Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:53:50
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Biết ."

 

Hai đứa nhỏ đồng thanh đáp.

 

Vân Nguyệt Thiền dậy :

 

“Mẹ, tôm bắt vẫn ăn hết, hôm nay để con nấu bữa tối."

 

Vân Nguyệt Thiền món tôm luộc, tôm tươi chần qua nước sôi vớt , pha thêm nước sốt dầu giấm, hấp thêm ít cua.

 

Cá lóc lớn vẫn còn một con, cô dùng d.a.o thái lát cá, đó dùng dầu nóng xào cà chua, khi nhừ thì đổ nước nóng nấu, cà chua bây giờ ngon, loáng một cái nấu thành nước dùng đặc sánh.

 

Vân Nguyệt Thiền đổ lát cá canh cà chua, nấu cùng đậu phụ và khoai tây, thêm cả giá đỗ nhà tự ủ.

 

Đợi món ăn chín, rắc thêm một nắm hành lá, gừng thái lát và rau mùi, cuối cùng nêm chút muối.

 

Một bàn thức ăn thơm phức chuẩn xong.

 

Buổi tối cả nhà quây quần bên bàn ăn những món ngon lành, Vân Đại Tráng còn rót một ly r-ượu cao lương, một hớp r-ượu một miếng thịt.

 

Thức ăn con gái nấu thật sự là ngon quá, nghĩ đến việc Vân Nguyệt Thiền sắp biên cương, lâu nữa mới gặp , mắt Vân Đại Tráng chợt đỏ hoe.

 

Hòa Mai Hoa chịu dáng vẻ đó của ông, bèn :

 

“Ông cái gì thế hả?

 

Uống chút r-ượu là giở thói r-ượu chè ."

 

Vân Đại Tráng sụt sịt mũi :

 

cát bay mắt."

 

Vân Nguyệt Thiền gắp cho Vân Đại Tráng một miếng thịt cua :

 

“Ba, ba ăn thịt ."

 

Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên gương mặt Vân Nguyệt Thiền, Vân Đại Tráng càng thêm bùi ngùi, may mà hàng xóm đến giải tỏa sự lúng túng .

 

Là bí thư làng, bí thư lên huyện việc, nhận điện thoại của Vân Đại Phú, việc tìm Vân Nguyệt Thiền, bảo cô lên thành phố một chuyến.

 

Hòa Mai Hoa cả căng thẳng hẳn lên, bà :

 

“Chẳng lẽ công việc ở biên cương vấn đề gì ."

 

Vân Đại Tráng :

 

“Đừng đoán mò nữa, đợi lên thành phố xem tình hình thế nào thì thôi."

 

Vân Nguyệt Thiền lời, xe nhờ, chỉ xe bò để , hai ngày xe bò mới xuất phát, Vân Nguyệt Thiền chỉ thể thích ứng với thời gian của xe bò.

 

Lúc rảnh rỗi cô vẫn lên núi hái nấm, đào chút rau diếp cá hoặc ít hành dại.

 

Đến khi cô cõng một giỏ rau diếp cá về nhà, thấy Vân Nguyệt Minh mắt đỏ hoe trong sân, mái tóc rối bời đó là đ-ánh nh-au .

 

Vân Nguyệt Thiền đặt giỏ xuống, tới xoa đầu Vân Nguyệt Minh :

 

“Làm ?"

 

Hòa Mai Hoa ở trong phòng :

 

“Đ-ánh nh-au học , hối , bao giờ mới nhà."

 

Vân Nguyệt Minh c.ắ.n môi, nhất quyết chịu nhận .

 

Mãi đến tối trong chăn, Vân Nguyệt Minh mới nhỏ giọng :

 

“Chị, chị nên em mới đ-ánh họ."

 

“Người gì?"

 

Vân Nguyệt Minh :

 

“Nói chị ngốc, lấy chồng , Tôn Kiêu Kiêu lấy giàu."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Mấy lời đàm tiếu cần để trong lòng, cứ việc của ."

 

Vân Nguyệt Minh gật đầu, rúc lòng Vân Nguyệt Thiền, híp mắt :

 

“Chị ơi, chị thơm quá, mềm thơm."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-15.html.]

“Cái đồ dẻo mồm."

 

Long Kiều sắp cưới Tôn Kiêu Kiêu, tuy sính lễ ít hơn lúc đưa cho Vân Nguyệt Thiền nhưng khí thế lớn, kẹo sữa mua hẳn mấy cân, thấy là chia, cũng từ lúc đầu nhạo Tôn Kiêu Kiêu nhặt đồ thừa chuyển sang ngưỡng mộ.

 

Tốt bao, gả cho con trai giám đốc nhà máy, từ nông thôn trở về thành phố, ăn ngon mặc , quần áo xinh xắn.

 

Long Kiều thấy Vân Nguyệt Thiền hối hận, kết quả từ đầu đến cuối chẳng thấy bóng dáng Vân Nguyệt Thiền .

 

Hắn càng tức, tiếp tục chia trái cây, sữa mạch nha cho .

 

Ai nấy đều khen hào phóng, lưng là tên ngốc tiêu tiền.

 

Vẻ mặt Tôn Kiêu Kiêu khỏi là đắc ý thế nào, chỉ là đến đêm khuya khi nghĩ đến mong mỏi mà , trong lòng thấy khó chịu.

 

trằn trọc giường, cuối cùng tự tát trán một cái :

 

“Tôn Kiêu Kiêu, mày vẫn tỉnh ngộ, thích đó thì ích gì, thích mài mà ăn ?

 

Bây giờ gả cho Long Kiều, là những ngày tháng vinh hoa phú quý, đừng nghĩ nữa, mau ngủ ."

 

Nói xong cô nhắm c.h.ặ.t mắt , nhưng trong tâm trí vẫn là bóng hình thể xua tan của đó.

 

Mãi đến gần sáng Tôn Kiêu Kiêu mới ngủ , chỉ là một lát việc .

 

Cứ lặp lặp như , trông cô phờ phạc hẳn , chẳng chút khí sắc hỷ hả của cô dâu mới nào cả.

 

Lúc qua sân nhỏ nhà họ Vân, cô thấy Vân Nguyệt Thiền ngân nga điệu nhạc nhỏ phơi th-ảo d-ược trong sân, cuộc sống thong dong của đối phương, cô cảm thấy Vân Nguyệt Thiền đúng là kiểu khờ phúc khờ, nhịn tiến lên chào hỏi:

 

“Nguyệt Thiền, đang gì đấy?"

 

Vân Nguyệt Thiền đầu , hóa là Tôn Kiêu Kiêu, đ-ánh đang , cô :

 

“Phơi th-ảo d-ược."

 

Trên mặt Tôn Kiêu Kiêu thoáng hiện vẻ đắc ý, :

 

sắp kết hôn ."

 

Vân Nguyệt Thiền :

 

“Chúc mừng."

 

Tôn Kiêu Kiêu :

 

“Tại thích Long Kiều?"

 

Tuy kiếp Vân Nguyệt Thiền gả cho Long Kiều đều là do gia đình sắp đặt, Tôn Kiêu Kiêu nắm chắc trong tay, nhưng cô vẫn hỏi lý do.

 

Vân Nguyệt Thiền lật th-ảo d-ược :

 

“Không duyên."

 

Loại đàn ông bạo lực gia đình đó cô cứ tự mà giữ lấy .

 

Tôn Kiêu Kiêu mỉm , bây giờ chuyện kết hôn là chắc như đinh đóng cột , cũng tranh luận.

 

Nghĩ kỹ , Vân Nguyệt Thiền dường như cũng chẳng gì, ch-ết trẻ là do trời định, cô bỗng nhiên tỏ vẻ bụng :

 

“Dù chúng cũng là chị em , hy vọng cô thể sống những ngày tháng vui vẻ, gặp phù hợp sẽ giới thiệu cho cô, cô gả thành phố thì chúng còn thể trò chuyện tán gẫu."

 

Tôn Kiêu Kiêu xong định , sờ túi, móc hai viên kẹo đưa cho Vân Nguyệt Thiền :

 

“Kẹo mừng của ."

 

Vân Nguyệt Thiền vốn cũng mấy thích ăn đồ ngọt, nhưng đối phương đưa, ăn thì phí, cô liền nhận lấy.

 

Tôn Kiêu Kiêu bỏ , đường bất giác mỉm .

 

Kiếp từng ngưỡng mộ Vân Nguyệt Thiền sống những ngày tháng , cũng sống như .

 

Kiếp trực tiếp sống luôn, ngược cảm thấy Vân Nguyệt Thiền thật đáng thương.

 

thích kiếp cưới vợ, kiếp sẽ .

 

Con , càng nhiều thì càng nhiều hơn, cô thậm chí nảy sinh ý định biên cương trong mộng một cái.

 

Hai ngày trôi qua nhanh ch.óng, lên thành phố, Vân Nguyệt Thiền mang theo một túi đầy nấm dại, bất kể chuyện gì xảy thì việc kiếm tiền cũng thể dừng .

 

Xe bò bằng xe , chậm còn xóc nảy, lúc Vân Nguyệt Thiền đến thành phố thì trời tối hẳn.

 

Vân Đại Phú đợi cô ở thành phố từ lâu, khi đón , Vân Đại Phú :

 

là thành phố nuôi , mới về làng mấy ngày mà trông chẳng xinh bằng lúc ?"

 

 

Loading...