Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:58:27
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vì “cái loa phát thanh" Đường Nghiêu ở đây, Vân Nguyệt Thiền suốt cả quãng đường đều thấy cô đơn, bôn ba đường ba ngày, cuối cùng cũng đến biên cương.”

 

Lúc xuống tàu hỏa, Đường Nghiêu còn nắm tay Vân Nguyệt Thiền :

 

“Gặp là duyên phận, chúng thường xuyên liên lạc nhé."

 

sang Giang Duật Phong :

 

“Chào em rể nhé."

 

Nói xong liền chạy mất.

 

Giang Duật Phong ngờ một cô gái nhỏ “chơi khăm" một vố.

 

cũng còn cách nào, ai bảo vợ còn quá nhỏ, nhân duyên quá , cũng nhận chị em chứ, Giang Duật Phong đeo hành lý, với Vân Nguyệt Thiền:

 

“Đi thôi."

 

——

 

Xe của trung đoàn đợi sẵn từ sớm, Giang Duật Phong đưa Vân Nguyệt Thiền lên xe, lính lái xe thấy Vân Nguyệt Thiền thì mặt đỏ bừng, ấp a ấp úng xưng hô thế nào.

 

Giang Duật Phong nghiêm nghị :

 

“Gọi là chị dâu."

 

Hai họ đồng thanh hô một tiếng “Chị dâu".

 

Vân Nguyệt Thiền nhẹ nhàng đáp , :

 

“Chào các đồng chí."

 

Sau vài câu chào hỏi đơn giản, Vân Nguyệt Thiền lên xe.

 

Quãng đường từ ga tàu hỏa đến nơi đóng quân của trung đoàn 12 khá xa, may mà ở biên cương suốt dọc đường trời cao mây nhạt, đồng cỏ bao la, phong cảnh vô cùng tươi , Vân Nguyệt Thiền ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ cũng thấy mệt mỏi lắm.

 

Đến nơi đóng quân, Giang Duật Phong đưa Vân Nguyệt Thiền đến căn nhà mà đơn vị phân cho , vì Giang Duật Phong đây luôn ở ký túc xá, căn nhà mới cũng phân cho từ sớm, nên vẫn dọn dẹp, mở cửa , trong nhà một mùi bụi bặm nồng nặc.

 

Giang Duật Phong tìm một chiếc giẻ lau lót lên bàn, đặt túi lớn túi nhỏ lên :

 

“Căn nhà bẩn, cần dọn dẹp một chút, em nghỉ ngơi , để ."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Em mệt, cùng ."

 

Giang Duật Phong đỡ vai cô :

 

“Vậy em nghỉ một lát , đun nước."

 

Vân Nguyệt Thiền gật đầu, tuy rằng bôn ba suốt quãng đường quả thực mệt mỏi, nhưng vì môi trường mới nên cô vẫn phấn khích, cô chắp hai tay lưng loanh quanh quan sát, căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách, nhà vệ sinh và nhà bếp, sàn nhà bằng xi măng, còn một cái sân lớn, nhà cũng hộ dân nào, kết cấu nhà , tuy là nhà cấp bốn nhưng ở thời đại .

 

Giang Duật Phong đun nước :

 

“Đây là nhà gạch ngói mới xây năm ngoái, đây đều là nhà đất, may mắn phân đợt nhà ."

 

Vân Nguyệt Thiền tựa nửa khung cửa :

 

“Những căn nhà khác ?"

 

Giang Duật Phong :

 

“Nhà phân là phân ngay, kết hôn mới ."

 

Lời đầy ẩn ý, Vân Nguyệt Thiền lém lỉnh :

 

“Xem đồng chí Giang còn những chuyện ai nhỉ."

 

Giang Duật Phong :

 

“Mẹ giục cưới gấp quá, để lừa bà, đơn xin nhà, ngờ giờ dùng đến thật."

 

Vân Nguyệt Thiền mỉm , đến bên cạnh xổm xuống :

 

“Này, lúc đầu nghĩ thế nào mà lặn lội đường xa đến xin em thế?"

 

Giang Duật Phong đốt lửa ngẫm nghĩ, cũng cảm thấy chút thể tin nổi, cau mày :

 

“Lúc đó lẽ là cảm thấy..."

 

Vân Nguyệt Thiền chớp chớp mắt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-43.html.]

 

“Cảm thấy gì?"

 

Giang Duật Phong tay kéo ống thổi lò, hồi tưởng cuộc điện thoại đầu tiên của hai cách đây lâu, nhà ai cô gái lên tiếng kết hôn chứ, mỉm :

 

“Cũng dọa ngốc luôn, đầu tiên hỏi bao giờ kết hôn."

 

Vân Nguyệt Thiền nghiêng đầu hỏi tiếp:

 

“Sau đó thì ?"

 

“Sau đó thì cảm thấy cần tìm em để hỏi cho nhẽ."

 

Vân Nguyệt Thiền “phì" một tiếng bật , vịn cánh tay :

 

“Anh cái gọi là 'ông say r-ượu vì r-ượu'."

 

“Thế 'ông say r-ượu vì r-ượu' thì cái gì nào?"

 

Giang Duật Phong ngạc nhiên trình độ văn hóa của vợ .

 

Vân Nguyệt Thiền hừ một tiếng, :

 

“Tất nhiên, em văn hóa lắm đấy, đừng hòng lừa em."

 

Giang Duật Phong nghiêm chào một cái:

 

“Tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh!"

 

Sau khi nước đun sôi xong, Giang Duật Phong múc một chậu pha thêm chút nước lạnh, lấy khăn lau nhúng , vắt khô bắt đầu lau bụi.

 

Vân Nguyệt Thiền xắn tay áo :

 

“Em cũng giúp một tay."

 

Đồ đạc trong phòng nhiều, chỉ hai cái bàn cái ghế, trong phòng ngủ hai cái tủ và một chiếc giường, dọn dẹp sạch sẽ, trải chăn đệm , quần áo cũng nhiều, thu dọn đơn giản là xong.

 

Nhìn thành quả lao động sạch sẽ tinh tươm, Vân Nguyệt Thiền xuống :

 

“A, cuối cùng cũng dọn xong ."

 

Giang Duật Phong xuống bên cạnh cô, đưa tay vén lọn tóc mai của cô :

 

“Em nghỉ ngơi một lát , nấu cơm."

 

“Vâng."

 

Trong nhà đồ gì, Giang Duật Phong mua thức ăn về, nấu đơn giản một nồi canh bột mì, ăn xong hai cùng ngủ trưa một lát, Vân Nguyệt Thiền cùng Giang Duật Phong đến bưu điện gọi điện báo bình an.

 

Sau khi gọi điện thoại, chỉ một lát đầu dây bên gọi .

 

Hòa Mai Hoa :

 

“Mẹ tính thời gian chắc là hôm nay hai đứa đến nơi nên đây đợi sẵn."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Mẹ ơi, bọn con đến nơi an , nhà cửa cũng dọn dẹp hòm hòm , và bố cứ yên tâm sống nhé."

 

Hòa Mai Hoa “ừ" một tiếng, thở dài:

 

“Chao ôi, sáng hôm đó hai đứa xong, bác cả của con sang đây, là Thiên Bảo mất tích , tìm mấy ngày nay vẫn thấy."

 

“Thiên Bảo mất tích ạ?"

 

Hòa Mai Hoa :

 

“Chứ còn gì nữa, tìm thế nào cũng thấy, cảnh sát đến cũng tìm , hiện giờ vẫn đang tìm đấy, con sang bên đó nơi đất khách quê chú ý an , đừng để bọn buôn bắt mất."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Con ạ."

 

——

 

Hòa Mai Hoa gác điện thoại, xách giỏ vội vàng về làng.

 

Vì chuyện của Vân Thiên Bảo mà cả làng đều hoang mang lo sợ, cảnh sát xuống sông tìm vẫn thấy .

 

Ai nấy đều lấy lạ, một lớn như thế thể biến mất , Lưu Tâm từng nhận ơn của Vân Nguyệt Thiền, giờ nhà cô chuyện cũng giúp tìm kiếm nhưng cũng thấy.

 

 

Loading...