung đoàn trưởng Giang, em hỏi chuyện , chị dâu Tô thành phần ạ."
Thời đại những kỳ thị đa phần là do thành phần .
Giang Duật Phong :
“Nghe ai thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-47.html.]
“Một tự xưng là chị dâu Tôn, bảo em tránh xa Tô Nữu một chút."
Giang Duật Phong :
“Chuyện từ xửa từ xưa , cô đây bán ở những nơi đó, giải cứu , trung đoàn kỵ binh chọn đưa sang đây."
Vân Nguyệt Thiền bừng tỉnh hiểu gật đầu, trong lòng cảm thán phụ nữ thời đại đúng là dễ dàng gì.
Chương 29
“Sau khi Vân Nguyệt Thiền việc ở căng tin nửa tháng, điều cô nhiều nhất chính là những chuyện phiếm về Tô Nữu, ví dụ như lúc Tô Nữu mới đến thì yêu thích nhường nào, ví dụ như trung đoàn trưởng của trung đoàn khác để mắt tới yêu đương, cuối cùng vì thành phần của Tô Nữu nên tan vỡ.
chuyện vẫn kết thúc, vì khi kết hôn Tô Nữu sinh m-ụn con nào, quanh năm suốt tháng vẫn uống thu-ốc.”
Có điều những chuyện ai ai cũng cũng đến mức lôi , chẳng qua là vì vợ của vị trung đoàn trưởng từng một đoạn tình với Tô Nữu mới qua đời vì bệnh tật, mối cho ông , vị trung đoàn trưởng đó dường như nhớ đến cái của Tô Nữu, bắt gặp hai họ gặp mặt , bàn tán xôn xao, còn nóng hổi hơn cả lửa trong bếp căng tin.
Dì Lưu nấu ăn với Vân Nguyệt Thiền:
“Đồng chí Vân, đồng chí chia cơm ốm , hôm nay cháu phía trực một chút nhé."
Vân Nguyệt Thiền đồng ý, khi cơm nấu xong, cô liền bưng cửa sổ chia cơm.
Căng tin buổi trưa đông nghịt , xếp hàng chia cơm, vẫn là rau xào bánh bao, chẳng mấy váng mỡ, ít oán trách, nhưng hôm nay chia cơm là một xinh , sự chú ý dời , ai chê cơm canh ngon nữa, đều hòa nhã, còn khen đầu bếp tay nghề tiến bộ.
Dì Lưu thấy chiêu hiệu quả, liền để Vân Nguyệt Thiền phía chia cơm luôn, công việc chia cơm ở phía nhẹ nhàng hơn ở phía bếp một chút, Vân Nguyệt Thiền cũng sẵn lòng, tuy rằng ít chuyện phiếm để hơn nhưng ở cửa sổ gặp nhiều hơn, cô mà gặp Đường Nghiêu.
Đường Nghiêu thấy cô thì vô cùng mừng rỡ, chỉ tay cô kích động đến mức lắp bắp:
“Chị chị chị, chị chẳng là tàu hỏa ... cái chị Vân gì đó."
Vân Nguyệt Thiền nhắc nhở:
“Vân Nguyệt Thiền."
Đường Nghiêu vỗ trán một cái:
“ đúng đúng, chính là cái tên đó, còn nhỏ hơn một tuổi đấy."
“Chị ăn món gì?"
Đường Nghiêu đưa phiếu :
“Hai cái bánh bao, một phần rau xanh một phần thịt kho tàu."
Vì là quen, Vân Nguyệt Thiền còn múc cho cô nhiều hơn một chút, Đường Nghiêu :
“Khi nào chị tan , đợi chị, chúng trò chuyện một chút, ở đây chẳng tìm ai để chuyện cả, sắp nín nhịn đến ch-ết ."
Vân Nguyệt Thiền đồng hồ:
“Còn nửa tiếng nữa."
Đường Nghiêu :
“Vậy mang cơm về tìm chị ngay."
Người xếp hàng phía đợi nữa, giục giã:
“Cô bé ơi, chia cơm xong thì đừng đợi nữa, phía còn nhiều lắm."
Đường Nghiêu dặn dò Vân Nguyệt Thiền:
“Nhất định đợi đấy nhé."
Dặn xong cô mới rời .
Quả nhiên, đến lúc cô tan , Đường Nghiêu tới, lúc Vân Nguyệt Thiền đang ăn cơm, rau xanh kèm thịt kho tàu, cô thích ăn bánh bao nên ăn kèm với nửa cái bánh nang.
Đường Nghiêu xuống quan sát nhà bếp, đủ loại dụng cụ nấu ăn, còn bếp lò lớn, cùng với từng sọt từng sọt rau củ.
Cô đầy vẻ ngưỡng mộ :
“Làm việc ở đây chắc là hạnh phúc lắm nhỉ."
Vân Nguyệt Thiền :
“Cũng giống như nấu cơm ở nhà thôi mà."
Đường Nghiêu lắc đầu:
“Chắc chắn là giống nấu cơm ở nhà ."
Cô :
“Chị , chị ly hôn nữa , chị còn m.a.n.g t.h.a.i nữa, bảo ở đây hầu hạ chị cho đến khi hết cữ."