THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:16:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giang Nguyệt nước dội đầy đầu đầy mặt, cả nhếch nhác vô cùng, nhưng hai tay cô nắm c.h.ặ.t lấy dây thừng.”

 

Đột nhiên, bờ hét lớn, “Nhanh lên!

 

Đỉnh lũ tới !”

 

Giang Nguyệt đầu về phía thượng nguồn, cô chỉ thể thấy một vệt nước trắng xóa.

 

Đặng Quân tự nhiên cũng thấy, vội vã thúc giục những phía , “Mau !

 

Mau nhanh lên!”

 

Anh hai lời, nhấc bổng eo Giang Nguyệt, bế thốc cô lao về phía bờ.

 

Thời khắc sinh t.ử, đầu óc Giang Nguyệt tỉnh táo, cô giãy giụa, cũng căn bản chẳng cần nghĩ gì đến chuyện nam nữ thụ thụ bất , gì quan trọng hơn là sống.

 

Cô thậm chí còn túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Đặng Quân, vùi mặt ng-ực .

 

Sự phục tùng của cô ngoài dự tính của Đặng Quân.

 

Một phụ nữ đầu óc tỉnh táo, phối hợp nhịp nhàng, một lời thừa thãi như cô, thể là nghìn mới một.

 

“Nhanh!

 

Mau cứu !”

 

Những bờ điên cuồng kéo dây thừng, tốc độ đó nhanh đến mức gần như là kéo tuột tất cả nước lên.

 

Ngay khi bọn họ bò lên bờ, còn rời khỏi khu vực mép nước thì đỉnh lũ tới.

 

Những con sóng cao hơn một mét vỗ bờ, mực nước lập tức dâng lên nửa mét.

 

Giang Nguyệt vẫn còn run sợ, đ-ánh cược tính mạng với thiên nhiên thật sự chuyện đùa.

 

Một con sóng nguy hiểm thế , tình cảnh của Lục Cảnh Chu chỉ sợ còn nghiêm trọng hơn cô.

 

Hầy!

 

Đặng Quân bờ thở hổ hển, đồng thời tự chủ về phía Giang Nguyệt.

 

Mặt sông dần dần trở bình lặng, đột nhiên, từng hồi tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết vang lên từ phía mặt sông.

 

“Meo meo!

 

Meo meo!”

 

“Tiếng mèo kêu ở ?”

 

“Ở đằng kìa, là một con mèo đen, mèo ở đây nhỉ!”

 

“Con mèo ngốc cơ chứ, mắc gì mà nhảy xuống sông.”

 

Giang Nguyệt dậy vắt nước tóc, bình thản con mèo đen nhảy xuống sông trụ cầu chắn , phản ứng gì.

 

Quách Dương đột nhiên vỗ đùi một cái, “Con mèo nhận , mau cứu nó.”

 

Mấy chiến sĩ trẻ tìm tới một cành cây dài đưa tới.

 

Con mèo đen chẳng hề do dự, nhảy lên cành cây, vài cái nhảy nhót nhẹ nhàng đến bờ.

 

Việc đầu tiên khi nó lên bờ, giống như con , cũng là chải chuốt bộ lông của nó.

 

Giang Nguyệt chỉ tặng nó một cái lườm sang một bên.

 

Đặng Quân đang giao thiệp với vị cán bộ lưu thủ đó, còn lấy đồ ăn cho ông .

 

“Đồng chí, ông làng Đại Cương ở ?

 

Chúng đến để tìm kiếm cứu nạn.”

 

Chương 128 Bạch liên hoa cấp cao

 

Người đó đang ăn chiếc màn thầu lạnh ngắt cứng đờ, đưa tay chỉ phía , miệng đầy thức ăn nên , mà nơi ông chỉ là một dãy núi lộ lớp đất bùn màu vàng.

 

Đặng Quân thấy mảng núi xói mòn lộ thiên đó thì lòng lạnh toát, “Không làng Đại Cương ở trong núi ?”

 

Giang Nguyệt đưa tới một bình nước, đó uống nước, khó khăn nuốt miếng màn thầu trong miệng xuống mới :

 

“Vốn dĩ là ở trong núi, một trận mưa lớn sạt lở núi bên ngoài , làng Đại Cương vốn cũng núi, tóm mảng vùi lấp đó chính là làng Đại Cương, các bây giờ qua đó chỉ sợ cũng muộn , chỉ cần vùi lấp thì căn bản thể sống sót .”

 

Tâm trạng đều nặng nề, Đặng Quân dám Giang Nguyệt, chỉ trầm trọng gật đầu, “ , nhưng bất luận thế nào chúng cũng tìm thấy chiến hữu, cho dù hy sinh, chúng cũng mang di thể về, thôi!”

 

Cán bộ lưu thủ :

 

“Các thể đến ngôi làng chân núi mà hỏi, nếu còn ai sống sót thì chắc đều ở đó cả.”

 

“Cảm ơn ông!”

 

Đặng Quân bảo để đồ ăn cho ông , đó liền dẫn các chiến sĩ hướng làng Đại Cương xuất phát.

 

Giang Nguyệt âm thầm lấy hai quả trứng gà, một quả tự ăn, một quả lặng lẽ đưa cho Quách Dương.

 

Quách Dương quả trứng, cô, lắc đầu nhận.

 

Giang Nguyệt hiểu ý , là chiến sĩ, đang ở cùng các chiến hữu, thể ăn mảnh .

 

Giang Nguyệt cũng là hết cách, cô thể tự dưng biến đồ đạc , như thế thì quá đáng sợ, căn bản giải thích nổi.

 

Quách Dương hiểu lầm sự bối rối của cô, nhỏ giọng :

 

“Tẩu t.ử, , thể lực lắm, vả trong ba lô của cũng đựng nhiều đồ ăn, đều là chuẩn cho , đủ ăn mà, đói .”

 

Bọn họ , con mèo đen dừng một lát, cũng lững thững nhanh chậm, xa gần theo.

 

Quách Dương thỉnh thoảng ngoái đầu , “Tẩu t.ử, con mèo trông giống con ở gần nhà chúng , từng thấy qua .”

 

“Mèo con nào chẳng giống , chắc chắn .”

 

dối chớp mắt.

 

Quách Dương gãi đầu, bây giờ cũng lúc để xoắn xuýt chuyện .

 

Giang Nguyệt mảng núi màu đất vàng đằng xa, khác biệt với khung cảnh xung quanh t.h.ả.m thực vật xanh bao phủ, giống như một công trường đang thi công, trái tim đè nén đến mức sắp thở nổi.

 

Nhìn dãy núi vẻ gần, nhưng thật sự mới thấy rõ ràng là gần ngay mắt mà mãi chẳng tới nơi.

 

Bọn họ gấp suốt hai tiếng đồng hồ, băng qua cánh đồng, băng qua những ngôi làng nước lũ tràn qua, suốt dọc đường gần như là chạy bộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-90.html.]

Giang Nguyệt cũng tụt phía , luôn bám sát ở cuối đội ngũ.

 

Đặng Quân lúc khôi phục dáng vẻ quân nhân của , ở một bên đội ngũ, hô khẩu lệnh, đồng thời quên quan sát tình hình của cô.

 

Quách Dương vốn dĩ thể chạy ở phía , nhưng yên tâm về Giang Nguyệt, đành chạy phía cô một chút.

 

Bờ ruộng bùn lầy hẹp trơn, lúc chạy dễ trượt chân lăn xuống ruộng.

 

Ngay cả các chiến sĩ nhỏ phía cũng tránh khỏi, huống chi là Giang Nguyệt.

 

“Tẩu t.ử!”

 

“Chị !”

 

Đây là thứ năm ngã, đầu mặt là bùn đất, chỗ khô cứng , cũng chỗ mới dính , ướt sũng dính bết mặt.

 

Đặng Quân thấy tiếng liền đầu , “Cô nghỉ một lát ?”

 

Giang Nguyệt kiên định lắc đầu, “Không , sắp tới phía , kiên trì chút nữa là đến thôi.”

 

Ánh mắt Đặng Quân thâm trầm, trong mắt ẩn chứa quá nhiều cảm xúc, cuối cùng chẳng gì.

 

Ngay khi bọn họ sắp tới làng, đột nhiên thấy ngôi làng chân núi vây quanh nhiều , còn đang hoan hô, khí khá náo nhiệt.

 

Mọi vội vàng tăng tốc, lao về phía đó.

 

Những đang vây quanh cũng phát hiện tới.

 

“Ơ?

 

Các thuộc đơn vị nào thế?”

 

Đặng Quân tự báo danh tính:

 

“Chúng đến để cứu trợ, bao nhiêu vùi lấp?

 

Bị vùi bao lâu ?

 

vị trí cụ thể ?”

 

Người đó tươi hớn hở:

 

“Đồng chí, cảm ơn các , mấy kẹt cuối cùng mới chúng cứu .”

 

Đám vây phía từ từ tản , lộ mấy thương binh đang vây quanh.

 

Tầm mắt của Giang Nguyệt cũng dần dần trở nên rõ ràng, cô thấy đàn ông đang cối đ-á xay để băng bó vết thương, chỉ cần một bóng lưng thôi cô cũng nhận .

 

Đặng Quân thở phào nhẹ nhõm, “Người .”

 

Lục Cảnh Chu thương ở lưng, nhân viên y tế đang lưng , còn Lục Cảnh Chu cũng đang lưng về phía đám Giang Nguyệt.

 

Lúc , đang chuyện với ai đó, vẻ tâm trạng cũng đang .

 

“Đoàn trưởng!

 

Tẩu t.ử tới .”

 

Hà Thiết Quân dùng cành cây trong tay chọc chọc .

 

Bóng lưng Lục Cảnh Chu khựng , chậm rãi đầu, khi rõ Giang Nguyệt, đồng t.ử co rụt mạnh mẽ, định bật dậy.

 

Một bàn tay thon thả kịp thời ấn xuống, “Đoàn trưởng Lục, vết thương của nghiêm trọng, đừng động đậy lung tung, kẻo chạm , vết thương bục bây giờ.”

 

Giọng của phụ nữ cũng thon thả yếu ớt như con , giống như cành liễu mới đ-âm chồi mùa xuân, yếu ớt gió, khiến mà thấy xót xa.

 

Lúc cô chuyện, ánh mắt như nước chậm rãi dời về phía Giang Nguyệt đang rảo bước tới gần.

 

Mà bước chân của Giang Nguyệt dừng chính khoảnh khắc .

 

Nói thật lòng, cái loại cấp bậc như La Thắng Nam cô căn bản chẳng để mắt, chỉ coi như một trò .

 

Nói cách khác, cho dù Lục Cảnh Chu kết hôn với cô thì cũng chẳng thèm để mắt tới La Thắng Nam, cái tính cách đó của La Thắng Nam là gu của Lục Cảnh Chu.

 

Còn Ngô Giai Huệ, tuy cũng thuộc dạng xanh nhưng cái tính “" của cô phần lớn đều là diễn , diễn giả, tinh mắt cái là hiểu ngay, cũng chỉ lừa mấy trai mới bước chân đời thôi.

 

Còn cái cô , bên cạnh Lục Cảnh Chu, dáng vẻ thấy mà thương, như đóa hoa kiều diễm trong gió, qua một cái cô và Lục Cảnh Chu cạnh hợp đến lạ kỳ, giống như Lục Cảnh Chu nên tìm một vợ như thế .

 

Vốn định khi gặp sẽ tặng hai cái tát thật mạnh, mắng cho vài câu, hoặc là gào lên đòi ly hôn với .

 

Bây giờ xem , ấu trĩ đến nực .

 

Lục Cảnh Chu chẳng nhiều tâm tư như cô, đột nhiên thấy vợ yêu của ở đây, phản ứng đầu tiên của là vui mừng, là kinh ngạc, nhưng ngay đó là phẫn nộ.

 

“Sao em tới đây?

 

Ai cho em tới?”

 

Giang Nguyệt nheo mắt , nhịn cơn thôi thúc tát mấy cái mặt , âm dương quái khí :

 

vùi lấp , chúng cũng từng một đoạn, đến xác nhận xem còn sống ch-ết, ngộ nhỡ thật sự ch-ết thì cũng sớm lo hậu sự cho !”

 

Lục Cảnh Chu lạnh mặt, trong mắt ẩn chứa cảm xúc thịnh nộ đang kìm nén, “Sau đó thì ?”

 

Giang Nguyệt khoanh tay, khinh bỉ nhạo, “Sau đó đương nhiên là dẫn con gái thật xa, tìm một đàn ông khác tái giá!”

 

Xôn xao!

 

Hiện trường im phăng phắc, tất cả đều sững sờ.

 

Người bên phía Lục Cảnh Chu, ngoại trừ Hà Thiết Quân từng tiếp xúc với Giang Nguyệt , những khác đều cô.

 

Nghe cô , lập tức thấy bất bình cho Lục Cảnh Chu, đây là hạng vợ gì , còn ch-ết nghĩ đến chuyện cải giá .

 

Chương 129 Ly hôn

 

Quách Dương và những khác tận mắt chứng kiến sự dũng cảm kiên cường của Giang Nguyệt suốt dọc đường , họ nghĩ thoáng hơn.

 

cảm thấy Lục Đoàn trưởng và vị nữ đồng chí gần quá, nãy mặt cô suýt chút nữa dính lưng Lục Đoàn trưởng .

 

Lại còn , vẻ mật, nghĩ đến tẩu t.ử vượt qua muôn vàn khó khăn chạy đến đây mà thấy cảnh , đặt lòng ai cũng chẳng thấy dễ chịu gì !

 

Quách Dương chút sợ hãi, “Tẩu t.ử, chị bình tĩnh một chút, là vạn hạnh .”

 

Đặng Quân cúi đầu, .

 

Người khác lẽ đều nghĩ Giang Nguyệt là vì đang giận dỗi, nhưng cảm thấy, lẽ những gì Giang Nguyệt chính là cảm nhận chân thực nhất trong lòng.

 

 

Loading...