THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:25:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vị bác sĩ còn :

 

“Mọi cũng đừng quá lo lắng, hiện tại cũng chỉ là suy đoán thôi, tất cả còn đợi kết quả kiểm tra mới chính xác , nhưng thời gian bệnh nhân đều bệnh viện, tạm thời xuất viện , về phần chi phí thì thấp đấy!”

 

Quan Lỗi thở dài :

 

“Cha đứa nhỏ mất , trong nhà cũng còn nào khác, chỉ hai con nương tựa lẫn , thôn của họ gặp tai nạn, nhà cửa cũng chẳng còn, bệnh viện liệu thể giúp giảm bớt một phần chi phí , khi trở về chúng sẽ tổ chức quyên góp một chút, ứng một phần tính .”

 

Bác sĩ xong, thấy đúng là đáng thương thật, cũng chỉ đành đồng ý.

 

Đôi khi, bọn họ cứu, mà là bệnh viện khó khăn, bác sĩ càng khó khăn hơn.

 

Bác sĩ ngoài xong, Quan Lỗi kéo Lục Cảnh Chu sang một bên bàn bạc công việc.

 

Giang Nguyệt tới bên giường bệnh, thấy đứa nhỏ đeo mặt nạ dưỡng khí , hầu như che kín cả khuôn mặt nó.

 

Nể mặt đứa nhỏ, cô dù chán ghét Thẩm Thu Vũ đến cũng đành tạm thời gạt sang một bên.

 

“Chị… cũng đừng quá lo lắng nữa.”

 

Thẩm Thu Vũ lạnh, đôi mắt đỏ hoe, cả trông càng thêm yếu ớt khiến đàn ông xót xa:

 

“Hừ!

 

Cô hài lòng chứ?”

 

“Câu của chị là ý gì?”

 

“Ý gì ?

 

Nhìn con trai mắc bệnh nan y, trong lòng cô đang nghĩ đây là quả báo của ?

 

đáng đời?”

 

Thẩm Thu Vũ bỗng nhiên giống như một đóa hồng gai, đẽ nhưng đ-âm .

 

“Chị sai , đứa trẻ là vô tội, bất kể thế nào cũng nên ứng quả báo lên một đứa trẻ, việc nay luôn là oan đầu nợ chủ, thấy đứa nhỏ đáng thương, cũng thấy chị đáng ghét.”

 

Thẩm Thu Vũ cũng tức giận:

 

“Cô chuyện thật thẳng thắn, nhưng thực sự ngưỡng mộ cô, mệnh cô hơn , hèn chi trong thôn đều chổi, quả nhiên sai chút nào, từ nay về , chỉ còn một .”

 

Giang Nguyệt điểm đúng:

 

“Chị định từ bỏ ?”

 

“Nếu thì ?

 

Nếu thực sự là bệnh bạch cầu, từ bỏ thì còn thể , thể gì chứ?”

 

Bên , Quan Lỗi bàn bạc xong với Lục Cảnh Chu, hai cùng tới.

 

Quan Lỗi hỏi:

 

“Hai cô chuyện gì ?”

 

Thẩm Thu Vũ lật mặt chỉ trong một giây, sướt mướt trần tình:

 

“Không gì ạ, chỉ là lúc nãy Giang cô nương khuyên nên từ bỏ đứa nhỏ, , đây dù cũng là một mạng , nó là miếng thịt rớt từ , thà dùng mạng để đổi lấy mạng nó cũng từ bỏ nó, Quan chính ủy, Lục đoàn trưởng, là một phụ nữ vô dụng, chỉ thể cầu xin các giúp đỡ .”

 

Nàng màng đến sắc mặt của Giang Nguyệt, vặn vẹo định quỳ xuống mặt bọn họ.

 

Vốn dĩ là Quan Lỗi gần nàng nhất, nhưng lúc nàng định quỳ thì cố tình thêm hai bước, quỳ sụp xuống mặt Lục Cảnh Chu.

 

Lục Cảnh Chu nàng dọa cho liên tục lùi bước, theo bản năng định đưa tay đỡ, nhưng vươn nửa chừng thì thấy đúng:

 

“Chị gì thì lên hãy .”

 

Quan Lỗi thấy đỡ liền hài lòng cho lắm, đích đỡ Thẩm Thu Vũ dậy:

 

!

 

chuyện gì thì cứ lên mà , chúng là xã hội mới, tất cả đều bình đẳng, việc gì giúp chúng nhất định sẽ giúp, việc gì giúp chúng cũng sẽ tìm cách giúp, cứu đứa nhỏ là quan trọng nhất.”

 

Giang Nguyệt mà há hốc mồm, cô giải thích, lười giải thích, kỹ năng diễn xuất của phụ nữ đúng là tuyệt đỉnh.

 

Thẩm Thu Vũ thầm thành tiếng:

 

“Cảm ơn các .”

 

Quan Lỗi :

 

và Lục Cảnh Chu bàn bạc qua , sẽ giúp các quyên góp, gom đủ tiền viện phí , chuyện thì tính , chúng còn nhiệm vụ, thể thường xuyên qua đây chăm sóc , sẽ bảo cán bộ bộ phận phụ trách việc bên cô, nếu nhu cầu gì thì cứ với .”

 

Thẩm Thu Vũ chút ngỡ ngàng:

 

“Các lo cho nữa ?”

 

Quan Lỗi mà thấy thật kỳ lạ:

 

“Nói chứ, đối với quần chúng cảnh khó khăn, chúng thể thoái thác trách nhiệm .”

 

Thẩm Thu Vũ cúi đầu, nhỏ giọng :

 

“Vậy nếu tình huống khẩn cấp thì nên tìm ai đây?

 

là một phụ nữ, cũng chồng để nương tựa.”

 

Nàng rơi nước mắt, trông t.h.ả.m thương vô cùng.

 

Quan Lỗi tâm tính rộng rãi:

 

“Thế !

 

đưa phương thức liên lạc của vợ cho cô, hoặc cô cũng thể tìm đồng chí Giang Nguyệt, cô cũng là một nữ đồng chí nhiệt tình và giàu lòng trắc ẩn.”

 

Giang Nguyệt vội vàng xua tay:

 

“Thôi bỏ !

 

chọc nổi, tránh cho lành.”

 

“Tiểu Giang, cô chứ, thái độ của cô là đúng nha!

 

Cũng đừng khuyên từ bỏ đứa nhỏ, như đúng , tư tưởng của cô vấn đề nghiêm trọng đấy.”

 

“Anh mới vấn đề !”

 

Giang Nguyệt vặc ông một câu.

 

Lục Cảnh Chu bênh vực vợ:

 

!

 

Anh mới vấn đề , cô cũng nhà ch-ết hết , chúng giúp cô quyên góp là đủ chứ?

 

Sao còn bao thầu cả những việc nữa?

 

Muốn thầu thì thầu , đừng kéo , hai ngày về nhà , nhớ con gái lắm, xin một bước, cứ ở mà tâm sự với cô !”

 

“Ơ?

 

Hai vợ chồng nhà thái độ kiểu gì hả?

 

Thật sự bỏ luôn ?

 

Đợi !

 

Đứng đó!”

 

Quan Lỗi gọi đuổi theo ngoài.

 

khỏi cửa, ông lập tức đổi sắc mặt, sợ hãi lau mồ hôi trán.

 

Giang Nguyệt thấy thật buồn :

 

“Đại chính ủy, ông biểu cảm gì thế ?”

 

Quan Lỗi chột liếc cánh cửa phòng bệnh, mới với cô:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-96.html.]

“Người phụ nữ khó đối phó quá, nếu hai , suýt nữa dẫn dắt mất .”

 

Lục Cảnh Chu cũng :

 

“Ồ!

 

Xem trong lòng cũng hiểu rõ lắm mà!”

 

Ba cùng ngoài, trò chuyện.

 

Quan Lỗi cảm thấy Lục Cảnh Chu đang chế giễu , điều khiến ông khó chịu.

 

Chương 137 Lật Mặt

 

đơn thuần thôi chứ ngu.”

 

Quan Lỗi cảm thấy hai vợ chồng quá đáng , thật sự coi ông là kẻ ngốc chắc?

 

Quan Lỗi đổi giọng:

 

mà…

 

đứa nhỏ đó đúng là đáng thương thật, vớ một như thế.”

 

Nhắc đến đứa nhỏ, Giang Nguyệt cũng nổi nữa.

 

Theo như cô , ngay cả ở thời đại đó, bệnh bạch cầu cũng là cực kỳ khó ch-ữa tr-ị, cho dù nhiều điều trị thông qua ghép tủy, nhưng những vấn đề đó vẫn còn nhiều.

 

Nào là đào thải, nào là nhiễm trùng, còn gian nan hơn cả Đường Tăng thỉnh kinh.

 

Huống chi là ở thời đại , coi như là tuyên án t.ử hình cho đứa nhỏ .

 

Hơn nữa theo những thông tin cô từng xem qua, quá trình điều trị cực kỳ đau đớn, nghĩ thôi thấy sợ.

 

thấy… là trong thời gian hạn , hãy để đứa nhỏ sống vui vẻ một chút, đừng để hối tiếc gì, cũng là một lựa chọn tồi.”

 

Quan Lỗi phản đối quan điểm của cô nữa:

 

!

 

Vui vẻ ngày nào ngày nấy, đứa nhỏ dường như thích Lục Cảnh Chu, còn gọi là cha nữa, là mượn Lục Cảnh Chu nhà cô vài ngày, để đứa nhỏ cũng cảm nhận tình cha một .”

 

Đề nghị của Quan Lỗi khiến cả Lục Cảnh Chu và Giang Nguyệt đều sốc hề nhẹ.

 

Lục Cảnh Chu nghĩ đến cảnh một đứa trẻ lạ hoắc gọi là cha, cái cảnh tượng đó…

 

“Muốn thì !

 

Đừng kéo .”

 

Giang Nguyệt :

 

“Quan chính ủy, phát hiện ông thuộc hạng xem náo nhiệt sợ chuyện lớn đấy, tâm tư của đứa nhỏ đó là gì mà ông ?”

 

“Tâm tư gì chứ?”

 

Ông thực sự .

 

Giang Nguyệt lạnh:

 

“Nếu Lục Cảnh Chu mà , e rằng ngay đêm đó sẽ ăn tươi nuốt sống mất.”

 

Quan Lỗi sững một lát kiên quyết lắc đầu:

 

“Không thể nào, cô còn thể ăn thịt chắc.”

 

Giang Nguyệt đảo mắt khinh bỉ ông một cái:

 

“Được !

 

Ngài cứ tiếp tục giả ngu .”

 

Quan Lỗi vẫn mang một khuôn mặt đầy dấu hỏi:

 

“Đồng chí Tiểu Giang!

 

phát hiện đôi khi suy nghĩ của cô nguy hiểm đấy, sơ ý một chút là vượt giới hạn ngay, lúc nào rảnh giảng với chúng , tư tưởng của cô cần chấn chỉnh .”

 

Lục Cảnh Chu kéo vợ sang một bên:

 

“Lão Quan, thôi , quan tâm thì mà quan tâm, là chính ủy, quan tâm quần chúng nhân dân là bổn phận của , cầm quân, hai phân công khác , vợ , chúng về nhà thôi.”

 

“Được!”

 

“Ơ!

 

Hai vợ chồng nhà cứ thế mà ?

 

Thật sự luôn , !

 

Hai hiến dâng tình thương chứ gì, !”

 

Quan Lỗi về nhà quả nhiên kể với vợ ông, đương nhiên qua lời kể của ông, Triệu Thu Nguyệt chỉ cảm thấy Thẩm Thu Vũ là một phụ nữ thể đáng thương hơn nữa, đúng là còn đắng hơn cả mướp đắng, bà cũng là lương thiện, ngay chiều hôm đó mua một con gà mái già, hầm lò suốt cả buổi chiều, buổi tối dùng nước gà nấu mì sợi, đựng trong l.ồ.ng cơm nhôm, một tay dắt con trai đến bệnh viện.

 

Lúc tìm đến cửa phòng bệnh, đẩy cửa thì chỉ thấy một đứa nhỏ g-ầy yếu và nhợt nhạt đang giường.

 

“Cháu là Mao Mao ?

 

Cô là vợ của chú Quan, đây là con trai cô, cháu bệnh nên đặc biệt đến thăm, cháu ?”

 

Triệu Thu Nguyệt thấy Mao Mao là lòng mềm nhũn hết cả, đứa nhỏ nhỏ hơn Quan Kiệt vài tuổi, nhưng khung xương quá g-ầy gò, đúng là g-ầy đến mức nỡ , khuôn mặt nhỏ nhắn còn chẳng lớn bằng mặt cô con gái nhỏ nhà Giang Nguyệt.

 

Thẩm An ngơ ngác dì lạ mặt, còn cả cái trai nhỏ đang ở cửa phòng bệnh với vẻ mặt đầy địch ý .

 

Triệu Thu Nguyệt mở hộp cơm , dùng đũa gắp một ít mì, đang định đút cho nó ăn.

 

Thẩm An ngửi thấy mùi thơm của mì nước gà cũng nhịn mà nuốt nước miếng.

 

ngay lúc , Thẩm Thu Vũ ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề trở về, hai tay trống trơn, nhưng phía theo một đàn ông tay còn xách một cái bình giữ nhiệt.

 

“Chị là…”

 

“Ồ!

 

nhà Quan Lỗi, ông kể về cảnh của con chị nên qua thăm chút thôi, chị thật dễ dàng gì.”

 

Triệu Thu Nguyệt vẫn còn đang ở đó tự cảm động.

 

chú ý tới, biểu cảm của Thẩm Thu Vũ nhạt nhẽo, khóe miệng nặn một nụ khá giả tạo.

 

“Đa tạ tẩu t.ử, phiền chị quá, con em cũng tạm , bệnh thì chữa thôi, dù em cũng sẽ dễ dàng từ bỏ đứa nhỏ , chị hầm đây là nước gà ?

 

Ái chà!

 

Bác sĩ nước gà nhiều dầu mỡ quá, đứa nhỏ ăn , nó cần ăn chút gì đó thanh đạm.”

 

Thẩm Thu Vũ giật lấy bát mì từ tay Triệu Thu Nguyệt, đó ngay mặt Triệu Thu Nguyệt, đổ bát mì thùng r-ác.

 

“Chị là…”

 

Triệu Thu Nguyệt thầm nghĩ, ăn thì cứ bảo mang về là , nước gà mà!

 

Nhà bà một tháng cũng chẳng uống đến hai !

 

“Ái chà!

 

Em chỉ là cảm thấy bệnh nhân ăn qua thì chắc chắn chị cũng sẽ ăn nữa , tẩu t.ử, chị sẽ đa tâm chứ?”

 

“Hì hì!

 

Không , nếu nấu xong mang tới thì cũng lý gì mang về nữa, chị cứ bận việc !

 

Chúng về đây, lúc nào rảnh qua thăm con chị.”

 

“Tẩu t.ử thêm lát nữa ?

 

Thay em hỏi thăm Quan đại ca một tiếng, phiền lo lắng .”

 

“Được .”

 

Triệu Thu Nguyệt một khắc cũng thêm, dắt con trai rời khỏi phòng bệnh ngay lập tức.

Loading...