THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:12:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đoạn văn , nửa thật nửa giả, thật thì ít mà giả thì nhiều.”
Cô thể với Lục Cảnh Chu rằng là linh hồn nhập xác, chuyện khó một chút chính là quỷ nhập tràng, là Liêu Trai đấy!
Lục Cảnh Chu lặng lẽ cô xong, thần sắc bình tĩnh lạ thường, dường như hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào.
Giang Nguyệt cũng lấy lạ, “Sao chẳng phản ứng gì thế?"
Lục Cảnh Chu nghịch bàn tay nhỏ của con gái, chậm rãi :
“Những thứ cũng chuyện gì quan trọng."
“Vậy cái gì mới là quan trọng?"
“Em là vợ , chuyện mới là quan trọng nhất."
Giang Nguyệt , “Ồ!
Anh là sợ em chạy mất !"
Lục Cảnh Chu gì nữa, thái độ lên tất cả.
Tiểu Đậu Nha chán , bắt đầu hừ hừ hừ.
Lục Cảnh Chu để con bé đùi , cái nhóc nhỏ đó cứ nhún nhún, mắt chằm chằm ngoài cửa sổ.
Giang Nguyệt :
“Con bé là ngoài chơi ."
“Đại phu thế nào?"
“Sáng nay lúc thăm khám kiểm tra , hồi phục khá , ngày mai thể xuất viện."
“Vậy hôm nay cần truyền nước nữa chứ?"
Nhìn con gái đ-âm kim ba ngày liền, mu bàn tay đều sưng lên, Lục Cảnh Chu xót xa vô cùng.
Giang Nguyệt lắc đầu, “Không cần, đại phu cũng thể cứ trông cậy mãi truyền nước tiêu viêm, cũng để c-ơ th-ể con bé tự sinh kháng thể, tóm , chỉ cần tối nay sốt thì vấn đề gì lớn."
Lục Cảnh Chu thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì quá."
“Cộc cộc cộc!"
Có gõ cửa.
Giang Nguyệt mở cửa, “Mọi là..."
Ngoài cửa hai vị lão nhân, nhưng tuyệt đối là lão nhân đơn giản, những theo họ, cùng với sắc mặt mấy thiện của La Thắng Nam, Giang Nguyệt dù là kẻ ngốc cũng đoán phận của tới .
La Thành Vũ như thể nhặt tiền, “Chào cô, cô là Giang Nguyệt ?
Người nhà của Lục Cảnh Chu, là ông nội của La Thắng Nam, đây là bà nội của con bé, chúng con gái cô viện nên đặc biệt ghé thăm."
Ông xong liền hiệu cho hai cảnh vệ phía mang đồ tới.
Đồ mang tới ít, đều đóng gói trong hộp quà sang trọng.
Đối phương là bậc trưởng bối cao tuổi, ai đ-ánh kẻ chạy , Giang Nguyệt cũng nỡ chặn ở cửa cho .
“Vậy mời ạ!"
Cô né sang một bên.
Lục Cảnh Chu bế con gái chậm rãi tới bên cạnh cô, sắc mặt nhàn nhạt.
Hai ông bà thấy họ ngăn cản, lòng tin tăng thêm, hì hì bước phòng bệnh, một mặt quan sát Giang Nguyệt cùng cô bé trong lòng Lục Cảnh Chu.
La lão thái thái liên thanh khen ngợi, “Ôi chao!
Nhìn con bé xem, thật là đáng yêu, mắt cũng , giống , nào nào, đây là một chút tâm ý của bà."
Bà lão lấy từ trong túi một phong bao lì xì nhỏ, nhét trong áo Tiểu Đậu Nha.
Giang Nguyệt nhận thấy phong bao khâu bằng vải, nên thể hình dáng, dường như là một chiếc vòng tay.
Quà từ nhà họ La đưa , là do chính tay lão thái thái tặng, đồ cổ thì cũng là vàng ròng.
Giang Nguyệt giật lấy ngay, định trả , “Tâm ý của bà chúng cháu xin nhận, chỉ là món quà quá quý trọng, chúng cháu thể nhận ạ."
“Chỉ là món quà gặp mặt thôi, liên quan đến phận, cháu cứ coi như là trưởng bối trong nhà..."
“Vậy cũng , hiện tại giữa hai nhà chúng đang kiện tụng đấy."
Cô dứt khoát toạc móng heo , hai căn bản là đến để xin tha cho đứa cháu trai.
Cứ những việc La Nhất Minh , nếu hiện tại mặt cô, cô chắc chắn sẽ đ-âm cho một nhát ch-ết tươi, tặng thêm cho hai quả b.o.m, để tan xương nát thịt.
Nhắc đến kiện tụng, quà của La lão thái thái cũng tặng nữa, bà lúng túng đầu sắc mặt của ông bạn già.
La Thành Vũ chống gậy, riêng một chiếc ghế, từ khi phòng bệnh luôn âm thầm quan sát Giang Nguyệt.
La Thắng Nam tựa cửa, thấy vẻ mặt “ bộ tịch" của Giang Nguyệt thì khinh thường mặt.
Bầu khí chút căng thẳng, La lão thái thái còn trêu ghẹo đứa trẻ, nhưng Giang Nguyệt tiếp lời, sắc mặt Lục Cảnh Chu cũng luôn lạnh nhạt.
Tiểu Đậu Nha đại khái là nhận cảm xúc của lớn , con bé chút sợ hãi, chút lo lắng, hừ hừ .
“Lục Cảnh Chu, con gái sắp , mau dậy !"
Giang Nguyệt lệnh.
“À!"
Lục Cảnh Chu ngoan ngoãn dậy, bế con gái tới lui dỗ dành.
La lão thái thái :
“Trẻ con thích náo nhiệt, Thắng Nam, con bế con bé ngoài chơi một chút , lúc chúng mới tới thấy công viên nhỏ phía bệnh viện nhiều bạn nhỏ lắm."
La Thắng Nam bước tới định đón lấy.
Lục Cảnh Chu căn bản thèm để ý, “Con gái lạ , thích lạ bế."
La lão thái thái cho là đúng, bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-73.html.]
“Trẻ con đều thế cả, chơi một lát là quen ngay thôi, để con bé ngoài, lớn chúng mới dễ chuyện chứ!"
“Đội trưởng, cứ để em bế cho!"
La Thắng Nam ngược khá tích cực, định đưa tay cướp lấy.
Giang Nguyệt chặn tay cô , “Không cần cô!"
Nói đoạn, cô tới bên cửa sổ, “Quan Kiệt, cháu qua đây một chút!"
“Vâng!
Tới ngay ạ!"
Quan Kiệt đáp lời nhanh, cứ như thể luôn chờ đợi gọi .
Chương 104 Chúng trao đổi điều kiện
Quan Kiệt chạy tới thậm chí còn kịp xỏ giày, Triệu Thu Nguyệt , Quan Lỗi cũng ở đây, thường ngày nhóc chỉ ở một trong phòng bệnh, đôi khi Giang Nguyệt sẽ qua thăm.
Cũng chẳng nhóc kích động gì mà ngoan ngoãn ở trong phòng bệnh sách bài tập.
Ở cái tuổi của cũng chẳng mấy bài tập, đều là do ông bố cho.
“Dì Giang, chuyện gì ạ?"
Quan Kiệt khi chuyện mắt vẫn cứ dán Tiểu Đậu Nha.
Mà Tiểu Đậu Nha thấy thì cũng vui vẻ, nhún nhún vươn tay về phía .
“Bế em gái qua phòng bên cạnh chơi một lát ."
Lục Cảnh Chu đầy vẻ thể hiểu nổi, “Cậu nhóc nhỉ?"
Quan Kiệt dường như thấy sự nghi ngờ của , “Cứ giao cho cháu ạ!
Chú cứ yên tâm, cháu tuyệt đối tuyệt đối để em ."
Quan Kiệt cũng rèn luyện , tư thế bế Tiểu Đậu Nha cực kỳ chuyên nghiệp, lúc còn quên khép cửa cho họ.
Mặt Lục Cảnh Chu đen sì, “Thằng nhóc đề phòng mới ."
Giang Nguyệt huých một cái, “Bàn chuyện chính sự ."
Lục Cảnh Chu thầm nghĩ:
“ đang bàn chuyện chính sự mà!”
La Thành Vũ luôn quan sát, trong lòng cũng đại khái dự tính, cho nên khi ông mở lời là với Giang Nguyệt, “Vậy chúng thẳng vấn đề, hôm nay chúng tới là mặt La Nhất Minh xin các cháu, lời xin chân thành nhất, xin !"
Hai ông bà lão xem cũng khá thành ý, dậy cúi chào hai họ.
Lục Cảnh Chu kéo Giang Nguyệt né sang một bên.
Hai già cúi chào xong, thẳng dậy mới phát hiện hai họ ở chỗ cũ, cảnh tượng khá là lúng túng.
Lục Cảnh Chu chút mất kiên nhẫn, “Mọi cứ thẳng mục đích tới đây hôm nay !"
Giang Nguyệt lạnh lùng một tiếng, “ đoán là chúng giơ cao đ-ánh khẽ, truy cứu tội của La Nhất Minh nữa, bởi vì chỉ như , mới dễ dàng chạy vạy từ xuống để cứu ."
La Thắng Nam cô thì trong lòng bốc hỏa, “Chẳng lẽ cô thật sự nhà họ La chúng đền cho các một mạng ?
Con gái cô chẳng vẫn bình an vô sự đó , cứ bám lấy chuyện buông chứ!"
Sắc mặt Lục Cảnh Chu xanh mét, “Cô nữa xem!"
“!"
“Thắng Nam, ở đây phần cho con chuyện, con ngoài ."
La Thành Vũ lên tiếng.
Lời tuy là mắng La Thắng Nam, nhưng Giang Nguyệt ý tứ sâu xa bên trong.
“Đừng, cô cứ ở trong phòng !
Như mới thấy yên tâm hơn."
La Thắng Nam chất vấn:
“Cô ý gì?"
“Ý gì ?
La Nhất Minh bắt trộm đứa trẻ, đây rõ ràng là mưu đồ từ lâu, sớm ôm hận trong lòng, luôn chờ đợi cơ hội để trả thù, hiện tại con gái đang ở phòng bên cạnh, chỉ hai đứa trẻ, vạn nhất đồng chí La đây cũng là như thì ?"
“Cô bậy!
là quân nhân, cô dám vu khống phỉ báng một quân nhân ?"
Lục Cảnh Chu đột nhiên :
“La Thắng Nam!
Đi soi gương , xem bộ dạng hiện tại của cô, chỗ nào còn giống một quân nhân đủ tư cách!"
Lục Cảnh Chu hiện tại đối với nhà họ La cũng chán ghét đến cực điểm, “Nếu thái độ đàm phán của hôm nay là như thế thì chúng cũng chẳng còn gì để bàn nữa, cứ theo pháp luật mà xử lý ."
“Đừng chứ, chúng vẫn kính lão đắc thọ, dù tuổi tác lớn thế còn vì con cháu mà nhọc lòng nhọc sức, thật sự là dễ dàng gì."
Thái độ của Giang Nguyệt trái ngược với , mặt luôn nở nụ nhàn nhạt, chỉ là nụ thế nào cũng thấy rợn .
La lão thái thái giả vờ sự châm chọc trong lời của cô, “Tiểu Giang là hiểu chuyện, chúng hãy rõ ràng hơn một chút, nếu các cháu thể giơ cao đ-ánh khẽ, thì chúng cũng thể dùng chút sức lực của để Lục đoàn trưởng thể ở Đế đô, cần tới những nơi xa xôi hẻo lánh để rèn luyện, con cái các cháu còn nhỏ, con bé còn nhà trẻ, còn học tiểu học, tài nguyên giáo d.ụ.c và môi trường ở Đế đô là nhất cả nước, các cháu cũng suy nghĩ cho con cái chứ, cho dù Lục đoàn trưởng thể điều chuyển về thì đó cũng là chuyện của mấy năm ."
Vẻ mặt La Thành Vũ mang theo vài phần ngạo nghễ, “Cũng ai cũng xuống cơ sở rèn luyện, ở Đế đô cũng vẫn thể thăng tiến như thường, hiện tại tình hình đất nước phát triển nhanh, cơ hội cũng nhiều, chỉ cần nắm bắt , với tố chất của , tuyệt đối thể tới một tầm cao thể lường , vững chân ở Đế đô, còn thể đưa con gái nước ngoài du học, đó là chuyện mà bao nhiêu mơ ước cũng cầu ."
La Thắng Nam cũng đầy mặt vui mừng, “Đội trưởng, những gì ông bà nội em đều là vì cho , là bản lĩnh, nếu mai một thì chắc chắn sẽ hối hận, hơn nữa chúng đều ở Đế đô, còn thể hỗ trợ lẫn , em quyết định đại học tu nghiệp thêm, còn nước ngoài giao lưu, đợi đến khi em trở về, cuộc đời sẽ mở một trang mới rực rỡ."
Ước mơ của cô , thực chất thể gọi là ước mơ, ước mơ là thứ gì đó hư ảo, dễ thực hiện.
Cô cái nên gọi là quy hoạch, chỉ cần đại học, với bối cảnh của cô , chắc chắn sẽ giành suất nước ngoài giao lưu, mạ một lớp vàng ở nước ngoài trở về, lúc đó sẽ tạo cách với những khác.
La Thành Vũ rõ ràng cũng vui mừng, “ , đến lúc đó nếu các cháu , các cháu cũng thể cùng nước ngoài tu nghiệp, cũng bầu bạn, chăm sóc lẫn ."