Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Được Cưng Chiều - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:53:47
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được , nhắc nữa.
, hai ngày nay con cũng đừng thăm bà nội, vòng qua cửa nhà bà mà .
Bà vì chuyện con hủy hôn mà tức giận bẹp giường mấy ngày nay dậy ."
Vân Nguyệt Thiền gật đầu, kể chuyện biên cương việc cho Hòa Mai Hoa , sẵn tiện đưa cho Hòa Mai Hoa tiền kiếm ở thành phố, tổng cộng là một trăm linh tám đồng sáu hào năm xu.
Ánh mắt vốn u ám của Hòa Mai Hoa lập tức bừng sáng, bà kích động :
“Đây thật sự là tiền con kiếm ?"
Vân Nguyệt Thiền gật đầu :
“ ạ, đều là do con kiếm ."
Hòa Mai Hoa bấm ngón tay tính toán một hồi, chỉ mấy ngày mà kiếm hơn một trăm đồng, thì lời con gái nhà qua mười năm nữa thể vượt qua nhà họ Long thật sự là điều thể mong đợi .
Bà càng nghĩ càng vui, cuộc sống dường như đang ở ngay mắt, bèn :
“Để gọi ba con bắt một con cá, tối nay chúng nấu canh cá, con gái xa một thời gian dài , tẩm bổ thật mới ."
Vân Nguyệt Thiền :
“Đợi con bộ quần áo, con cũng ."
Hôm nay trời quang mây tạnh, khe Miêu Nhi từ xa như một khối phỉ thúy xanh biếc.
Rừng cây ven sông rậm rạp, chỉ vài tiếng chim hót lảnh lót.
Vân Nguyệt Thiền tới bờ sông vươn vai một cái, cô mặt hồ phẳng lặng thỉnh thoảng sủi vài cái tăm, xem cá trong hồ ít.
Sông nước thời đại đa phần là cá trắm cỏ, nhiều xương tanh, dùng nhiều dầu mới nấu .
Mà dầu bây giờ là thứ hiếm, nhà nào cũng nỡ ăn, đừng đến việc nấu cá.
Nếu bắt cá lóc thì , thịt cá lóc mềm mịn, tan ngay trong miệng, ít xương, ít tanh.
Vân Đại Tráng tìm lưới, hai cha con quăng lưới, một lát kéo lên đầy ắp cá tôm, còn một ít cua.
Vân Đại Tráng thấy là những thứ mấy tác dụng, bèn :
“Toàn là cá trắm cỏ, đổ mấy thứ xuống nước , để quăng nữa."
Vân Nguyệt Thiền hiểu hỏi:
“Tại ạ, cua với tôm ngon lắm mà."
Vân Đại Tráng :
“Con gái ngốc của ba, ai ăn mấy thứ chứ."
Vân Nguyệt Thiền kinh ngạc há hốc mồm, lúc mới phản ứng , thời mấy khi ăn cua tôm, ăn nhiều lạnh bụng , còn no bụng, đều coi thường những thứ .
mấy thứ ở đời cực kỳ đắt đỏ, Vân Nguyệt Thiền :
“Ba, ba cứ thu , để con , đảm bảo ngon."
Vân Đại Tráng con gái, niềm tin vô cớ nảy sinh, ông bỏ cá tôm giỏ, quăng thêm một lưới :
“Được, thu mấy thứ , quăng thêm một nữa thử xem, xem loại cá khác ."
Lần Vân Đại Tráng thật sự quăng hai con cá lóc lớn, còn mấy con cá diếc nhỏ, tối nay dùng để thịt cá phi lê nấu thêm canh cá diếc là đủ .
Bỏ đống sản vật nước giỏ, Vân Đại Tráng khoác lên vai :
“Đi, chúng về nhà nấu cá thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-nho-ngot-ngao-duoc-cung-chieu/chuong-13.html.]
Vân Nguyệt Thiền trong lòng việc, bèn tìm lý do đuổi Vân Đại Tráng .
Chờ khi xác định bờ sông thật sự ai, Vân Nguyệt Thiền mới cởi quần áo, nhảy tõm xuống nước.
Hôm nay thời tiết , rong rêu đáy hồ rậm rạp, thấy rõ ràng.
Vân Nguyệt Thiền gạt từng chút rong rêu kiểm tra, đa phần là đ-á nhỏ, chẳng thứ gì quý giá.
Tìm hồi lâu cũng thấy thứ gì đáng tiền, “phù" một tiếng cô nhô lên khỏi mặt nước, xem lời chỉ là đùa vui, còn nhặt cái bát nhỏ là do may mắn, Vân Nguyệt Thiền chút thất vọng.
Bên tai bỗng nhiên truyền đến vài tiếng , còn là giọng đàn ông.
Tuy cô mặc đồ lót nhưng thời đại phong kiến lắm, ngộ nhỡ thấy là gả cho đối phương, cô vội vàng lặn xuống sông, định bơi sang bờ đối diện bộ về.
“Này, bà gì , con gái nhà họ Vân hủy hôn đấy."
“Nghe , chỉ hủy hôn mà còn cô thanh niên tri thức nhỏ trong làng đào góc tường.
Bà xem ngốc thật chứ, thật sự là thu-ốc chữa, điều kiện như tìm , cô mà hối hận."
“Bà ..."
Vân Nguyệt Thiền chỉ vài tiếng vụn vặt, cô càng bơi sâu xuống nước càng thấy tiếng nữa, một lát hai rời .
Vân Nguyệt Thiền chút phẫn nộ, nếu vì cô mặc đồ tiện, thật sự nhảy lên bờ đ-ánh cho hai đó một trận.
Ngay lúc cô đang phẫn nộ, một điểm sáng xanh đáy nước thu hút sự chú ý của cô, trong suốt lấp lánh như đom đóm, cô tò mò gạt , sờ , hóa là một miếng ngọc bội xanh biếc, bên còn điêu khắc hoa văn rồng.
Mà bên cạnh ngọc bội còn một cái rương bùn đất vùi lấp, cô tốn nhiều sức cũng kéo nhích chút nào, cuối cùng vẫn trồi lên mặt nước hít một mới lặn xuống.
Lần Vân Nguyệt Thiền dọn sạch đ-á vụn xung quanh rương , đó dùng hết sức bình sinh, một nhát liền lôi cái rương từ trong bùn nhão .
Xác định bờ ai, Vân Nguyệt Thiền mới kéo chiếc rương lên bờ.
Cô cẩn thận đổ hết đồ trong rương , dùng nước rửa sạch, mà là san hô, mã não, ngọc bội và trang sức.
Oa!
Lần phát tài !
Vân Nguyệt Thiền mặc quần áo , lúc đang là giờ tan , để tránh dân làng thấy, cô xách đồ lên núi.
Cô tìm một nơi quen thuộc đào một cái hố chôn chiếc rương , còn một dấu ký hiệu đơn giản, để ở đây là an nhất, đợi khi nào thì mang theo.
Làm xong những việc , trời còn sớm nữa.
Trên đường Vân Nguyệt Thiền về nhà bắt gặp ít dấu chân lợn rừng, lợn rừng thường theo đàn, nếu xông tấn công thì nguy hiểm, cô vội vàng rảo bước nhanh hơn.
Không ngờ đường xuống núi bắt gặp hai đàn ông, giọng hóa chút quen tai, chẳng là hai bàn tán về ở bờ sông .
Nói khác nên tật giật , thấy Vân Nguyệt Thiền, hai đó cúi đầu chạy thẳng lên núi.
Chuyện đúng sai Vân Nguyệt Thiền vẫn phân biệt rõ ràng, cô nhắc nhở:
“Trên núi nhiều dấu chân lợn rừng lắm, hai cẩn thận đấy."
Nói xong cô liền bỏ .
Hai đó ngơ ngác, bắt đầu thì thầm to nhỏ.
Vân Nguyệt Thiền khi thành phố về ăn mặc cũng khác hẳn, đây thấy cô núi, tóc tai cũng ướt sũng, hai đoán Vân Nguyệt Thiền uẩn khúc gì đó, định núi xem thực hư thế nào.
Hơn nữa, nếu thật sự bắt lợn rừng thì thể ăn thịt, thế là hai bàn lên núi.
Giang Duật Phong từ khi gọi điện thoại cho cô gái nhỏ xong, trong đầu là chuyện tháng kết hôn, cô lời là đùa thật đây?
Anh suy tính , cảm thấy lời thể bừa, sẽ ảnh hưởng đến danh dự con gái nhà .