THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-04-06 16:34:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lục Cảnh Chu lắc đầu, vẫn ngây ngốc cô, hai tay nhẹ nhàng đẩy chiếc nôi.”
Giang Nguyệt rốt cuộc cũng nhận gì đó , đưa tay quơ quơ mắt :
“Có cũng say ."
Lục Cảnh Chu nắm lấy tay cô, dùng giọng trầm đục :
“Đừng quơ, thành hai hình ."
Giang Nguyệt nhịn bật :
“Cũng giỏi giả vờ gớm, yên đừng động, em pha cho ly đặc giải r-ượu."
Lục Cảnh Chu cúi đầu, trán tì tay cô:
“Anh , nghỉ một lát là khỏe thôi, ly cuối cùng uống gấp một chút."
Giang Nguyệt bèn yên động đậy:
“Cho nên bây giờ đầu óc vẫn tỉnh táo, đúng ?"
“Vợ ơi, chúng đừng sinh con trai, cứ sinh con gái thôi."
Giang Nguyệt cọ đến mức lòng tê rần:
“Ai thèm sinh con cho nữa, chúng cứ như !"
“Như thế nào?"
Chương 82 Cái vẻ sến súa , chua ch-ết mất
“Anh xem là như thế nào!
Thì là bạn giường thôi!
Gặp thì gật đầu chào, tương kính như tân, đắp chăn thuần túy chuyện phiếm."
Đến chính cô cũng nhận , lời mang theo một mùi chua lòm.
Mà với cái đầu óc của Lục Cảnh Chu lúc , hiển nhiên cũng phản ứng kịp.
đầu óc phản ứng kịp cũng quan trọng, c-ơ th-ể là thành thật nhất.
Hắn đột nhiên kéo , ôm chầm lấy, sự chênh lệch chiều cao khiến mặt vặn vùi ng-ực cô.
“Này!
Anh gì thế!
Em còn khóa cửa, Vương Sinh còn ở bên ngoài mà!
Để cô thấy thì tính ."
“Đừng lo, cô thông minh, lúc sẽ , vợ ơi, em xem, bên ngoài chẳng còn động tĩnh gì nữa ."
Giang Nguyệt vểnh tai , lờ mờ thấy tiếng bước chân càng lúc càng xa.
đây cũng là chuyện quan trọng nhất chứ!
Cô gắng sức đẩy cái đầu đầy tóc cứng của Lục Cảnh Chu :
“Rốt cuộc gì?"
Lục Cảnh Chu dùng hành động để chứng minh rốt cuộc gì, những chuyện là chứ dùng miệng .
Trời mới mỗi đêm trong những ngày qua trải qua như thế nào, chỉ khi đêm khuya tĩnh lặng, ba phái nữ trong nhà đều ngủ say, mới dám lén lút chút chuyện với vợ, còn tranh thủ lúc ai phát hiện mà dọn dẹp sạch dấu vết, ban ngày tỏ như gì.
Hôm nay, lúc vợ ngoài mua thức ăn, tìm tư vấn , cho nên mới phóng túng một chút bàn r-ượu, mượn r-ượu mới dễ việc.
Giang Nguyệt cũng là một thiếu phụ qua thời kỳ bỡ ngỡ, bất kể là sinh lý tâm lý đều bình thường, suốt ngày Lục Cảnh Chu khoe cơ bắp mặt, cộng thêm nhiệt độ thích hợp, môi trường vặn, thực cô cũng suy nghĩ đó, cho nên nửa đẩy nửa đưa, chiều theo ý .
Củi khô gặp lửa lớn, một khi bắt đầu thì thể thu dọn nữa.
dường như cả hai đều quên mất việc dỗ con gái ngủ, cô bé vung tay múa chân, cũng chẳng quấy, hiểu chuyện tự chơi một .
Nhà cách âm , cả hai đều dám phóng túng, luôn giữ một tia lý trí.
Hai tiếng đồng hồ , Lục Cảnh Chu mặc quần ngủ, để trần , bế cô con gái đang thút thít lên, đau lòng áy náy dỗ dành, khi lưng , lưng rõ ràng thêm vài vết cào mới tinh.
Giang Nguyệt giấc ngủ thẳng đến khi tự tỉnh, mở mắt , giường hồi thần một lúc lâu mới chống cái eo mỏi nhừ, tung chăn xuống giường.
Cô nhận bộ đồ ngủ của , cũng cảm giác dính dớp, xem là giúp cô vệ sinh đó.
Nghĩ đến tầng lớp , mặt cô nhanh ch.óng đỏ bừng.
Phòng khách yên tĩnh, ai, nhưng ngoài ban công đang phơi quần áo.
“Tỉnh ?"
Lục Cảnh Chu mặc quân phục chỉnh tề, đặt chiếc chậu trong tay xuống, tươi về phía cô, mũ quân đội đặt bàn.
“Anh định ngoài ?"
Lục Cảnh Chu mặt cô, ánh mắt từ khuôn mặt cô từ từ dời xuống, dừng eo cô, khẽ gật đầu:
“Ừm!
Anh lên lớp, buổi trưa đừng nấu cơm nữa, bảo Quách Dương chạy một chuyến, mua cơm từ tiệm mang đến cho hai , buổi tối sẽ cố gắng về sớm một chút."
Giang Nguyệt đỏ mặt đưa tay đẩy :
“Anh chuyện thì cứ , gần thế gì, trong nhà em và Vương Sinh, còn sợ tụi em cơm ăn ?"
Lục Cảnh Chu thuận thế nắm lấy tay cô:
“Vợ ơi, nếu thời gian, chúng chụp bù một tấm ảnh cưới !"
“Cái gì?"
“Kiểu dáng giấy chứng nhận kết hôn đời thứ hai , cần dán ảnh , sẵn tiện chúng đưa con gái chụp ảnh luôn."
Trước đây, giấy chứng nhận kết hôn chỉ là một tờ giấy chứng nhận mà thôi.
“Ồ!
Vậy đợi hôm nào lên lớp ."
Lục Cảnh Chu phơi xong quần áo, than cho lò, quên dặn dò Giang Nguyệt, tuyệt đối đóng cửa sổ, để tránh ngộ độc khí than.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-58.html.]
Giang Nguyệt bưng ly nước, thấm giọng chút khàn đặc, thấy vẫn còn lóng ngóng ở đó, chẳng giống phong cách của chút nào.
“Anh còn việc gì ?"
Lục Cảnh Chu xách mũ quân đội, suy nghĩ một lát, về phía cô:
“Em... vẫn chứ?"
“Hửm?"
Giang Nguyệt nhất thời hiểu ý của .
Lục Cảnh Chu bỗng nhiên đưa tay , đặt lên eo cô, Giang Nguyệt lúc mới phản ứng .
Bép!
Cô đ-ánh mạnh tay , mặt đỏ như quả cà chua chín.
“Đi , mau !"
Kể từ ngày hôm nay, những ngày tháng yên bình của cô xem như kết thúc.
Cũng chẳng lấy nhiều tinh lực đến thế, tóm mỗi sáng mở mắt là cô thấy thắt lưng mỏi, lưng đau.
Dạo gần đây sữa của cô lắm, cộng thêm cô con gái nhỏ nhà cô chẳng giống những bé gái khác chút nào, kiểu như dày nhỏ, lượng ăn ít gì đó.
Lục Tinh Thần đúng là một “thùng sữa" chính hiệu, bước tháng thứ tư rưỡi bắt đầu chảy nước miếng, chứng tỏ con bé sắp mọc răng, lượng ăn tăng vọt như tên lửa .
Chẳng còn cách nào khác, Lục Cảnh Chu thông qua các mối quan hệ, lấy sữa bột trẻ em từ hải cảng về, đắt thế nào thì khỏi , quan trọng là còn khó mua, nào cũng qua mấy trung gian.
Sữa bột trong gian của Giang Nguyệt là sữa bột công thức cho trẻ em, cô cũng dám lấy cho con uống.
May mắn , gần năm tháng là thể ăn kèm bột gạo.
Lục Cảnh Chu đặc biệt tìm một tiệm ăn cối xay đ-á, mượn cối của , xay ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ, lọc rây, vất vả lắm mới xay mười cân bột gạo nguyên chất.
Dùng lửa nhỏ đun lò từ từ cho đến khi đặc sệt, thêm gan lợn băm nhỏ, hoặc thịt nạc gì đó.
Con bé nếm thử một miếng là thích mê ngay, hì hục đòi ăn.
Buổi tối cho ăn nửa bát nhỏ, ban đêm pha thêm một bình sữa bột, về cơ bản là , cho nên Vương Sinh hiểu chuyện bế đứa trẻ , ban đêm cô bé trông con ngủ, để dành gian riêng tư cho chị và rể.
Đối với sự hiểu chuyện của cô bé, phản ứng của Giang Nguyệt và Lục Cảnh Chu càng giống , một buồn bực, một vui mừng.
Lục Cảnh Chu cảm thấy những ngày gần đây trôi qua chẳng khác gì thiên đường, ban ngày lên lớp, ban đêm cũng “lên lớp", cả lẫn tâm đều thỏa mãn cực độ.
Đến cả Quan Lỗi thấy cũng thấy lạ, hỏi uống tiên đan .
Lục Cảnh Chu mà , Quan Lỗi lập tức hiểu ý, xem bộ dạng là đời sống vợ chồng hài hòa đây!
Khác với cuộc sống “tân hôn" của Lục Cảnh Chu, Quan Lỗi và vợ là vợ chồng già, từ lâu chẳng còn mấy đam mê, cho nên Lục Cảnh Chu như ông còn thấy khá mới mẻ, nhưng nụ dứt ba giây, ông bắt đầu rầu rĩ.
“Con trai ông gây họa gì ?"
Lục Cảnh Chu hỏi.
Quan Lỗi thấy lời dường như mấy vui vẻ, cố ý nghiêm mặt:
“Ông xem ông kìa, con trai tệ đến thế ?
Nó chỉ là... nghịch một chút thôi."
Quan Kiệt trộm s-úng của cha nó, còn lắp cả đ-ạn , cầm s-úng bò ban công ngắm b-ắn dáng lắm, nếu Triệu Thu Nguyệt về kịp thì viên đ-ạn trong s-úng b-ắn , lúc đó thì vấn đề lớn chuyện , Quan Lỗi đều phê bình, khi còn giáng chức.
“Một chút?"
Lục Cảnh Chu năng thẳng thừng, cũng nể mặt chút nào:
“Ông chắc chắn chỉ một chút ?
Ông câu xưa ?
Chiều con như g-iết con, thấy con trai ông ít nhiều gì cũng vấn đề."
Quan Lỗi nản lòng tức giận:
“Cái ông ..."
Trước mặt cha đẻ mà con vấn đề, cũng chỉ thôi, đổi khác xem, ai dám câu thẳng thừng mặt Quan Lỗi.
Chương 83 Trở mặt
Quan Lỗi cách tự điều chỉnh:
“ ông ý , nhưng đ-ánh cũng đ-ánh , mắng cũng mắng , nó cứ , chẳng đều trẻ con đến mười ba mười bốn tuổi mới phản nghịch ?
Có thời kỳ phản nghịch của con trai đến sớm ?
Nếu cứ theo cái bộ dạng hiện tại của nó, đến tuổi dậy thì, thật sự dám nghĩ tới nữa!"
Lục Cảnh Chu nghiêm nghị :
“Ông nghĩ , ví dụ của La Nhất Minh ông là , hiện tại ít ông còn giữ , lớn thêm chút nữa, ông dám đảm bảo ông thể đuổi kịp nó ?"
“Vậy ông xem ?"
Quan Lỗi hai tay buông xuôi, ông huấn luyện, thể quản lý tân binh ngoan ngoãn phục tùng, nhưng chẳng cách nào với con trai .
Lục Cảnh Chu nhướng mày:
“Liên quan gì đến , là con trai ông chứ con trai , dù nhà cũng là con gái, con trai."
Quan Lỗi tức đến mức thật sự nguyền rủa , cái t.h.a.i tiếp theo cũng là con trai, để xem còn lời mỉa mai .
Thực cần nguyền rủa, hai nhanh buộc c.h.ặ.t .
Tòa nhà hình ống nơi La Nhất Minh và Diêu Hồng ở là ký túc xá của một nhà máy quốc doanh nào đó, thực đối với bình thường, thể phân một căn phòng ở đây thì đúng là thắp hương khấn vái , nhiều mà còn chẳng !
La Nhất Minh bọn họ nếu ngay từ đầu ở đây, sự chênh lệch thì cũng sẽ dễ thỏa mãn.
ai bảo họ tiên xem qua khu nhà ở của gia quyến quân đội lịch sử lâu đời của nhà họ La, ở vài ngày trong khu căn hộ cao cấp, từ ăn cám sang ăn thịt thì dễ thích nghi, nhưng nếu quen ăn thịt mà bảo ăn cám thì ai mà chịu nổi?
Ngay đêm đầu tiên dọn họ tiêu chảy, cả hai đều lười biếng vô cùng, thức ăn mua về buổi trưa ăn hết, buổi tối cũng chẳng hâm nóng, cứ thế uống nước máy mà ăn, thế là đau bụng.
Chỉ một cái bô, vả phòng quá nhỏ, thông gió cũng , tạm thời họ nghĩ đến cái mùi phân đầy phòng là chịu nổi , cho nên hai tranh lao xuống lầu chạy nhà vệ sinh.
Đi gấp quá, đèn pin cũng mang theo, nhà vệ sinh công cộng vốn đèn, gần đây bóng đèn hỏng, dân xung quanh đều , nếu mang theo đèn thì cẩn thận một chút, tránh giẫm phân.
La Nhất Minh và Diêu Hồng !