Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 134: Tần Thù tinh thông nghệ thuật phòng trung, đích thân chỉ dạy

Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:48:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôn Văn Hạo thức thời, xoay , hướng về phía Tần Thù đang trốn lưng Tạ Lan Chi mà lớn tiếng xin .

"Thím nhỏ, cháu xin thím."

Anh ngập ngừng một chút tiếp: "Lúc là do cháu quá nông nổi, mong thím đại xá bỏ qua cho!"

Nghe cái giọng điệu chẳng cam tâm tình nguyện thì ngay cũng chỉ một nửa là thành ý.

Tần Thù Tôn Văn Hạo vẫn còn quá trẻ, hành sự xốc nổi là điều khó tránh khỏi.

cũng sẽ là đầu một doanh nghiệp nhà nước lớn, là Bộ trưởng Tôn thường xuyên xuất hiện tivi.

Tần Thù nén nhịp tim đang đập nhanh, dùng giọng điệu ôn hòa đáp: "Không , , chúng cứ coi như cãi thì mặt ."

Cái lưng đang căng thẳng của Tôn Văn Hạo rõ ràng thả lỏng vài phần, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh chỉ sợ Tần Thù lên mặt kiêu, chịu chữa bệnh cho ông nội .

Tần Thù với cụ Tôn đang xanh xao: "Nửa tháng cháu sẽ đích châm cứu cho ông, trong thời gian ông cứ uống t.h.u.ố.c để giảm bớt đau đớn ạ."

Tôn Văn Hạo đang quỳ bên cạnh cụ Tôn nhịn hỏi: "Tại đợi lâu như ?"

Tần Thù kiên nhẫn giải thích: "Nửa tháng mới thi triển châm pháp Cửu Chuyển Hồi Hồn xong, cần nghỉ ngơi một thời gian."

Cô cần ít nhất nửa tháng nữa để tĩnh dưỡng mới thể châm cứu thứ hai.

Tôn Văn Hạo nội tình, mạnh miệng tuyên bố: "Chuyện mà đợi , nhà họ Tôn thiếu tiền, cô bao nhiêu chúng cũng trả , đêm nay cô châm cứu cho ông nội luôn ."

Tần Thù cái gã vô tri Tôn Văn Hạo mà suýt nữa thì lườm cho cháy mắt.

"Cậu Tôn, Cửu Chuyển Hồi Hồn là bí thuật kéo dài mạng sống ? Bí thuật cổ y dùng để cải t.ử sinh tiêu tốn chỉ là sức lực mà còn là tinh nguyên của thầy t.h.u.ố.c, thứ sức mạnh liên kết trực tiếp với gốc rễ sinh mệnh."

"Một khi sử dụng quá độ, căn cơ sinh mệnh của thi triển sẽ tổn thương nặng nề, tuổi thọ cũng vì thế mà tổn hao. Tổ tiên nhà họ Tần vì để bảo vệ tính mạng cho kế thừa nên đặt quy định: con cháu hậu duệ mỗi năm sử dụng bí thuật quá ba ."

" kế thừa chính thống đời của nhà họ Tần, thề bài vị tổ tiên là tuyệt đối trái tổ huấn."

Tần Thù càng càng thấy những mặt ở đây căn bản hiểu ý nghĩa của châm pháp .

tiếp: "Bí thuật kéo dài mạng sống mỗi đều tiêu tốn tinh nguyên, đó là thứ thể đo đếm bằng tiền bạc. Người nhà họ Tần nếu chỉ vì tiền tài mà d.a.o động thì sớm dùng bí thuật để vơ vét hết của cải trong thiên hạ !"

Giữa đôi lông mày của Tần Thù thoáng hiện vẻ sắc sảo tự tin, đó là cái uy của một nắm giữ y thuật tinh thâm từ hai kiếp .

Bởi lẽ thế gian , chỉ cô mới khả năng giành giật mạng sống từ tay Diêm Vương.

Đừng là Tôn Văn Hạo đến đờ đẫn cả , mà ngay cả ông Cố và những khác cũng khỏi lộ vẻ kinh hãi.

Nếu những gì Tần Thù là thật thì nhà họ Tạ đúng là cưới về một vị tổ tông .

Diên Hồ Sách kích động tiếp lời: "Lúc sư phụ còn sống từng , Cửu Chuyển Hồi Hồn là thượng cổ bí thuật, trừ bệnh diệt tà, huyền diệu vô cùng, thể coi là thần kỹ trong y học."

"Tương truyền những gia tộc nắm giữ truyền thừa chỉ phục vụ cho các đời hoàng đế. Hoàng đế hết đời đến đời khác đổi nhưng gia tộc cổ y truyền thừa nghìn năm vẫn hề suy tàn."

Nói xong, Diên Hồ Sách Tần Thù với ánh mắt sáng rực.

"Mợ chủ họ Tạ, chẳng lẽ nhà họ Tần của cô chính là gia tộc thần bí nghìn năm chuyên phục vụ hoàng gia đó ?"

Ánh mắt Tần Thù khẽ d.a.o động, đầu ngón tay buông thõng bên sườn khẽ cuộn .

Cô cụp mắt, khiêm tốn đáp: "Ông quá lời , y thuật nhà họ Tần cháu chỉ nghìn năm truyền thừa mà thôi."

Tâm tư Tần Thù vốn đơn giản, dù cố gắng che đậy đến cũng thoát khỏi mắt những con cáo già .

Cái dáng vẻ của cô chẳng khác nào lên trán dòng chữ: "Vâng, đúng đấy, nhà họ Tần chính là gia tộc thần bí đó."

Ông Cố và cụ Tôn , tia nghi ngờ cuối cùng trong mắt cũng tan biến.

Sắc mặt của bố Tạ, Tạ và Tạ Lan Chi thì trở nên vô cùng nghiêm nghị.

Họ y thuật của ông nội Tần cao siêu, thể cứu từ cõi c.h.ế.t trở về.

họ vạn ngờ tới nhà họ Tần bề dày gia tộc đáng kinh ngạc đến thế.

Gương mặt xanh xao của cụ Tôn hiện lên nụ chân thành, ông ôn tồn với Tần Thù: "Cháu , ông hiểu , nửa tháng ông sẽ đích đến cửa, phiền tiểu thần y tay châm cứu cho ông."

Tần Thù giữ lễ tiết gật đầu: "Ông hiểu cho cháu là ạ."

Thầy t.h.u.ố.c lòng nhân đức là đúng.

ngốc, dùng mạng của để đổi mạng cho khác.

Cứu thì , nhưng trong điều kiện bảo tính mạng của cô mới dốc lực.

Cô còn sống để truyền y thuật nhà họ Tần nữa.

Tần Thù xoa xoa bụng , hy vọng cái t.h.a.i sẽ thiên phú y học.

Hành động của cô lọt mắt những khác khiến họ tưởng cô mệt.

Ông Cố dậy tiên, : "Vợ Lan Chi đang m.a.n.g t.h.a.i vất vả , nên nghỉ sớm thì hơn, chúng xin phép về ."

Bố Tạ và Tạ dậy tiễn khách.

Đến cửa nhà, bố Tạ đột ngột túm lấy gáy Tôn Văn Hạo, ghé tai mỉm nhỏ.

"Thằng nhóc, nếu gặp thời trẻ thì hôm nay đ.á.n.h gãy chân cho bò khỏi cửa nhà họ Tạ thì ."

Tôn Văn Hạo sợ khiếp vía, chớp chớp mắt, giọng run cầm cập: "Ông Tạ, cháu ạ."

Sau khi y thuật của Tần Thù đáng sợ đến nhường nào, nhuệ khí kiêu ngạo của rõ ràng thu hẳn.

Bố Tạ vỗ vỗ vai : "Biết mà sửa là , ở bên ngoài gặp A Thù nhà thì trông nom con bé một chút, con bé chân yếu tay mềm, sợ nó bắt nạt."

Tôn Văn Hạo vỗ n.g.ự.c, đầy vẻ nghĩa hiệp: "Ông cứ yên tâm, cứ giao cho cháu!"

Thực chất trong lòng đang thầm c.h.ử.i rủa: Còn cứu mạng ông nội mà nhà họ Tạ sai bảo khác như thế , đúng là đồ bóc lột.

Bố Tạ vẻ mặt đầy an ủi, dư quang liếc về phía ông Cố phía , như thể đang bộc lộ cảm xúc thật lòng mà cảm thán.

"Trong bụng A Thù là cháu đích tôn của nhà họ Tạ, con bé mà mệnh hệ gì thì thề sẽ liều cái mạng già mà liều mạng với kẻ đó đến cùng!"

Ông Cố đầu , hỏi: "Ông đang nhắc khéo đấy ?"

Bố Tạ lập tức lộ vẻ bất an, vội vàng giải thích: "Đàn , đây đúng là hiểu lầm lớn , chỉ là cảm thán từ tận đáy lòng thôi."

Ông Cố đưa ngón tay chỉ chỉ trung về phía bố Tạ, đáy mắt lóe lên một tia sắc lạnh nhưng miệng vẫn :

" ông lo lắng điều gì, vụ t.h.ả.m án xảy với nhà họ Cố mười mấy năm tuyệt đối sẽ lặp ."

"Hễ kẻ nào trướng dám chuyện gây họa cho nhà thì tuyệt đối nương tay, nhất định cho chúng nếm mùi rút gân lột xương."

Năm xưa khi ông Cố lên nắm quyền từng mất một cháu trai, đứa bé trong bụng thành hình .

Năm đó vì chuyện bao nhiêu gia tộc lớn nhỏ xóa sổ chỉ một đêm.

Cơn thịnh nộ của cầm quyền như sấm sét nghìn cân, là một cuộc chiến khói s.ú.n.g.

Chuyện đó luôn là nỗi đau của ông Cố, và cũng là điều bố Tạ lo lắng nhất lúc .

Bố Tạ lập tức cảm động đến rơi nước mắt, tiến lên ôm chầm lấy ông Cố: "Đàn , lời của ông là em yên tâm hơn nhiều . Giờ em càng già càng nhát gan, chỉ sợ chịu tai bay vạ gió."

Ông Cố trêu chọc: "Sợ cái gì, năm xưa gió tanh mưa m.á.u chúng đều vượt qua . Hơn nữa mấy em bình thường ở trong Nội các cãi vã thế nào nữa thì cũng thực sự sứt mẻ tình cảm, quan trọng là quản c.h.ặ.t cấp , đừng để chúng sinh sự tẻ ngắt."

Mắt bố Tạ lóe sáng, ông lau nước mắt, thận trọng gật đầu: "Em hiểu ."

Tần Thù hai ông già quá nửa đời đ.á.n.h đố.

Đây chính là sức hút trong cách chuyện của những bậc đại thụ.

Cứ như đang dùng mật mã , một câu ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa, khiến cứ như lọt màn sương mù.

Tạ Lan Chi đang bên cạnh bỗng nhiên cảm thấy bụng cồn cào, cúi nôn khan.

Biến cố khiến một phen hốt hoảng.

Ông Cố bước nhanh tới, vỗ lưng Tạ Lan Chi, lo lắng hỏi: "Sao thế ?"

Mẹ Tạ xót con giải thích: "Lan Chi chắc là dày , mấy ngày nay cứ nôn suốt."

Tần Thù thấy Tạ Lan Chi nghén vợ, kịp xót xa thấy lời chồng .

"Anh dày ạ, mà là nghén con đấy, lúc con ?"

Cô chẳng kịp suy nghĩ gì thốt lời kinh động .

"Chưa!" Bố Tạ.

"Chưa hề!" Mẹ Tạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-134-tan-thu-tinh-thong-nghe-thuat-phong-trung-dich-than-chi-day.html.]

"Chưa!" Tạ Lan Chi.

Ba đồng thanh, vẻ mặt kinh hãi Tần Thù.

Đạo lý gì thế , Tần Thù m.a.n.g t.h.a.i mà Tạ Lan Chi là chồng nghén.

Tần Thù vẻ mặt kinh ngạc đến cực độ của họ, khẽ nén giải thích: "Đây là hội chứng m.a.n.g t.h.a.i đồng hành, khi vợ m.a.n.g t.h.a.i thì chồng cũng xuất hiện những phản ứng t.h.a.i nghén tương tự..."

Nghe xong lời giải thích của Tần Thù, cơ mặt Tạ Lan Chi giật giật, vẻ mặt như còn thiết sống đời nữa.

Nghĩa là trong thời gian tới, những chạm vợ mà còn chịu đựng những cơn nôn nghén thỉnh thoảng ập đến.

"Ha ha ha ha!!!"

"Ha ha ha ha ha ha ha!!!!"

Trong bầu khí đang cực kỳ yên tĩnh, một tiếng nổ vang.

Tôn Văn Hạo đến mức thẳng nổi, chỉ tay Tạ Lan Chi mà nhạo thương tiếc.

Đôi mắt lạnh lùng của Tạ Lan Chi nheo , sải bước tiến lên.

Nhận thấy nguy hiểm, Tôn Văn Hạo lập tức trốn lưng ông nội .

Anh vẫn điểm dừng, còn nhâng nháo : "Thiếu gia họ Tạ, là một đàn ông đại trượng phu mà nghén vợ ha ha ha... buồn c.h.ế.t mất ha ha ha ha..."

Trong khi Tôn Văn Hạo tưởng rằng ông nội bảo vệ thì Tạ Lan Chi dám , đang bận lau nước mắt vì thì cụ Tôn đột nhiên lên tiếng.

"Lan Chi , thấy trong sân nhà cháu vẫn còn nhiều pháo hoa đốt, lát nữa tiếp tục ?"

Tạ Lan Chi ông lão hỏi chuyện gì, mặt cảm xúc gật đầu.

Cụ Tôn né sang một bên, chỉ tay Tôn Văn Hạo, mỉm : "Vậy để thằng cháu giúp cháu một tay, việc gì cháu cứ việc sai bảo nó."

"..." Tôn Văn Hạo trợn tròn mắt, mặt đầy kinh hoàng.

Anh thế ông nội bán ?

Tôn Văn Hạo sắp đến nơi, níu lấy ống tay áo cụ Tôn: "Ông nội, cháu còn đưa ông về nhà mà!"

Cụ Tôn : "Thằng bé Lan Chi lắm, cháu cứ chơi với nó nhiều ."

Chơi kiểu gì?

Bị thái t.ử nhà họ Tạ đá như đá bóng mà chơi !

Cụ Tôn gạt tay cháu trai , sự dìu dắt của vệ sĩ mà rời .

Tôn Văn Hạo định nhấc chân đuổi theo Tạ Lan Chi tóm lấy cổ.

Giọng trầm thấp lạnh lẽo: "Đừng , lát nữa cùng chơi pháo hoa."

Tôn Văn Hạo rụt cổ , điều: "Thiếu gia họ Tạ, Lan, em sai , em nữa !"

"Không , cứ tự nhiên , ai bảo vợ con, cái thú vui của vợ con nó thế nào, đúng là cái đồ nhóc con vắt mũi sạch!"

Câu cuối cùng mà quen tai thế nhỉ?

Tôn Văn Hạo sực nhớ , đây chẳng là lời với Tần Thù .

Tạ Lan Chi với ánh mắt lạnh lẽo, hạ thấp giọng hỏi: "Nhớ ?"

Mặt Tôn Văn Hạo méo xệch, nước mắt ngân ngấn cầu xin: "Anh ơi, em sai , em xin thím nhỏ ngay đây."

Vị thái t.ử của lữ đoàn đặc chủng Long Đình.

Nếu thực sự tay thì sợ sẽ mất nửa cái mạng mất!

Khuỷu tay Tạ Lan Chi thúc mạnh sườn Tôn Văn Hạo: "Gọi chú!"

Tôn Văn Hạo hèn nhát một cách dứt khoát: "Chú! Chú Lan! Chú Lan!"

Tạ Lan Chi thấy dọa thì mới buông tay.

Khóe môi nhếch lên một nụ bất cần, vẫy vẫy tay với Tôn Văn Hạo: "Được , ."

Tôn Văn Hạo trông như trải qua một phen kinh hồn bạt vía, cảm giác sống sót tai nạn.

Tần Thù bước tới, kéo kéo ống tay áo Tạ Lan Chi: "Anh cũng , sẵn tiện mang luôn đơn t.h.u.ố.c em , đỡ mất công chạy thêm chuyến nữa."

Vợ lên tiếng thì đương nhiên Tạ Lan Chi thể .

Anh hất cằm với Tôn Văn Hạo: "Lát nữa hãy , nhà họ Tạ sẽ cử xe đưa về."

Cậu thiếu gia họ Tôn rơm rớm nước mắt : "Cảm ơn chú Lan, cảm ơn thím nhỏ."

Sau khi khách khứa nhà họ Tạ về hết, Tần Thù lên lầu đơn t.h.u.ố.c.

Khi cô xuống thì thấy Tạ Lan Chi, Chử Liên Anh, A Mộc Đề và Tôn Văn Hạo — một nhóm đàn ông đang đốt pháo hoa ngoài sân.

Họ giống như một nhóm thiếu niên đang hăng hái, đùa giỡn ánh pháo hoa rực rỡ.

Gương mặt cao quý điển trai của Tạ Lan Chi nở một nụ rạng rỡ, ánh pháo hoa lung linh, trông cuốn hút khiến ngẩn ngơ.

Cái gọi là "nam sắc túy nhân" chắc hẳn là thế đây.

Tần Thù niềm vui của họ lây lan, đôi môi đỏ kìm nhếch lên một nụ nhàn nhạt.

Một bóng dáng tròn ủng bỗng nhiên đập mắt cô.

Có một phụ nữ mặc quần áo dày, ước chừng nặng bảy tám mươi cân, trông trắng trẻo mập mạp, đang ôm một cuốn sách về phía nhà họ Tạ.

Tần Thù phụ nữ đang cúi đầu chăm chú cuốn sách mà khỏi thắc mắc.

Ánh đèn mờ ảo thế mà cô cũng rõ chữ ?

Khi phụ nữ tiến gần, Tần Thù rõ dòng chữ bìa sách — "Phòng Trung Mị Thuật".

"..." Tần Thù sững sờ kinh ngạc.

Người phụ nữ táo bạo quá, dám xem sách nhạy cảm giữa thanh thiên bạch nhật thế .

Tần Thù liếc nhóm đàn ông cách đó xa, bước nhanh tới mặt phụ nữ.

Cô hạ thấp giọng nhắc nhở: "Nếu chị học thuật phòng trung thì cũng nên xem giữa chỗ đông thế chứ, về nhà xem hơn ?"

Người phụ nữ ngẩng đầu lên lộ khuôn mặt trẻ thơ cùng đôi mắt lanh lợi trong sáng.

phản ứng chậm hỏi : "... Thuật phòng trung?"

Tần Thù trả lời, cô kinh ngạc bởi nội dung mà cô đang xem.

Cái mà gọi là thuật phòng trung gì chứ, cùng lắm chỉ là một tập truyện tranh với những hình ảnh ăn mặc nửa kín nửa hở mà thôi.

Tần Thù mím môi hỏi: "Chị là nhà nào trong khu thế?"

Người phụ nữ chỉ tay về phía Chử Liên Anh đang ha hả đằng xa.

Tần Thù ướm hỏi: "Chị là Ni Ni ạ?"

Vợ của Chử Liên Anh — Ni Ni nở nụ ngọt ngào, gật đầu lia lịa: "Ừm—"

Biết danh tính của cô thì chuyện dễ giải quyết hơn. Tần Thù nắm lấy tay Ni Ni trong nhà, hạ thấp giọng .

"Chị học thuật phòng trung thì cuốn sách dạy , em thể dạy chị mị thuật cung đình..."

Tổ tiên nhà họ Tần vốn phục vụ hoàng gia nhiều đời, đối với mị thuật cung đình cũng như thuật ngự nữ của đế vương đều nghiên cứu sâu sắc.

Nghe ông nội kể, ngày xưa các tiểu thư đài các cung hầu hạ hoàng đế đều học mị thuật phòng trung, thậm chí còn nỗ lực để đạt đến mức tinh thông.

Kiếp , Tần Thù vì tò mò về y học nên khi nghiên cứu mị thuật cũng tiện tay học hết luôn.

Chuyện từng định để Tạ Lan Chi , bản quá "mạnh mẽ" .

Mỗi đêm đều cuồng nhiệt mà vẫn thấy thỏa mãn.

Nếu để cô còn giỏi cái nữa thì chắc xương cốt cô cũng chẳng còn mà gặm.

Tần Thù dắt tay Ni Ni trong nhà, thì thầm tai cô điều gì đó.

Tạ Lan Chi cách đó xa thấy, đôi mắt thâm thúy đen như mực nheo .

Anh xoay bước chân, chút do dự theo ...

 

 

Loading...