THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-04-06 16:32:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Hòe Hoa kích động hùa theo:

 

thế đúng thế, nhỏ mọn thế gì, bộ tiền chắc.”

 

Dương Đại Tráng trái hiếu thảo, còn quên chia cho và em gái một ít đồ ăn, chỗ quẩy còn sót cũng cướp sạch, còn cả trứng gà luộc chín các thứ nữa.

 

Giống như đám Lục đại cô, bọn họ cũng sợ chịu thiệt, khác cướp thì họ cũng cướp, ăn tiệc thì cũng thể chịu thiệt, thậm chí còn mang cả bát luôn.

 

Dương Đại Tráng đắc ý vô cùng, tự tin bùng nổ, nhưng gã cũng ngốc, thể quá trớn, nếu đợi Lục lão tam về, chắc chắn gã sẽ một trận đòn bã, , cùng lắm thì lúc đó gã trốn sang nhà họ hàng, đợi Lục lão tam mới về.

 

“Anh em, thôi!”

 

Gã hô lên một tiếng, một nhóm ùn ùn kéo ngoài.

 

Đám họ hàng bãi chiến trường bừa bãi và cái nồi trống trơn, khỏi oán trách, chút thiện cảm mới nảy sinh đối với Giang Nguyệt giờ tan thành mây khói.

 

“Chuyện chứ, còn kịp ăn gì !”

 

cũng thế, lặn lội cả buổi sáng, bụng đói dính lưng .”

 

“Hay là chúng bếp lấy ít thức ăn, về nhà tự nấu?”

 

“Làm thế ?”

 

“Có gì mà , dù chúng cũng ăn tiệc, Giang Nguyệt, cô một câu chứ?

 

Từ đầu đến cuối chẳng thèm hé răng lấy nửa lời, cô là đồ ngốc ?”

 

“Hỏi nó cái gì, cứ việc mà lấy thôi!”

 

Lục đại cô mặt đanh như mặt quan tài, tiên phong.

 

“Khoan !”

 

Giang Nguyệt giữa sân, “Tất cả thứ ở đây, động .”

 

Lục đại cô tức ch-ết:

 

“Cô để mặc cho ngoài hưởng lợi , những họ hàng như chúng chẳng lẽ còn ôm bụng đói về ?

 

, thì đừng , nghèo còn sính chữ, cũng xem xem cô gánh nổi .”

 

Giang Nguyệt khoanh tay, căn bản thèm nể nang:

 

“Đại cô!

 

Cháu nợ tiền bà nợ tình bà ?

 

Bà cần gì cửa sầm sì cái mặt cho cháu xem?”

 

“Cô!

 

Cô dám ăn với như thế hả?”

 

“Cháu thế thì còn thế nào?

 

Tiền lễ và đồ đạc đưa, cháu thấy ?

 

Mẹ chồng cháu là hạng gì, còn , thứ gì túi bà thì cháu còn lấy nữa ?

 

Hừ!

 

Cháu còn , còn dám giúp bà , cháu , trong vài là đằng nhà đẻ bà , cháu cũng chẳng hy vọng về phía cháu, nhưng cũng đừng tưởng cháu dễ bắt nạt, Lục Cảnh Chu về ngay cả bàn thờ bài vị còn đ-ập tan tành đấy!

 

Chọc điên lên, đoán xem xông thẳng nhà mà đ-ập phá ?”

 

Chương 48 Công an đến

 

“Dù vợ chồng cháu cũng chẳng mặn mà gì chuyện họ hàng với , càng sợ trở mặt, cháu thật cho , những kẻ còn ở đây, một đứa cũng đừng hòng chạy thoát, cháu báo công an , cứ đợi đấy!

 

Chuyện xong !”

 

Họ hàng , còn xem khấm khá .

 

Nếu sống , mấy cũng thành dưng.

 

Sống thì họ hàng b-ắn đại bác tới cũng vác mặt đến mà cầu cạnh.

 

Lời của Giang Nguyệt giống như ném một tảng đ-á khổng lồ xuống mặt hồ yên ả, sóng nước tung tóe kinh !

 

Lục đội trưởng là tái mặt đầu tiên:

 

“Giang Nguyệt !

 

Cháu cái gì thế?

 

Bọn chúng sai chú , cháu yên tâm, chú nhất định sẽ bắt bọn chúng đến tạ với cháu, còn về phần thiệt hại hôm nay của cháu, đại đội cũng sẽ khoanh tay , nhưng náo tới cục công an nhé!”

 

Nếu mà xới lên tới chỗ công an thì cả thiên hạ sẽ ông là một vị đại đội trưởng vô dụng, ông còn mặt mũi nào nữa.

 

Giang Nguyệt mắc mưu:

 

“Lục Cảnh Chu khi dặn dò đồng đội của , bảo cháu gặp khó khăn thì tìm họ, đây , bây giờ dùng đến đấy.”

 

Lục đội trưởng bắt đầu toát mồ hôi hột:

 

“Đồng...

 

đồng đội gì chứ?

 

Giang Nguyệt, cháu hại chú đấy.”

 

“Đội trưởng, chú nhận rõ một sự thật, chuyện trong thôn chú quản nổi, nhưng nếu còn quản, chú dám chắc bọn chúng gây mớ hỗn loạn lớn hơn , cháu lâu nữa, cấp sẽ bắt đầu đợt truy quét nghiêm ngặt, chú truy quét nghiêm ngặt nghĩa là gì ?”

 

Lời của cô nửa thật nửa giả.

 

Lục đội trưởng đến hai chữ “truy quét" là huyết áp tăng vọt, đ-ập bàn một cái:

 

“Cháu đúng lắm, đám thanh niên coi trời bằng vung, cần dạy dỗ , để chúng rút kinh nghiệm cũng !”

 

Lỗi nhỏ thì còn khả năng cứu vãn, chứ nếu thật sự phạm đại tội thì ăn kẹo đồng.

 

Lục đại cô thấy hai chữ “công an" là bủn rủn cả chân tay:

 

“Chúng , cô vu oan giá họa nhé!”

 

Những khác cũng cuống cuồng gột rửa sạch sẽ cho bản , tư tưởng của thời đại vẫn còn khá đơn thuần.

 

Công an đến hề chậm, thấy tiếng xe Jeep chạy trong thôn, nơm nớp lo sợ, sợ đến mức đóng c.h.ặ.t cửa , nhưng cũng kẻ gan lỳ, chạy xem náo nhiệt.

 

Đám trẻ con trong thôn đuổi theo xe, cái của lạ.

 

Lục đội trưởng cung kính triền dốc nghênh đón, bên cạnh còn kế toán của thôn.

 

Xe Jeep thẳng qua ông , chẳng hề dừng một chút nào mà chạy thẳng đến bên bờ ao, phía nữa mới thôi.

 

Xe dừng, ba cánh cửa xe đồng thời mở , ba bước xuống, trong đó hai mặc đồng phục công an màu xanh thẫm, một mặc thường phục, cả ba ánh mắt cảnh giác quanh quất, sắc mặt nghiêm nghị, chút ý .

 

Lục đội trưởng trong lòng đ-ánh thót một cái, ông lờ mờ Lục Cảnh Chu một đơn vị bí mật, nhưng rõ cấp bậc cao cỡ nào.

 

cái trận thế hôm nay, e là thấp .

 

Hỏng !

 

Đại đội của bọn họ sắp nổi tiếng đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-34.html.]

 

Kế toán cũng chút manh mối:

 

“Đội trưởng, nếu mà bắt thật thì tính ?”

 

Lục đội trưởng cũng sầu não:

 

“Tất cả trông Giang Nguyệt thế nào thôi.”

 

Ba đến sân, một chân bước , chân còn ở ngoài bậc cửa, thấy đống đổ nát trong sân, sắc mặt càng thêm trầm trọng nghiêm túc.

 

“Chuyện là thế nào?

 

Ai là báo án?”

 

Đám phụ nữ trong sân, bất kể già trẻ, hẹn mà cùng lùi , chẳng ai dám ho he tiếng nào.

 

Ngay cả Lục đại cô xưa nay mắt cao hơn đầu, chẳng coi ai gì, giờ cũng rụt cổ , trốn lưng ông chồng già nhà .

 

Tôn Yến và chồng trốn trong bếp tìm đồ ăn, Giang Phúc thấy tiếng chuyện bên ngoài, định dậy thì Tôn Yến ấn xuống.

 

“Ăn trứng gà của !”

 

... nhưng...”

 

“Câm miệng!

 

Em gái bản lĩnh lớn lắm, cần lo bò trắng răng, vả cũng chẳng lo nổi chuyện của nó , bỏ thêm mấy quả trứng gà nữa , ôi!

 

Chỗ còn một hũ mỡ lợn , mang , mang hết .”

 

Lục lão nhị dứt khoát bế con gái trốn trong phòng, ngược bỏ mặc hai đứa con gái lớn ở bên ngoài.

 

Lưu Tố Tình trong lòng cũng run cầm cập, khẽ kéo ống tay áo Giang Nguyệt:

 

“Em dâu, em...”

 

Chị thật sự chuyện vỡ lở , vạn nhất mấy thằng nhóc bắt, nhà chúng chắc chắn sẽ đến quấy rối, lúc đó chẳng ai ngày bình yên .

 

Giang Nguyệt chẳng thèm để ý đến ai, thần thái tự nhiên đến mặt ba :

 

là Giang Nguyệt, là nhờ báo công an, hôm nay là tiệc đầy tháng của con gái , nhưng mấy vị xem xem, phá hoại thành thế đây.”

 

Một mặc đồng phục lấy giấy b.út ghi chép.

 

Người còn đưa chứng minh thư , còn mặc thường phục thì phía , cúi đầu lời nào.

 

“Đồng chí, hai chúng của cục công an huyện, hôm nay đang nhiệm vụ trấn, nhận tin báo của các bạn nên thuận tiện qua xử lý, bạn đừng sợ, hãy rõ chi tiết tình hình.”

 

“Vâng!”

 

Giang Nguyệt nhả chữ rõ ràng, trình bày đầu đuôi sự việc chi tiết và cũng trình tự.

 

Vốn dĩ chuyện cũng phức tạp, trọng điểm chủ yếu ở những tham gia.

 

“Đồng chí, bạn nhận những kẻ tham gia cướp bóc đ-ập phá ?”

 

Nghe đến câu hỏi , ít ý thức điều chẳng lành, kẻ lén lút chạy báo tin.

 

Lục đội trưởng đành mặt dày bước tới :

 

“Giang Nguyệt !

 

Thật bọn chúng chỉ là vì đói thôi, thanh niên choai choai ăn lở đất lở cát, bọn chúng cũng thế , cháu đừng chuyện bé xé to, như sẽ hủy hoại tương lai của bọn chúng mất.”

 

Kế toán cũng ngừng phụ họa:

 

“Phải đấy đấy!”

 

Giang Nguyệt lạnh:

 

“Đại đội trưởng, chú định bao che ?

 

Lúc bọn chúng xông , chú ngăn cản , giờ thì đừng đây mà lời sáo rỗng.

 

Đói!

 

Ai mà chẳng đói?

 

Nhà ai lương thực dư dả chứ?

 

Cháu đ-ập nồi bán sắt, chỉ để tổ chức cho con gái một bữa tiệc đầy tháng, tích chút phúc đức cho con bé, nếu bọn chúng thành tâm thành ý với cháu, thái độ một chút, cháu vì một miếng ăn mà báo công an ?”

 

chú tận mắt thấy đấy, thái độ của bọn chúng tệ hại cỡ nào, chỉ cướp, mà còn tay đ-ánh , khác gì thổ phỉ ?

 

Cháu câu khó nhé, hôm nay nếu tha cho bọn chúng, bọn chúng sẽ thế chẳng cả, ngày mai ngày bọn chúng cướp nhà khác nữa?

 

Cái ác nhỏ trừng trị, ắt thành đại họa!”

 

Vợ Lục đội trưởng thấy chồng mất mặt, trong lòng vui:

 

“Giang Nguyệt, cháu giận thì giận, nhưng giận lây, cha của con cháu lúc nào cũng về phía cháu mà, đừng nhé!

 

Vả , bọn chúng đ-ánh lúc nào?”

 

“Thím, thím thấy vết thương chị nhà ngoại cháu ?”

 

Giang Nguyệt vốn dĩ so đo với bà .

 

Ánh mắt sắc lẹm của công an quét tới:

 

“Người hại ?”

 

“Ở đây, ở đây !”

 

Tôn Yến kịp nuốt hết thức ăn trong miệng, lôi kéo Giang Phúc, giơ tay vọt ngoài:

 

“Đồng chí công an, các vị xem xem, vợ chồng chúng đ-ánh thành thế đây, chỉ vì con trai nghịch ngợm một chút mà bọn chúng tay đ-ánh .”

 

Tay ghi chép thoăn thoắt, nhanh.

 

Bùi Quốc Đống sang Lục đội trưởng:

 

“Thôn các ông dân binh ?

 

Ai là đội trưởng?”

 

“Chúng tổ chức đội dân binh chung với hai thôn lân cận, tổ trưởng, dân binh đăng ký là mười .”

 

Bùi Quốc Đống ông với ánh mắt nghi ngờ:

 

“Vị đội trưởng việc vẻ tròn trách nhiệm cho lắm.”

 

“Chuyện ...”

 

Chương 49 Đồ lòng đen tối

 

Đội dân binh là tổ chức thuộc quyền quản lý của cục công an, thời đại phương tiện giao thông và liên lạc đều thiếu thốn, đường xá gập ghềnh, việc giao lưu giữa thôn với công xã và huyện khó khăn.

 

địa phương nào cũng tổ chức dân binh, đều do những thanh niên trai tráng trong thôn, hoặc những từng lính hỗ trợ tuần tra, bảo vệ trị an tại địa phương .

 

Lục đội trưởng kiêm cả hai chức, bộ dạng hèn mà dám hèn của ông , bảo nghi ngờ cho .

 

Thực công việc ở nông thôn chẳng hề nhẹ nhàng hơn ở thành phố lớn chút nào, quan hệ nhân tình phức tạp đến mức nhức đầu, là chuyện cực kỳ dễ dàng.

 

 

Loading...