Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:54:05
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có giúp việc đúng là , Vân Nguyệt Thiền khối thời gian để hái nấm, tình cờ hôm qua mới mưa xong, cô hái đầy một sọt lớn, cô bảo Giang Duật Phong cõng nấm về, còn thì lên núi.”
Giang Duật Phong :
“Vậy cùng em."
Vân Nguyệt Thiền chỉ tay mũi :
“Đồng chí Giang, hiện giờ đang xin , lời em cũng ?
Đứng , theo em."
Nói xong cô liền chạy , cô ngoái đầu , Giang Duật Phong quả nhiên im tại chỗ nhúc nhích.
Vân Nguyệt Thiền chạy đến góc rẽ, còn lén dùng lá cây che chắn, cô thấy Giang Duật Phong vẫn nguyên chỗ cũ, theo là .
Cô chạy nhỏ đến chỗ chôn cổ vật, lật lá khô kiểm tra một chút, thấy vẫn nguyên vẹn, bèn dùng đất lấp lên.
Đợi đến lúc Vân Nguyệt Thiền hát líu lo trở về, Giang Duật Phong vẫn ở chỗ cũ, giống như một chú ch.ó lớn đang chờ chủ nhân , cô ngẩn một lát hỏi:
“Anh đây gì?"
Giang Duật Phong tủi :
“Anh đường về nhà em."
Vân Nguyệt Thiền:
...
Cô xua tay:
“Đi thôi."
Buổi tối Hòa Mai Hoa xào nấm với ớt, lạc luộc nấu cháo khoai lang, bánh ngô, Giang Duật Phong từ đầu đến cuối chỉ ăn một chút cháo, ăn cơm xong chủ động rửa bát.
Thời tivi cũng đài phát thanh, thắp đèn dầu nhiều cũng lãng phí, ăn cơm xong là ngủ sớm.
Vân Nguyệt Thiền ở cùng phòng với Hòa Mai Hoa, Giang Duật Phong ở cùng phòng với Vân Đại Tráng.
Nửa đêm ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đoàng, gió mưa tầm tã, trong nhà chẳng khác gì động thủy liêm.
Nền nhà vẫn là nền đất nện, nếu là nước thì nhà sẽ khốn khổ.
Vân Đại Tráng dùng chậu tát nước ngoài, Giang Duật Phong cũng dậy giúp đỡ.
Hòa Mai Hoa và Vân Nguyệt Thiền cũng đ-ánh thức, mặc quần áo dậy tát nước, trong nhà chỉ một cái nón lá nên Vân Đại Tráng đang ngoài sân đổ nước đội, đều ướt sũng.
Giang Duật Phong Vân Nguyệt Thiền tay chân mảnh khảnh bèn :
“Em nghỉ , để ."
Nói đoạn liền đón lấy chiếc chậu trong tay cô.
Trong lòng Vân Nguyệt Thiền ấm áp, cô :
“Cảm ơn ."
Trận mưa cứ thế kéo dài đến gần sáng, đợi đến khi mưa nhỏ dần, Vân Nguyệt Thiền cũng mệt lả xuống ngủ .
Lúc tỉnh , bên ngoài vẫn mịt mù sương khói, đầu vang lên tiếng đục đẽo leng keng.
Vân Nguyệt Thiền khỏi cửa, thấy Giang Duật Phong đang sửa mái nhà, cô thầm lẩm bẩm trong lòng “rỗi việc", bếp.
Bữa sáng Hòa Mai Hoa rau diếp cá trộn, cháo khoai lang và đậu phụ thối, Giang Duật Phong vẫn chỉ húp cháo, ăn cơm xong :
“Hôm nay đồng nữa, sửa xong mái nhà thể dùng thêm mấy năm."
Vân Đại Tráng cảm kích khôn cùng, là trưa nay sẽ mua hai chai r-ượu ngon.
Vân Nguyệt Thiền cúi đầu gì.
Sau bữa cơm Vân Đại Tráng và Hòa Mai Hoa đều đồng, Giang Duật Phong rửa bát xong sửa mái nhà, Vân Nguyệt Thiền trong sân do dự một hồi gọi Giang Duật Phong xuống.
Giang Duật Phong nhớ đến bí mật thể của cô, cô đề phòng như chắc chắn là thích, lo cô sẽ lời chán ghét, bèn lì lợm :
“Không , một lát là xong ngay thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-30.html.]
Vân Nguyệt Thiền cũng thêm gì nữa, đợi đến khi Giang Duật Phong từ mái nhà xuống, cô tựa khung cửa :
“Anh ngốc hả, chẳng lợi lộc gì, cứ việc suốt thôi."
Giang Duật Phong :
“Đều là chút việc nhỏ thôi mà, bác trai ngoài đồng còn ít lạc, giúp thu hoạch một chút."
Vân Nguyệt Thiền vẻ nhiệt tình của , càng thêm áy náy, cơm chẳng ăn bao nhiêu, việc thì hì hục, còn siêng năng hơn cả con lừa của công xã, tuy chút đơ, nhưng bù ưu điểm nhiều hơn khuyết điểm, nhưng một lời chút ngại ngùng, Vân Nguyệt Thiền mím mím môi, đỏ mặt :
“Anh thích em đến thế cơ ?"
Giang Duật Phong thấy lời thì ngẩn vài giây, đó gật đầu.
Vân Nguyệt Thiền cúi đầu thấp hơn, thấy nửa ngày phản ứng gì, bèn dịu dàng ngước mắt lên :
“Chúng ở bên ."
Niềm vui bất chợt ùa về, khiến Giang Duật Phong kịp trở tay, bình thản “ừ" một tiếng, :
“Vậy lập tức báo cáo kết hôn."
Vân Nguyệt Thiền thẹn thùng mỉm :
“Em chỉ là tìm hiểu đối tượng với thôi, ai bảo là kết hôn ."
Giang Duật Phong ngượng ngùng kêu lên một tiếng, đột nhiên bế bổng Vân Nguyệt Thiền lên, Vân Nguyệt Thiền thốt lên một tiếng kinh ngạc, dùng hai cánh tay quàng qua cổ để giữ thăng bằng, cô hờn dỗi:
“Làm gì thế?"
Giang Duật Phong cô hồi lâu mới xác nhận là thật, cúi đầu hôn một cái lên môi cô.
Tuy chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng cả hai đều đỏ mặt tim đ-ập loạn nhịp, nóng đến mức vành tai cũng phát bỏng, Vân Nguyệt Thiền lo lắng đến mức lông mi run rẩy, cả mềm nhũn , cô thẹn đến mức dám đối phương, nhưng nghĩ đây là đàn ông của , còn trai như thế, bây giờ hôn thì còn đợi đến bao giờ.
Thế là cô bèn thuận theo tự nhiên ngẩng đầu lên, ôm lấy đầu Giang Duật Phong hôn trả .
Lúc Vân Nguyệt Minh và Vân Nguyệt Thành về thì thấy hai đang ôm giữa sân.
Hai đứa trẻ ngơ ngác, Vân Nguyệt Thành nghi ngờ gọi một tiếng:
“Chị cả?"
Vân Nguyệt Thiền thế nào cũng ngờ lúc em trai em gái nghỉ về nhà, ngoài hổ thì chỉ còn là hổ, buổi tối lúc ăn cơm mấy đều cúi đầu ai câu nào, chỉ điều Vân Nguyệt Thiền tinh ý xào cho Giang Duật Phong một món ớt cũng rau diếp cá.
Ăn cơm xong liền ngủ.
Vẫn là nam một phòng, nữ một phòng.
Vân Nguyệt Thành đặc biệt để tâm, đợi Vân Đại Tráng ngủ say , mới chạm chạm lưng Giang Duật Phong :
“Anh ơi, ngủ ?"
Ánh trăng ngoài cửa sổ soi sáng căn phòng.
Giang Duật Phong đầu hỏi:
“Có chuyện gì thế?"
“Anh và chị cả của em."
Cậu bé dùng hai ngón tay trỏ chạm chạm , “Ban ngày gì thế?"
Giang Duật Phong vỗ đầu một cái:
“Trẻ con hỏi nhiều gì?"
Vân Nguyệt Thành xoa xoa đầu :
“Hai chắc chắn là đang tìm hiểu , với chị cả em một chút đấy."
Giang Duật Phong :
“Yên tâm , chắc chắn sẽ với chị , nhất thế giới đối với chị .
Nhóc con, em gọi một tiếng rể ."