Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:58:30
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Nguyệt Thiền thẹn đến mức nên lời, cúi đầu :

 

“Mau thôi!"

 

Đợi về đến nhà, cô mới đặt cái chậu men lên bàn :

 

“Dì thu phiếu ở nhà tắm vỗ m-ông em."

 

Giang Duật Phong ngạc nhiên một lát đó bật .

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Người ở đây các cũng nhiệt tình quá , nhiệt tình đến mức em chút tiếp thu nổi."

 

Giang Duật Phong xoa xoa đầu cô :

 

“Làm khó em ."

 

Vân Nguyệt Thiền bóp lấy ngón tay , cúi đầu lẩm bẩm:

 

“Làm khó thì hẳn, chỉ là chút kỳ lạ thôi."

 

Giang Duật Phong :

 

“Cảm ơn em thấu hiểu, ngủ thôi."

 

Nói xong Giang Duật Phong liền trải chăn màn, mỗi một cái, ảnh hưởng đến , Vân Nguyệt Thiền trái chút vui mừng, chui trong chăn với ánh mắt quyến rũ .

 

Kể từ ngày kết hôn đến giờ hai chuyện vợ chồng nữa, lúc Vân Nguyệt Thiền thầm chút mong đợi.

 

Không ngờ cô đợi mãi, Giang Duật Phong bật chiếc đèn nhỏ ở đầu giường lên nhưng mở tờ báo , còn vô cùng nghiêm túc .

 

Nghĩ ngợi một lát, Vân Nguyệt Thiền nép hỏi:

 

“Vết thương của khỏi ?"

 

Giang Duật Phong mắt rời tờ báo, “ừ" một tiếng.

 

Vân Nguyệt Thiền đưa tay cởi quần áo , “Để em xem nào?"

 

Vết cào vai quả nhiên khỏi, chỉ còn thấy những vết sẹo màu hồng nhạt.

 

“Còn lưng thì ?

 

Để em xem nữa."

 

Giang Duật Phong cuối cùng cũng đặt tờ báo xuống, Vân Nguyệt Thiền với ánh mắt thâm trầm.

 

Vân Nguyệt Thiền hếch cằm :

 

“Chồng em mà em cũng xem ?"

 

Giang Duật Phong đặt tờ báo xuống :

 

“Em khỏe, thôi bỏ ."

 

Vân Nguyệt Thiền lật chăn của chui , lên trực tiếp thú nhận:

 

“Anh định yêu kiểu Plato với em ?"

 

“Anh..."

 

“Nếu yêu kiểu Plato thì ly hôn thôi, ai đời tuổi trẻ phơi phới mà thủ tiết sống."

 

Đôi mắt đàn ông tối sầm , lật đè lên :

 

“Vậy thì thử nữa xem ."

 

——

 

Phải rằng, đàn ông trong một phương diện quả thực là thầy đố dạy, khá hơn nhiều , chuyện đó, Vân Nguyệt Thiền sấp Giang Duật Phong, giơ hai ngón tay bộ vòm ng-ực săn chắc của .

 

Giang Duật Phong nắm lấy bàn tay đang loạn , thuận thế ôm lòng, bàn tay luồn qua mái tóc dài của cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô :

 

“Lần chắc chắn là ngủ chứ."

 

Vân Nguyệt Thiền bất mãn bĩu môi :

 

“Anh rõ ràng cũng..."

 

Giang Duật Phong :

 

“Phải giữ kỷ luật, bình thường mười một giờ là ngủ ."

 

Vân Nguyệt Thiền nhàn nhạt “ồ" một tiếng, :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-46.html.]

 

“Vậy ngủ thôi."

 

Giang Duật Phong hôn lên trán cô, :

 

“Ngày mai em mang ít thịt cừu về nhé, nấu canh thịt cừu cho em uống , thịt cừu ở đây ngon lắm."

 

Vân Nguyệt Thiền nhắm mắt hài lòng “ừ" một tiếng, “Vâng."

 

——

 

Sáng sớm ngày hôm Vân Nguyệt Thiền liền tiếng kèn báo thức của quân đội đ-ánh thức, Giang Duật Phong huấn luyện .

 

Vân Nguyệt Thiền dậy vệ sinh cá nhân đơn giản, nấu một nồi cháo nấm hương, trứng chiên cùng hai món đồ nguội, lúc cô chuẩn xong thì Giang Duật Phong vẫn về.

 

Vân Nguyệt Thiền liền phòng mở tủ , lấy một chiếc hộp nhỏ ở phía , bảo bối trong hộp vẫn còn, cô sờ mà trong lòng vui mừng khôn xiết, tuy những đồ ngọc thạch hiện giờ thể đổi thành tiền mặt, nhưng một chút cũng thấy tâm thư thái.

 

Lúc Giang Duật Phong về buổi sáng, thấy vợ đang híp mắt, liền hỏi:

 

“Hôm nay tâm trạng thế?"

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Vì thời tiết ạ."

 

Giang Duật Phong b.úng nhẹ mũi cô, lấy từ trong túi một nắm kẹo :

 

“Cho em ."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Em cũng thích ăn kẹo lắm."

 

Giang Duật Phong đặt tay cô, đổ nước nóng rửa tay, “Trong đơn vị chuyên mang về cho con gái , nghĩ chắc em cũng thích ăn nên xin một ít."

 

“Đấy là trẻ con thích ăn mà."

 

“Người khác , cũng cho em."

 

Khóe miệng Vân Nguyệt Thiền nhịn vì hạnh phúc, cô bóc một viên kẹo , hóa là vị quýt, đúng là lúc tình nồng ý mật, ăn một viên kẹo thôi cũng thấy ngọt lịm tận tâm can.

 

Sau bữa sáng Giang Duật Phong đến đơn vị.

 

Vân Nguyệt Thiền chị dâu Linh Hoa đưa đến căng tin của đơn vị, đường chị dâu Linh Hoa còn chút áy náy :

 

“Em bây giờ dù cũng là phu nhân của phó trung đoàn trưởng, đến căng tin đúng là phí phạm nhân tài, nhưng ở đây tạm thời công việc khác, khó em ."

 

Hiện giờ cả nước đều thiếu việc , thế nên mới lượng lớn thanh niên tri thức xuống nông thôn, Vân Nguyệt Thiền tự nhiên thấu hiểu, liền :

 

“Có thể đóng góp cho biên cương là em vui kịp , kén chọn ạ."

 

Triệu Linh Hoa vui vẻ Vân Nguyệt Thiền :

 

“Chị ngay em là một đứa trẻ ngoan mà."

 

——

 

Căng tin của đơn vị hề nhỏ, mấy nghìn đều ăn cơm ở đây, tự nhiên nhân viên cũng đông.

 

Nhân viên quá nhiều, tiện giới thiệu, Triệu Linh Hoa cứ bàn giao công việc , thời gian dài tự nhiên sẽ quen , về lương, một tháng ba mươi đồng, Vân Nguyệt Thiền đồng ý, công việc của cô liền bắt đầu.

 

Điều kiện hiện giờ khá gian khổ, nấu cơm nhiều kiểu cách, thể ăn thịt là chuyện vui nhất của , chủng loại món ăn cũng đơn giản.

 

Vì Vân Nguyệt Thiền mới đến nên tiên chân chạy vặt, hai ngày nữa mới cửa sổ chia cơm, từng bước một quen.

 

Kết thúc một ngày việc, Vân Nguyệt Thiền tuy chút mệt nhưng vẫn vui, vì đầu bếp trưởng sư phụ Tô khen ngợi Vân Nguyệt Thiền chăm chỉ.

 

Sau khi tan , Vân Nguyệt Thiền cởi tạp dề về nhà, đường liền thấy một đám vây quanh tầng tầng lớp lớp, Vân Nguyệt Thiền tò mò kiễng chân lên nhưng chẳng thấy gì cả.

 

“Tan ?"

 

Tô Nữu tới chào hỏi.

 

“Vâng, chào chị dâu."

 

Tô Nữu :

 

“Chị chị dâu Linh Hoa em đến căng tin việc , mệt ?"

 

Vân Nguyệt Thiền lắc đầu, “Cũng bình thường ạ."

 

Tô Nữu sờ b.í.m tóc của Vân Nguyệt Thiền :

 

“Một khả ái thế , còn chịu thương chịu khó, phó trung đoàn trưởng Giang đúng là mắt thật đấy."

 

 

Loading...