THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:12:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nguyệt đối với ngôi làng nhiều tình cảm cho lắm, “Có mời chuyên gia của Cục Nông nghiệp tới phân tích ạ, là đ-ập thủy điện thượng nguồn liệu thể xả chút nước cho thôn .”

 

Đội trưởng Lục thở dài, rút chiếc khăn quàng cổ xuống lau mồ hôi, “Đều thiếu nước cả, cũng chỉ chúng , trấn huyện cũng đang phối hợp, chỉ mong mau ch.óng trận mưa, may hoa màu còn cứu vãn chút ít, đúng , cháu gọi điện về là chuyện gì ?”

 

Giang Nguyệt thầm nghĩ, cuối cùng cũng hỏi trọng điểm , “Nhà chồng cháu bên thế nào ạ?”

 

Đội trưởng Lục nuốt một ngụm nước bọt, “Họ vẫn , thời gian các cháu vắng trong thôn cũng ai gây mâu thuẫn cãi vã với bà cả, ngược còn yên hơn nhiều, chỉ bên chỗ Lục lão nhị là xảy chuyện, vợ nó ly hôn với nó , con cái theo Lưu Tố Tình, cô mang về nhà đẻ , cháu cũng đừng hỏi là vì , đều là chuyện hổ trong thôn, nhắc tới thì hơn, cần gọi chồng cháu qua điện thoại ?”

 

Giang Nguyệt nghĩ ngợi một lát, thôi bỏ , “Chúng cháu ở đế đô, giúp việc trong thôn cũng là lực bất tòng tâm, xa thế chúng cháu cũng thể vận chuyển nước về , là thế !

 

Nếu trong thôn thiếu lương thực, cháu sẽ nghĩ cách mua một ít gửi về cho để giảm bớt khó khăn, bác thấy ?”

 

Đội trưởng Lục từ chối, “Chúng công xã, sẽ để dân đói , hiện tại chỉ lo lắng cho hoa màu ruộng thôi, ồ!

 

, nếu các cháu thật sự giúp đỡ thì còn chuyện , liệu thể sắp xếp một giường bệnh ở bệnh viện đế đô , của Hòe Hoa bệnh , bệnh khá nặng, liệt giường dậy nổi nữa, trạm xá trấn cũng nhưng bệnh gì cả, Hòe Hoa cứ chạy đến với , đến bệnh viện lớn ở đế đô, tìm các cháu xem thể nhờ vả quan hệ chút nào , còn Tuấn Sinh nhà nữa, nó suốt ngày kêu đau chân, ngay cả học cũng , với nó lo đến bạc cả đầu .”

 

Xem bệnh là việc chính sự, Giang Nguyệt cũng hề hàm hồ.

 

“Hay là thế !

 

Bác sắp xếp xe đưa họ lên thành phố tàu hỏa, báo hiệu chuyến tàu cho cháu, đến lúc đó cháu đón, dù thế nào chăng nữa cũng xem bệnh cái .”

 

Nghe nàng , đội trưởng Lục cảm động đến sắp , “Vậy , bác sẽ sắp xếp một chút, muộn nhất là tối mai sẽ báo cho cháu, cháu thấy thế nào?”

 

“Được ạ!

 

Vậy tối mai cũng giờ cháu sẽ gọi điện cho bác.”

 

Hai xong liền định cúp máy.

 

Trịnh Tiểu Lục cuống quýt, giơ tay cướp điện thoại, “Tam thẩm, còn cháu nữa, còn cháu nữa mà!”

 

Giang Nguyệt mỉm , “Họ chẳng sắp đưa bệnh qua đây ?

 

Cháu cứ cùng họ luôn , cháu còn tiền mua vé tàu ?”

 

“Có, cháu .”

 

Tuy ngày nào cũng ăn cám nuốt rau nhưng cũng quên giữ một khoản phòng .

 

Giang Nguyệt cúp điện thoại, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, bắt đầu tính toán.

 

Người bên cạnh bảy tám phần, nên thế nào về cách của nàng.

 

“Mời thần thì dễ tiễn thần thì khó, cô bây giờ bụng đưa họ tới, tiễn là khó lắm đấy.”

 

“Lời đúng đấy, đừng để đến lúc đó lòng coi như lòng lang thú, ngược còn chuốc lấy một đống oán trách.”

 

“Đồng chí nhỏ , nhà cô đủ chỗ ở ?”

 

Giang Nguyệt mỉm :

 

“Chúng cháu chỉ là tạm thời dừng chân ở đế đô thôi, bản cũng là thuê nhà để ở, là đủ chỗ ở .”

 

“Hả?

 

Nhà cô thuê nhà ?

 

Thế mà còn rủ rê họ hàng tới, cô bé , cô cũng thật là gan lớn đấy.”

 

Người là một bà chị lớn đang đan áo len, bàn còn bày vài cuộn len.

 

Giang Nguyệt giải thích gì nhiều, chắp tay lưng thong dong bước khỏi phòng bảo vệ, dạo vẩn vơ trong khuôn viên trường học suy nghĩ tâm sự.

 

Giờ các học viên đều đang lên lớp, thể dạo khắp nơi ngoại trừ một rảnh rỗi như nàng thì chỉ còn nhân viên trong trường thôi.

 

Khi qua một con đường nhỏ, nàng thấy mấy cô gái ôm ga giường, mặc đồng phục công nhân màu xám đang vui vẻ về phía nàng.

 

Cách ăn mặc của Giang Nguyệt mà đặt trong đám con gái thì tuyệt đối là sự tồn tại khác biệt hẳn.

 

Mấy cô gái thấy nàng liền xì xào bàn tán, nhỏ nhưng thật tiếng cũng chẳng nhỏ chút nào.

 

Có cô bạo dạn chạy đến chặn đường nàng, “Đồng chí, bộ quần áo của cô mua ở thế, từng thấy kiểu dáng bao giờ?”

 

Chương 114 Thấy cô vui lắm

 

“Của ?

 

Ồ!

 

tự vẽ bản thiết kế nhờ may đấy.”

 

“Vậy bản thiết kế của cô còn đó ?

 

Có thể cho chúng mượn xem một chút ?”

 

“Không thể!”

 

Nụ mặt cô gái sượng , đầy vẻ thể tin nổi, “Tại ?”

 

thích mặc giống khác.”

 

“Cô thế chứ!

 

Một chút cũng giúp đỡ đồng chí gì cả, thật là keo kiệt, cô chắc tới đây lên lớp nhỉ?

 

Cũng phục vụ, từng thấy cô, gì ở đây?

 

Chỗ của chúng là trường Đảng đấy, dạo tùy tiện , mau ngoài !”

 

Một nhân viên phục vụ nhỏ bé cậy chút quyền hành cỏn con mà dám lệnh.

 

Giang Nguyệt cảm thán, những chuyện quả nhiên là như một, chẳng đổi cả.

 

Nếu gặp chột nhút nhát thì thật sự họ hù dọa .

 

Tiếc , Giang Nguyệt là ngoại lệ đó.

 

“Nếu thì ?”

 

“Vậy chúng sẽ thông báo cho phòng bảo vệ, nhốt cô phòng tối.”

 

“Phòng tối?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-80.html.]

Trường học còn dùng tư hình ?

 

Cô cũng thật bôi nhọ họ đấy, thôi , lười đôi co với cô, nhà học viên, đây gọi cái điện thoại thôi, cô còn dám gào thét với nữa tin tìm hiệu trưởng các cô khiếu nại thái độ việc của cô vấn đề .”

 

Lời của nàng cũng đối phương sợ hãi, thể đây việc ai mà chẳng ô dù, ai mà chẳng dùng hết thủ đoạn chứ.

 

“Khiếu nại?

 

Phòng hiệu trưởng ở đằng , cô mau !

 

cũng xem hiệu trưởng thể .”

 

Cô gái đút hai tay túi quần, cằm hất lên tận trời.

 

Ngô Giai Huệ lo lắng toát cả mồ hôi, lẻn nhưng sợ quá lộ liễu, cô Giang Nguyệt thấy, cô hiện giờ chỉ một vô hình thôi!

 

cái cô Vương Phương bệnh , cứ nhất quyết đây đôi co gì chứ!

 

Giang Nguyệt bỗng cảm thấy cuộc cãi vã thật vô vị, cô gái rõ ràng là đang kiếm chuyện thôi, nhưng nàng nhiều việc lắm, rảnh đây tiêu hao thời gian.

 

“Được, cô đợi đấy, ngay đây.”

 

Thật nàng định tìm kẽ hở lẻn nhưng ngay khi định xoay thì đột nhiên thoáng thấy một quen, “Này!

 

Cô chẳng đó ...”

 

Ngô Giai Huệ sợ đến rùng , chẳng màng đến gì nữa, đầu chạy biến.

 

“Cái đó... gì mà chạy chứ.”

 

Bàn tay đang giơ lên của Giang Nguyệt chậm rãi hạ xuống.

 

Ngô Giai Huệ chạy nhanh, như thể quỷ đuổi lưng .

 

“Giai Huệ!”

 

Tạ Miêu cởi trần, tay cầm cây lau nhà ở hành lang, cũng là nhân viên tạm thời ở đây, chỉ là giúp việc thôi chứ nhân viên chính thức, lương ít hơn một nửa so với chính thức.

 

Ngô Giai Huệ chạy đến mặt mới dừng , đang định chuyện với thì bỗng nhiên tiếng chuông tan học vang lên, hành lang vốn dĩ tĩnh lặng dần trở nên ồn ào.

 

Đương nhiên , đây cũng trường tiểu học trung học, thể chuyện một lũ trẻ con ùa .

 

Người đầu tiên bước khỏi lớp học là giảng viên già kẹp sách cầm tách , cũng mặc quân phục.

 

Tiếp theo đó là các học viên.

 

Đồng phục một màu, màu xanh đen, màu trắng tinh.

 

vì hạn chế về vóc dáng nên trông vẻ bình thường hoặc mờ nhạt giữa đám đông, cũng mặc hiệu quả kinh diễm.

 

Không so sánh thì đau thương.

 

Quân phục ôm sát hình , đường vai thẳng tắp như d.a.o cắt, thiết kế chiết eo phác họa nên tấm lưng hình tam giác ngược, thắt lưng thắt c.h.ặ.t chỉ là vải vóc mà còn là sức mạnh và sự kỷ luật đang chờ bộc phát.

 

Dưới bóng râm của vành mũ là đôi mắt như từng qua trui rèn.

 

Hắn giữa đám đông chính là nổi bật nhất, nổi bật như hạc giữa bầy gà .

 

Ngô Giai Huệ thấy , tự chủ mà cảm thán tầm mắt lúc đầu của .

 

Lần đầu tiên cô gặp Lục Cảnh Chu, vẫn còn là một lính quèn, ngơ ngơ ngác ngác, chẳng thấy chút tiềm năng gì cả, mãi khi về thăm quê kết hôn cô mới cảm thấy dường như Lục Cảnh Chu giống , là một cổ phiếu tiềm năng, ồ, lúc chắc từ cổ phiếu tiềm năng , chính là tiềm năng !

 

Lục Cảnh Chu để ý tới cô , Đặng Quân trái thấy liền khẽ gật đầu một cái.

 

Tạ Miêu nhạy bén bắt lấy điểm , ghé sát tai cô hỏi nhỏ:

 

“Giai Huệ, em quen ?”

 

Ngô Giai Huệ cuối cùng cũng chịu thu hồi tầm mắt, thấy đàn ông thấp bé, gương mặt hãm tài đang bên cạnh , trong lòng cô như ăn ruồi , khó chịu vô cùng.

 

“Không , em quen.”

 

định , Tạ Miêu bỏ cuộc, đuổi theo hỏi:

 

lúc nãy thấy gật đầu với em mà, !

 

Nếu chúng thể nhờ vả quan hệ chuyển sang nhân viên chính thức, còn ở trong trường nữa, hai nếu chia một phòng ký túc xá thì cần chen chúc một phòng với bố nữa, hai lúc việc cũng cần sợ sợ nọ, em thấy đúng ?”

 

Tạ Miêu d-âm đ-ãng, lời cũng d-âm đ-ãng, tay còn cầm cây lau nhà, nước bẩn nhỏ dọc đường , còn cẩn thận b-ắn chân Ngô Giai Huệ, bẩn đôi tất trắng cô mới mua.

 

Nhịn suốt cả quãng đường, Ngô Giai Huệ cuối cùng cũng chịu nổi nữa, bùng nổ .

 

“Anh thôi , em bảo quen , cứ ép em!”

 

hét to, biểu cảm dữ tợn như thể đang phát điên .

 

Tạ Miêu hét cho ngẩn , nhưng cũng nhanh ch.óng phản ứng , một câu bâng quơ, “Em với còn gì bí mật nữa, cho dù đây em từng ngủ với thì cũng , để bụng là .”

 

Ngô Giai Huệ cả đờ đẫn, “Anh bậy bạ gì đó?

 

Em lúc nào ...”

 

“Xì!

 

Lúc em ngủ với cũng còn trinh , giả vờ thanh khiết cái gì chứ!

 

Thôi bỏ , thật là vô vị.”

 

Tạ Miêu vác cây lau nhà nghênh ngang bỏ , Ngô Giai Huệ thì cả lạnh toát bệt xuống đất, cũng nổi.

 

“Hầy!

 

cần gì thế chứ!”

 

Ngô Giai Huệ thấy giọng liền giật nảy như ai đ-âm cho một nhát, “Cô tới từ lúc nào?

 

thấy gì ?”

 

Ánh mắt cô hiện lên tia sát ý.

 

Giang Nguyệt chắp tay lưng, hình đổ về phía , “Lúc nãy thấy giống cô nên vẫn luôn theo, chào hỏi cô một tiếng, dù cố nhân của ở đế đô cũng nhiều, chúng còn thể ghé thăm , hẹn ăn gì đó, cô thấy thế nào?”

 

Nàng nở một nụ xa, rõ ràng là ý .

 

 

Loading...