Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:54:10
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đàn ông cao lớn, Vân Nguyệt Thiền buộc kiễng chân lên, vành tai cô đỏ bừng ngay lập tức, nóng bốc lên khắp c-ơ th-ể, cô dịu dàng gật đầu:

 

“Vâng, cũng nhớ nhớ em đấy."

 

Giang Duật Phong ôm hồi lâu mới lưu luyến buông tay lên xe.

 

Vân Nguyệt Thiền sườn núi bóng xe xa, trái tim cũng bay theo, cô mím môi thở dài, tự lẩm bẩm:

 

“Aiz, thế cũng cùng cho ."

 

Đợi chiếc xe mất hút con đường nhỏ quanh co, Vân Nguyệt Thiền mới về nhà.

 

Vân Đại Tráng đang ghé tai chuyện với Hòa Mai Hoa, thấy con gái về liền vội vàng ngậm miệng.

 

Vân Nguyệt Thiền hỏi:

 

“Mẹ, hai đang gì thế?"

 

Hòa Mai Hoa hạ thấp giọng:

 

“Chức tiểu đội trưởng của chú hai con mất , là do Giang Duật Phong ?"

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Chỉ là trùng hợp thôi, bản lĩnh thông thiên như ."

 

Hòa Mai Hoa thở phào nhẹ nhõm:

 

“Vậy thì ."

 

Vân Nguyệt Thiền dáng vẻ của bà, trêu chọc:

 

“Mẹ, cứ như sợ con gái tìm lợi hại thế?"

 

Hòa Mai Hoa bảo:

 

“Mẹ chẳng qua là sợ dị nghị."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Lòng chúng thanh thản, mặc kệ họ gì.

 

Hơn nữa, việc chứng cứ, nếu bà nội và thím hai cứ bám riết buông, chúng sẽ kiện."

 

Hòa Mai Hoa chồng và em dâu chèn ép bao nhiêu năm, ngờ con gái thể chỗ dựa cho , cảm giác vô cùng hãnh diện, khép miệng, :

 

“Hôm nay nấu cơm đậu đỏ mà con thích nhất, đợi con biên cương , chắc là ăn nữa ."

 

Sợi dây lòng của Vân Nguyệt Thiền lay động, vô cùng cảm động, cô ôm chầm lấy Hòa Mai Hoa :

 

“Cảm ơn ."

 

Nói lời , nước mắt đong đầy trong mắt.

 

Hòa Mai Hoa thấy con gái thì luống cuống:

 

“Sao thế ?"

 

Vân Nguyệt Thiền vội lau nước mắt, lắc đầu:

 

“Không ."

 

Có lẽ là vì quá nhiều cuộc chia ly khiến lòng cảm thán, Vân Nguyệt Thiền còn tự thấy ủy mị, ngờ chiều hôm đó đến kỳ kinh nguyệt mới sự đa sầu đa cảm là do hormone gây .

 

Hòa Mai Hoa nấu cho cô canh trứng đường đỏ, dặn cô mấy ngày đừng lên núi hái nấm.

 

Hôm Vân Thiên Lãng đến, tới thôn Tống Gia phi thẳng đến nhà bà nội, Vân Đại Phú đình chỉ công tác .

 

Bà nội Vân chịu nổi cú sốc , lập tức ngã quỵ xuống ghế.

 

Sau khi than vãn với bà nội xong, Vân Thiên Lãng mới tìm Vân Nguyệt Thiền.

 

Nghĩ đến cảnh bà cụ ngã quỵ xuống ghế, lau mồ hôi :

 

“Cũng may bà nội ngã xuống gượng dậy , thì bố về đ-ánh ch-ết mất."

 

Vân Nguyệt Thiền hỏi:

 

“Bác cả đình chỉ công tác thật ?"

 

Vân Thiên Lãng xua tay:

 

“Không , Giang Duật Phong bà nội bắt nạt em, bảo cứu viện khẩn cấp để hù dọa họ một chút."

 

Vân Nguyệt Thiền xong bật , vẫn là Giang Duật Phong nhiều mưu mẹo.

 

Vân Thiên Lãng :

 

“Một lát nữa bà nội chắc chắn sẽ sang xin em, em nghĩ kỹ xem nên thế nào ?"

 

Vân Nguyệt Thiền tinh nghịch chớp chớp mắt suy nghĩ :

 

“Nếu em mà dễ lừa như , gây chuyện tiếp cho xem.

 

Đợi lát nữa cứ bảo em ốm, sốt cao dậy nổi, lên núi đào th-ảo d-ược giúp em ."

 

Vân Thiên Lãng dáng vẻ quỷ quyệt của Vân Nguyệt Thiền, :

 

“Cái con bé xa ."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Em đây gọi là thù tất báo."

 

Vân Thiên Lãng nhắc chuyện đó nữa, hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-35.html.]

 

“Anh Giang Duật Phong hai ở bên ?"

 

Vân Nguyệt Thiền “ừ" một tiếng.

 

Chẳng hiểu , chính miệng em gái điều , Vân Thiên Lãng bỗng thấy lòng trống trải, nhưng xét về mặt thì Giang Duật Phong là một đàn ông , gượng :

 

“Vậy thì quá, quân nhân trách nhiệm."

 

Đang chuyện, trong sân tiếng bước chân, Vân Nguyệt Thiền tưởng bà nội đến, vội vàng xuống giả vờ ốm.

 

Vân Thiên Lãng ngoài cửa, là một nhóc đầu hổ não hổ, đối phương nhanh ch.óng bước phòng hét lớn:

 

“Chị!"

 

Vân Nguyệt Thiền nhắm mắt cũng đoán là Vân Thiên Bảo, cái tên đúng là thông minh thì thiếu mà ngây ngô thì thừa, ngoài ăn chẳng gì.

 

Thấy Vân Nguyệt Thiền giường, Vân Thiên Bảo tiến gần lắc mạnh cô hai cái:

 

“Mặt trời mọc tận m-ông , đừng ngủ nữa."

 

Vân Thiên Lãng nổi nữa, liền :

 

“Đừng lắc nữa, em ốm ."

 

“Ốm á?

 

Bệnh gì mà mắt cũng mở thế."

 

Vân Thiên Lãng:

 

...

 

Chương 24

 

“Thôi , đừng lắc nó nữa."

 

Vân Thiên Lãng gạt tay Vân Thiên Bảo to b-éo , “Có chuyện gì thì thẳng ."

 

Vân Thiên Bảo ngơ ngác Vân Thiên Lãng hỏi:

 

“Anh là ai thế?"

 

“Anh là của em!

 

của tất cả , chuyện gì cứ với ."

 

Vân Thiên Bảo lên một tiếng như hiểu, :

 

“Em , cả từ thành phố về, nhưng em với , em với chị cơ."

 

Nói xong thụp xuống bên cạnh Vân Nguyệt Thiền.

 

Vân Nguyệt Thiền chằm chằm đến mức mi mắt giật liên hồi, chỉ đành giả vờ yếu ớt mở mắt hỏi:

 

“Thiên Bảo?

 

Sao em đến đây?"

 

Vân Thiên Bảo vui sướng nhảy cẫng lên, hớn hở :

 

“Chị ơi, em ở nhà đang mắng chị đấy, cả bà nội cũng mắng chị nữa."

 

Mặt Vân Nguyệt Thiền đầy vạch đen, cô :

 

“Chuyện em cần với chị ."

 

Vân Thiên Bảo tiếp tục:

 

“Họ còn bảo sẽ tố cáo chị nữa."

 

Vân Nguyệt Thiền bật dậy:

 

“Tố cáo chị cái gì?"

 

“Hi hi, chị ơi, em ngay là chị ốm mà."

 

Vân Nguyệt Thiền:

 

...

 

Không ngờ đứa trẻ ngốc cũng lừa .

 

Vân Thiên Bảo :

 

“Họ chị mưu cầu lợi ích cá nhân, quan hệ nam nữ bất chính, còn nữa..."

 

Cậu nghĩ một lát tiếp:

 

“Còn chị giấu đồ vật gì đó, bà nội sẽ đ-ánh chị xuống mười tám tầng địa ngục."

 

Vân Nguyệt Thiền lên một tiếng vẻ hiểu, hỏi:

 

“Vậy bà nội em đến tìm chị ?"

 

Vân Thiên Bảo gật đầu:

 

“Biết chứ ạ, khi em bảo bà , em hét lớn mặt bà."

 

Nói xong còn mẫu, hai tay chụm miệng như cái loa:

 

“Bà nội ơi, con bảo chị là bà định tố cáo chị đây, con nhé."

 

“Bà nội mắng em là đồ rùa con."

 

 

Loading...