Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:54:11
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Thiên Lãng thực sự ngờ con trai của chú hai chút vấn đề về đầu óc, đưa cho một viên kẹo tiễn khỏi cửa.

 

Đợi , Vân Thiên Lãng mới cau mày :

 

“Anh ngờ cuộc sống của em ở quê nước sôi lửa bỏng như , hèn gì ch-ết sống cũng chịu về quê, đây còn là bà nội ruột của ?

 

Chẳng bằng cả kẻ ăn xin ven đường."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Thế là gì, đây bà còn định gả em cho Long Kiều để đổi sính lễ cơ."

 

Vân Thiên Lãng nghiến răng :

 

“Vốn dĩ là Giang Duật Phong nhờ giúp đỡ, nhưng đến đây , nhất định xử lý cho êm , để em sống yên ."

 

Vân Thiên Lãng ghé tai Vân Nguyệt Thiền thầm thì vài câu, tự tin kết luận:

 

“Sau , chắc chắn họ sẽ dám gì nữa ."

 

Vân Nguyệt Thiền hỏi:

 

“Thế ?"

 

“Chắc chắn , chỉ là tiếc hai cân thịt thôi."

 

Theo lời Vân Thiên Lãng , trời gần tối, đem một miếng thịt lợn lớn mang từ thành phố về ném xuống một chỗ xa cửa nhà bà nội, gọi to bảo Vân Thiên Bảo nhặt.

 

Vân Thiên Bảo thấy thịt thì khỏi là mừng thế nào, xách ngay về nhà.

 

Chẳng mấy chốc, cửa nhà bà nội Vân đóng c.h.ặ.t .

 

Quay đầu , Hòa Mai Hoa trực tiếp báo cáo với đại đội là nhà Vân Đại Minh ăn lén thịt lợn.

 

Trong thôn vốn dĩ chỉ ba con lợn, nuôi đến cuối năm mới g-iết thịt ăn Tết, sang năm đại đội mới chia lợn con để nuôi tiếp, trong thôn cũng phiếu thịt để lên trấn mua.

 

Mấy cán bộ đại đội tin giấu thịt lợn ăn mảnh, liền vội vàng tổ chức kéo đến nhà Vân Đại Minh.

 

Không ngờ Lý Thục Phấn cũng chút cảnh giác, bỗng nhiên nhặt một miếng thịt lớn như chắc chắn là vấn đề, nhưng miếng thịt to thế ai mà nỡ nộp cho công quỹ, cuối cùng bà nghĩ một cách, treo miếng thịt lên xà nhà, chỉ cần tránh cuộc kiểm tra ăn lúc nào thì ăn.

 

Quả nhiên một lúc của đội kiểm tra đến.

 

Người dẫn đầu là chủ nhiệm hội phụ nữ, trực tiếp :

 

“Vân Đại Minh, nhà ông tố cáo tàng trữ thịt lợn trái phép."

 

Ngọn đèn dầu trong nhà gió thổi chao đảo, Vân Đại Minh ghế theo kiểu “lợn ch-ết sợ nước sôi" :

 

“Vậy cứ lục soát , nếu thật sự cam chịu phạt, nếu thì cũng cho một lời giải thích."

 

Chủ nhiệm hội phụ nữ cũng hạng , lập tức bảo soát nhà.

 

Mấy lục lọi trong phòng, lật tung từng ngõ ngách xó xỉnh cũng tìm thấy một mẩu thịt lợn nào.

 

Lý Thục Phấn xỉa răng :

 

“Aiz, đúng là hiền bắt nạt mà, Chủ nhiệm Lưu, những lương thiện như chúng cũng chẳng đắc tội với ai, hôm qua Đại Minh nhà tổ trưởng, hôm nay nhà giấu thịt lợn."

 

“Aiz, dân đen chúng đúng là chẳng ngày nào sống yên cả."

 

Chủ nhiệm Lưu :

 

“Đừng mấy lời nhảm nhí đó nữa, mau giao thịt lợn đây."

 

Lý Thục Phấn xòe tay bảo:

 

thịt lợn thì lấy gì mà giao, còn đang bà cho ít thịt lợn đây ."

 

Cả nhóm tìm kiếm kết quả, cuối cùng Chủ nhiệm Lưu đành rời .

 

Lý Thục Phấn vẫn còn giọng mỉa mai:

 

“Theo thấy, đáng kiểm tra nhất chính là kẻ tố cáo, đúng là ăn cướp la làng."

 

Ngay lúc Lý Thục Phấn đang đắc ý, trong phòng bỗng vang lên một tiếng “bạch" trầm đục, như thứ gì đó mềm mại rơi xuống nền đất bùn, nhóm của Chủ nhiệm Lưu đồng loạt đầu .

 

Hóa là một miếng thịt từ xà nhà rơi xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-36.html.]

Lý Thục Phấn nhanh mắt nhanh tay, lao ngay đến đè lên miếng thịt.

 

“Hay cho bà, Lý Thục Phấn, quả nhiên là bà giấu thịt."

 

Chủ nhiệm Lưu chỉ tay :

 

“Mau đưa miếng thịt đây."

 

Lý Thục Phấn ôm c.h.ặ.t miếng thịt ch-ết cũng thừa nhận:

 

“Chẳng cái gì cả, các định gì."

 

Ngày hôm , Lý Thục Phấn đại đội phê bình đám đông, còn trừ điểm công lao, nể mặt ông nội Vân mới miễn cho tội tù, nhưng vì tính chất hành vi của Lý Thục Phấn quá tệ hại, cuối năm chia thịt sẽ phần của nhà Vân Đại Minh.

 

Dân làng ở đại đội xem náo nhiệt cũng khỏi cảm thán.

 

Lý Thục Phấn đầu tóc rối bù bục, cúi gầm mặt hồi lâu lời nào, đợi hết bà mới lảo đảo trở về nhà, đến phòng cả đổ ập xuống như đống lương thực.

 

Vân Thiên Lãng thấy cảnh đó, trong lòng chút áy náy nhưng cảm thấy đối phương đáng đời.

 

Anh chào từ biệt bà nội Vân, bà cụ nước mắt nước mũi dàn dụa, đổ hết tội lên đầu Vân Nguyệt Thiền, cô là đồ con gái lỗ vốn.

 

Vân Thiên Lãng vô nữa, liền :

 

“Bà nội cũng là phụ nữ, phụ nữ như , cháu thấy Nguyệt Thiền chẳng vấn đề gì cả, là do bà đối xử công bằng, cho cái nhà gà bay ch.ó chạy.

 

Bây giờ là xã hội mới , lời của bà còn độc ác hơn cả địa chủ ngày xưa đấy."

 

“Anh!"

 

Bà nội Vân ngờ đứa cháu đích tôn mà hằng mong mỏi thể những lời như , bà tức đến mức cả run bần bật.

 

Vân Thiên Lãng bảo:

 

“Cháu đây, bà giữ gìn sức khỏe, chúc bà sống lâu trăm tuổi."

 

Ra khỏi cửa, Vân Thiên Lãng tìm Vân Nguyệt Thiền, :

 

“Thím hai ngất xỉu , chắc là nhớ đời, bà nội cũng , cái già đó ước chừng là sửa , dù em cũng sống thọ hơn bà, đừng chấp nhặt với loại như thế."

 

Vân Nguyệt Thiền thấy lời an ủi mà lòng ấm áp, liền đáp:

 

“Cảm ơn ."

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Hôm nay về thành phố, em cùng , sắm sửa ít đồ đạc, tiện thể chuẩn biên cương luôn."

 

Vân Nguyệt Thiền bảo:

 

“Anh Giang đợi đón em."

 

“Cậu Giang đúng là chu đáo."

 

Vân Thiên Lãng cảm thán một câu, vẫy tay:

 

“Anh đây."

 

“Anh đường cẩn thận."

 

Tiễn Vân Thiên Lãng xong, Vân Nguyệt Thiền nhảy chân sáo về, đường gặp hai ở viện thanh niên tri thức, đối phương nhiệt tình chào hỏi cô, Trương Thanh đeo một gùi rau xanh tới :

 

“Đồng chí Vân thế?"

 

Vân Nguyệt Thiền đáp:

 

“Tiễn ."

 

Trương Thanh lấy từ trong gùi một con thỏ rừng đưa cho Vân Nguyệt Thiền:

 

“Lần cô đưa đồng chí Lưu bệnh viện, chúng cũng chẳng gì cảm ơn, con thỏ tặng cô."

 

là thỏ mới bắt , con thỏ xách tai vẫn đang giãy giụa giữa trung, Vân Nguyệt Thiền khẽ chạm một cái, con thỏ như hoảng sợ, giãy giụa càng mạnh hơn, cô dám cầm.

 

Vân Nguyệt Thiền lắc đầu:

 

dám bắt ."

 

 

Loading...