Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:54:04
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giang Duật Phong :

 

“Cảm ơn bác."

 

Khoảnh khắc đưa rau diếp cá lên miệng, dù cho bản lĩnh Thái Sơn sụp đổ mắt cũng đổi sắc, thì biểu cảm cũng khẽ run lên một chút.”

 

Vân Nguyệt Thiền lạnh trong lòng, đáng đời, ai bảo em, cô còn ác ý gắp thêm cho mấy đũa rau diếp cá nữa, Giang Duật Phong rau diếp cá trong bát, khựng một chút, nhưng vẫn đưa miệng, buổi trưa hôm đó Giang Duật Phong hầu như ăn rau diếp cá.

 

Ăn cơm xong, Giang Duật Phong chủ động rửa bát.

 

Vân Đại Tráng ngớt lời khen ngợi .

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Con ngày nào cũng rửa mà chẳng thấy bố khen bao giờ, bố ơi, con là đứa trẻ bố nhặt về ?"

 

Vân Đại Tráng chặn họng nên lời, sang một bên hút thu-ốc, Hòa Mai Hoa thì gì, chỉ lấy kim chỉ khâu khâu vá vá, nghỉ ngơi một lát hai ông bà .

 

Vân Nguyệt Thiền xách giỏ cũng , Hòa Mai Hoa nắm lấy cổ tay cô :

 

“Trong nhà còn khách, hết cả thì thể thống gì, đợi đấy."

 

Vân Nguyệt Thiền Giang Duật Phong đang rửa bát, dỗi hờn lên giường.

 

Giang Duật Phong chỉ rửa bát, còn quét dọn sân sạch sẽ, lau tay xong mới phòng với Vân Nguyệt Thiền:

 

“Dọn dẹp xong ."

 

Vân Nguyệt Thiền “ồ" một tiếng, :

 

“Anh còn ?"

 

Giang Duật Phong đất nghiêm chỉnh :

 

“Hy vọng đồng chí Vân chỉ sai, sẽ sửa đổi ngay lập tức."

 

Nhắc đến chuyện thấy bực, Vân Nguyệt Thiền dậy :

 

“Anh thật sự sai ở ?"

 

Giang Duật Phong vô cùng nghiêm túc tự kiểm điểm:

 

“Sau bậy nữa, em đừng giận."

 

Đến giờ vẫn nghĩ chỉ là sai thôi ?

 

Vân Nguyệt Thiền biểu cảm của cũng giống như cố ý, cơn giận trong lòng vơi vài phần, :

 

“Em cầm đèn dầu khói hun đến chảy cả nước mắt, còn em chảy nước miếng, mới chảy nước miếng !"

 

Giang Duật Phong vội vàng :

 

“Anh xin ."

 

Vân Nguyệt Thiền cũng buông tha, cô bĩu môi :

 

“Nói xong , ."

 

Giang Duật Phong :

 

“Chỉ xin thôi thì thành ý, cho em ít việc chính sự mới bù đắp lầm."

 

Ngôi làng hiện giờ vốn dĩ khép kín, đến là ai nấy đều thấy lạ lẫm, chẳng mấy chốc ai cũng trong thôn một bộ đội đến, còn trai nữa, mấy cô gái ở viện thanh niên trí thức thấy đều đỏ mặt, bàn tán xôn xao.

 

Tôn Kiêu Kiêu nhạy cảm với hai chữ bộ đội, bèn hỏi:

 

“Bộ đội gì cơ?"

 

Lưu Tâm ở viện thanh niên trí thức :

 

“Thì là bộ đội thôi.

 

À, đến nhà Vân Nguyệt Thiền , giờ đang việc giúp nhà Vân Nguyệt Thiền kìa."

 

cũng là sống một đời, Tôn Kiêu Kiêu nhiều hơn bình thường nhiều, cô khinh miệt :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-29.html.]

 

“Bộ đội cũng xem cấp bậc, chỉ là lính nghĩa vụ, khi xuất ngũ vẫn về quê ruộng, thì oai đấy, chỉ vẻ vang vài năm thôi, chẳng khác gì thường dân áo vải."

 

Với loại như Vân Nguyệt Thiền, cũng chẳng tìm sĩ quan gì , mấy sĩ quan đó kén chọn lắm, thèm ngó ngàng đến dân quê .

 

Lưu Tâm mỉm , dùng vai hích vai Tôn Kiêu Kiêu :

 

“Chẳng , ai cũng bằng Long Kiều nhà , đó mới là tiền tươi thóc thật."

 

Lời khiến Tôn Kiêu Kiêu sướng râm ran, cô :

 

“Dù tớ cũng là bình thường, hâm mộ ghen tị, con mà, đều là cái cả."

 

Lưu Tâm mân mê b.í.m tóc :

 

“Chao ôi, tớ thì hết ngưỡng mộ đến ngưỡng mộ , chẳng ai nịnh bợ cũng chẳng ai chi tiền cho tớ cả, bao giờ tớ mới thể khỏi cái thôn đây."

 

Tôn Kiêu Kiêu an ủi:

 

“Yên tâm , đợi tớ gả lên thành phố, sẽ giới thiệu cho một đối tượng."

 

“Ừ."

 

Lưu Tâm ngoài miệng vui vẻ đồng ý, :

 

“Thời gian còn sớm nữa, hôm nay đến lượt chúng nấu cơm , cơm thôi."

 

Nghe đến chuyện nấu cơm, đôi lông mày đang rướn lên của Tôn Kiêu Kiêu sụp xuống, suốt ngày chẳng đồ gì ăn, nấu cơm nữa, cũng may chỉ còn ba ngày nữa là kết hôn , sẽ bao giờ những việc nữa.

 

ừ một tiếng, với Lưu Tâm:

 

“Cậu nhóm lửa tớ nấu cơm."

 

Hai phân công hợp tác.

 

Trong hũ gạo còn ít bột ngô, Tôn Kiêu Kiêu rửa sạch rau diếp cá thái nhỏ, nước sôi, cô rắc một bát bột ngô , đợi đến khi bột ngô thành hồ , mới rắc rau diếp cá , thế là xong một nồi cháo bột ngô rau diếp cá.

 

Lưu Tâm dùng thìa nếm thử một ngụm, mùi tanh nồng nặc xộc lên, suýt nữa thì nôn , cô nhăn nhó mặt mày :

 

“Kiêu Kiêu, chẳng rau dại ?

 

Tại bỏ rau diếp cá, chắc chắn sẽ thích ."

 

Nhóm thanh niên trí thức phần lớn đến từ thành phố cảng, còn một nhóm đến từ phương Bắc, khẩu vị của tuy khác , nhưng ai cũng ăn nổi cái thứ rau diếp cá , thậm chí mấy mùi nôn.

 

Tôn Kiêu Kiêu :

 

“Rau diếp cá thì ?

 

Không chỉ là rau mà còn thể gia vị, cũng là thu-ốc độc gì, dân địa phương đều ăn tại chúng ăn ."

 

chúng đều ăn quen mà."

 

“Lính đ-ánh trận còn ăn rễ cây, rau diếp cá thế tại ăn , hơn nữa, nếu lúc đầu quen thì còn thể châm chước, nhưng đến đây hai năm mà còn õng ẹo như , đó là vấn đề của cá nhân ."

 

Lưu Tâm nhất thời cho cạn lời, thầm nghĩ, thì , đợi lấy chồng xa , tớ vẫn còn viện thanh niên trí thức đấy.

 

Quả nhiên, lát về thấy nồi cháo rau diếp cá đều đen mặt, chỉ một thanh niên trí thức thích Tôn Kiêu Kiêu là ủng hộ, một húp hết hai bát lớn.

 

Những khác chịu, thẳng Tôn Kiêu Kiêu qua cầu rút ván.

 

Tôn Kiêu Kiêu lời thì nổi giận, cứ như thể viện thanh niên trí thức mang cho cái gì bằng, cô hậm hực :

 

“Khéo léo mấy cũng khó nấu cơm nếu gạo, gì thì nấy thôi, giỏi thì các săn lợn rừng , núi đầy rẫy đấy."

 

:

 

“Tôn Kiêu Kiêu, cô ý đồ gì , trong thôn mới lợn rừng húc, giờ vẫn xuống giường , cô bảo chúng săn lợn rừng, hại ."

 

Tôn Kiêu Kiêu , thấy tủi , nước mắt rơi lã chã, cô lau nước mắt :

 

chỉ lời trong lúc nóng giận thôi, cần chụp cho cái mũ độc ác như ?"

 

vội vàng hòa giải, cuối cùng những thanh niên trí thức khác nấu thêm một nồi cơm, chỉ Tôn Kiêu Kiêu húp cháo rau diếp cá.

 

 

Loading...