Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:53:59
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khác với nhà họ Vân, ở khu thanh niên tri thức thấy Long Kiều là gọi rể rể nọ, nịnh nọt Long Kiều sướng đến quên cả lối về, tâm trạng cuối cùng cũng bình phục đôi chút, phòng dặn dò Tôn Kiêu Kiêu sắp , bảo cô mấy ngày tới chuẩn cho , thứ hai tuần chính thức kết hôn.
Tôn Kiêu Kiêu đang c.ắ.n hạt dưa với mấy cô bạn, đối phương , cô cũng giữ, chỉ :
“Vậy về mua cho em ít kem dưỡng da, vòng cổ ngọc trai, với cả xe đạp nữa."
Long Kiều chẳng thèm nghĩ ngợi gì mà đồng ý luôn.
Tôn Kiêu Kiêu ánh mắt ngưỡng mộ của những chị em xung quanh mà vui sướng vô cùng, đời chỉ kết hôn một , cô nhất định nở mày nở mặt cho lác mắt.
Ngược là Long Kiều, khỏi cửa bắt đầu than vãn, vốn dĩ sính lễ định xong xuôi , kết quả là cô nàng Tôn Kiêu Kiêu hôm nay đòi thêm cái mai đòi thêm cái nọ, như là gã ngốc nhiều tiền bằng, cảm thán, lẽ nên vì giận dỗi mà lấy Tôn Kiêu Kiêu, nếu lấy Vân Nguyệt Thiền, chừng một đồng cũng chẳng tốn.
Giang Duật Phong về mua thêm một chiếc đồng hồ mới, một túi quýt, hai hộp sữa bột và một túi kẹo tôm đỏ, định bụng ngày mai sẽ thăm Vân Nguyệt Thiền một chút.
Chử Vĩnh Ngôn lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ, nhịn mà mỉa mai:
“Đang định nịnh bợ ai đấy?"
Giang Duật Phong đặt đồ lên bàn, chẳng cần suy nghĩ luôn:
“Muốn rước vợ về thì chẳng nên nịnh bợ một chút ."
Chử Vĩnh Ngôn móc từ trong túi một bao thu-ốc, rút một điếu ngậm miệng, quẹt que diêm châm lửa rít một thật sâu:
“Mặt trời mọc đằng Tây , mà cũng rước vợ cơ , vợ chắc là cái b-ia ở bãi tập đấy chứ."
Giang Duật Phong xuống :
“ thấy mới giống cái b-ia ."
Hai gã đàn ông cãi chẳng gì ho, Chử Vĩnh Ngôn chấp nhặt chuyện đó, chuyển sang chủ đề khác:
“Này, cả buổi sáng thế, sáng rõ , bốn giờ mới về, cơm sáng cơm trưa cũng chẳng kịp ăn."
Gia đình Chử Vĩnh Ngôn điều kiện tệ, bố đều là công chức, bản đang phát thanh viên, hồi đại học Chử Vĩnh Ngôn với Giang Duật Phong, hai như mặc chung một cái quần, bố hai bên đều , cho nên Giang Duật Phong đến đây cũng ở nhà khách mà ở luôn nhà Chử Vĩnh Ngôn.
Giang Duật Phong thuận theo lời lúc nãy :
“Đi rước vợ."
Có lẽ vì lời đùa quen miệng, bỗng thấy cưới một cô vợ cũng tệ.
Hình bóng nụ của cô gái khắc sâu trong trí não xua , ngoài việc lớn tuổi một chút thì đều phù hợp với tiêu chuẩn chọn đối tượng của cô, vả cô chỉ cần đủ trai, những cái khác quan trọng.
Giang Duật Phong vẫn tự tin ngoại hình của , suy nghĩ của lập tức bay xa đến mười năm , vợ con đề huề, cuộc sống hạnh phúc.
Chử Vĩnh Ngôn như quái vật hỏi:
“Đang chuyện nghiêm túc đấy."
Giang Duật Phong đáp:
“Cậu thấy giống đang đùa ?"
Chử Vĩnh Ngôn gương mặt nghiêm nghị của Giang Duật Phong, với sự hiểu của về Giang Duật Phong, quanh năm suốt tháng chỉ một biểu cảm, lời thật lời giả đúng là phân biệt , nhưng hiếm khi dối, tuy là sét đ-ánh ngang tai, nhưng cũng trong dự liệu, dù cây sắt cũng lúc nở hoa, :
“Nếu thì uổng công lo liệu cho , bà sắp xếp cho một buổi xem mắt, tiệc cơm cũng định xong , chính là ngày mai."
“Vậy lời xin với dì , ."
Chử Vĩnh Ngôn thấu hiểu gật đầu, :
“Thế , ngày mai cùng gặp một , tiệc cơm cần , cũng sẵn tiện g-iết thời gian luôn."
Giang Duật Phong thoái thác, ngày mai còn thăm Vân Nguyệt Thiền, rảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-24.html.]
Chử Vĩnh Ngôn :
“Đây liên quan đến chuyện đại sự cả đời của em , nhất định rảnh, cùng gặp một cô gái."
“Chuyện như hợp ?"
“Đương nhiên, nền mới nổi bật sự hoạt bát tích cực của , xác suất thành công mới lớn hơn."
Giang Duật Phong coi lời Chử Vĩnh Ngôn như gió thoảng bên tai, ngờ hôm Chử Vĩnh Ngôn sáu giờ canh bên giường , sống ch-ết bắt cùng cho bằng .
Giang Duật Phong Chử Vĩnh Ngôn nửa đẩy nửa kéo lên xe, suốt dọc đường Chử Vĩnh Ngôn cứ lải nhải cô gái đó thế nào, trúng tiếng sét ái tình , trải qua bao nhiêu sóng gió, tóm là một câu, duyên phận do trời định.
Giang Duật Phong một chữ cũng lọt tai, chỉ cảm thấy con đường quen thuộc lạ thường, cho đến khi tới khu nhà tập thể, Giang Duật Phong nghĩ, đây chẳng là nơi bác của Vân Nguyệt Thiền ở ?
Thật là trùng hợp.
Chử Vĩnh Ngôn chỉnh đốn quần áo, :
“ lên thám thính tình hình, lát nữa đóng vai tài xế cho ."
Nói xong xách một túi đồ lên lầu.
Lát Chử Vĩnh Ngôn xách đồ xuống nguyên trạng, như quả cà tím sương muối đ-ánh.
Giang Duật Phong hỏi:
“Bị đuổi ?"
“Không , nhà."
Anh đồng hồ lẩm bẩm:
“Sáng sớm thế , một cô gái thì thể chứ."
Lúc mới hơn tám giờ, đang là giờ cao điểm , hai cơm sáng còn ăn chạy qua đây, Giang Duật Phong ma xui quỷ khiến hỏi một câu:
“Nghe khen thế, vẫn cô gái đó tên gì nhỉ?"
“Vân Nguyệt Thiền, thế?"
Trong lòng Giang Duật Phong hẫng một nhịp, xuống xe xách đồ từ ghế xuống :
“Cậu cứ từ từ mà đợi, đây."
Chử Vĩnh Ngôn đầu :
“Xin nhé em, hôm nào chuyện thành mời ăn kẹo mừng."
Giang Duật Phong đáp lấy một lời, chỉ để cho cái gáy, kẹo mừng chẳng ăn chút nào, trong miệng còn thấy đắng, chuyện rõ ràng là Chử Vĩnh Ngôn đơn phương tình nguyện, cái thằng nhóc thật là, trúng ai , chọn chọn trúng ngay Vân Nguyệt Thiền.
Trong lòng như hũ giấm đổ nhào, cả chỗ nào cũng thấy .
Tầm , Vân Nguyệt Thiền .
Anh lững thững tìm khắp nơi, công mài sắt ngày nên kim, cuối cùng cũng tìm thấy cô.
Chân chỉ trầy da, thì đáng sợ chứ một ngày là khỏi, giày da , Vân Nguyệt Thiền vẫn xỏ đôi giày vải của , sáng sớm cô mang mớ nấm của ngoài bán, cùng mang bán còn chiếc đồng hồ Giang Duật Phong tặng.
Hai chiếc đồng hồ giống hệt giữ cũng chẳng để gì, chi bằng đổi lấy ít tiền tiêu vặt.
Vân Nguyệt Thiền tìm đến chỗ bán đồ , bày nấm và đồng hồ , một lát khách đến, phần lớn là đến hỏi thăm chiếc đồng hồ, nhưng qua vài lượt vẫn thương lượng giá cả hợp lý.
Đợi đến khi bán hết nấm mà chiếc đồng hồ vẫn bán , Vân Nguyệt Thiền quyết tâm đợi thêm chút nữa.