THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 162
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:45:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Yô!
Còn thực sự ít nha!”
“Đâu chỉ đông, xe lừa cũng ít, xem, đều tắc nghẽn cả .”
“ thấy mấy ông hàng xén , bọn họ bây giờ ước chừng cũng chỉ thể đổi hàng thôi.”
Hàng xén ở miền Nam thì quẩy gánh xuyên thôn băng ngõ, nhưng ở miền Bắc, chắc chắn là đ-ánh xe lừa, nếu bộ thì mà mệt ch-ết .
Kỳ Phúc căn bản là nén nổi phấn khích, “Mẹ, con xem đây, tiên phong cho .”
“Không , đông quá, vạn nhất mìn thì hỏng bét.”
Vương Đại Chí dẫn theo một tiểu đội chiến sĩ trẻ tuổi, từ phía bộ tới, “Các chị dâu đừng sợ, Đoàn trưởng và Chính ủy , để chúng phụ trách công tác an ninh cho bà con lối xóm, các chị cứ việc yên tâm mà chơi.”
Chương 232 Nổi tiếng
Cái sự yên tâm , chỉ đơn giản là suông một hai câu.
Lục Cảnh Chu huấn luyện riêng cho bọn họ, đầu tiên là thông thuộc bộ địa hình của thôn Kháo Sơn, việc bọn họ tranh thủ bóng đêm tiến hành khảo sát thực địa từ tối qua, chuyện , chỉ mấy con ch.ó trong thôn là .
Thêm nữa, trong thôn mấy lối , đường mòn , những ẩn họa nào, và để phân biệt sơ bộ những kẻ ý đồ , khi gặp tình huống bất ngờ thì nên ứng phó .
Rõ ràng, Lục Cảnh Chu nâng tầm chuyện lên một độ cao mới.
Chính ủy Cố lên họp , chuyện lớn nhỏ trong đoàn quăng hết cho Lục Cảnh Chu, huấn luyện hàng ngày do hai vị Tiểu đoàn trưởng phụ trách hiệp đồng xây dựng kế hoạch, nhưng thực tế, trong đoàn còn thiếu một Tham mưu trưởng, chuyện hậu cần bấy lâu nay vẫn do Chính ủy kiêm nhiệm quản lý, họp cũng là để đề đạt ý kiến .
Sự vụ trong đoàn bận rộn, Lục Cảnh Chu cũng thể tới hiện trường, bèn phái Quách Dương ngoài.
Phiên chợ lớn đầu tiên của thôn Kháo Sơn, bất luận là khâu tổ chức sắp xếp đều còn nhiều thiếu sót.
Tuy nhiên, cũng thu phí sạp hàng, còn cung cấp nước nóng để sưởi ấm c-ơ th-ể.
Ngày Trịnh Tiểu Lục dọn đến, tập hợp Hạ Sinh và những thanh niên thạo việc trong thôn , dựa theo những gì Giang Nguyệt dạy đó cộng thêm hiểu của bản để phân phó nhiệm vụ cho .
Đầu tiên là gốc cây du dung ở lối thôn, quét sạch hết tuyết đọng, dọn một đất trống rộng gần trăm mét.
Sau đó dùng chiếu cỏ dựng hàng rào che chắn để ngăn gió lạnh.
Trên mặt đất dùng tro xanh vạch các khu vực phân chia, vần thêm ít đ-á tới để thể dựng bếp lò tạm thời, hoặc dùng ghế .
Trong thôn giếng, nước ăn đều là nước sông, nước sông chảy từ trong rừng xuống, bất luận nhiệt độ thấp thế nào cũng đóng băng.
Bọn họ tranh thủ lúc trời tối, dùng tre dựng một đường ống dẫn nước, dẫn nước tới đầu thôn, đặt một cái chum lớn bên , cứ như , vấn đề dùng nước cũng tạm thời giải quyết.
Sáng sớm ngày họp chợ, Trịnh Tiểu Lục dậy từ sớm, từ hầm lò xách những thứ hôm nay định đem đổi , chạy tới nhà bếp, nhóm lửa bằng củi khô, mồi bếp cháy lên, đó thêm nước, thả một ít cốt lẩu trong.
“Anh Tiểu Lục!
Anh Tiểu Lục!
Anh dậy ?”
Hạ Sinh dẫn theo em trai là Thu Sinh chân xỏ dép cỏ chạy tới, sân ngửi thấy mùi thơm cay nồng của ma lạt, trong nháy mắt nước miếng thể khống chế mà tuôn ròng ròng.
“Anh!
Đây là mùi gì thế, thơm quá mất!”
Thu Sinh ngừng dùng tay áo chùi miệng, nhưng cứ chùi mãi hết.
Hạ Sinh hít hít nước miếng, “Em cũng nữa!”
Trịnh Tiểu Lục từ nhà bếp chạy , thấy hai em họ còn kịp gì hắt xì liên tục mấy cái.
“Anh Tiểu Lục, thế?”
“Hăng quá!”
Đứng xa ngửi thì thơm, nhưng gần thì sẽ chút hăng nồng.
Một lúc , ba cuối cùng cũng thích ứng , đều vây quanh bên bếp lò.
Trịnh Tiểu Lục múc cho mỗi một bát, “Uống canh , nếm thử vị canh xem.”
Anh bỏ thứ gì nấu cả, cũng chẳng gì để nấu, uống chút nước canh nóng cho ấm cũng .
“Cay quá!
mà khá thơm, uống xong cảm thấy đều ấm sực lên.”
“Tiểu Lục, cái mang ngoài đổi ?”
Trịnh Tiểu Lục xoa cằm suy nghĩ, “Hai đứa cắt ít củ cải bỏ nấu , tiếc là thịt, nếu thịt dê thì .”
Ý nghĩ là chuyện viển vông, nên nghĩ tới gì.
Hạ Sinh và Thu Sinh giúp gùi đồ, gùi liên tiếp mấy chuyến.
Phiên chợ do bọn họ bày , tự nhiên là chiếm chỗ nhất.
Hai bên sạp hàng của Trịnh Tiểu Lục còn dùng chiếu cỏ che chắn, Hạ Sinh nhặt mấy hòn đ-á, lấy nước nhào bùn, đắp cái bếp đất nhỏ trông cũng ngô khoai, đặt cái nồi gốm lên , trong nồi nấu củ cải, vì thêm cốt lẩu nên nóng bốc lên là cả phiên chợ ai nấy đều ngửi thấy.
Lúc nhóm Giang Nguyệt tới, thấy sạp hàng của Trịnh Tiểu Lục vây đến mức nước chảy lọt.
Không dùng tiền, cũng thu phiếu lương thực, thuần túy là vật đổi vật, cho nên tồn tại cái gọi là công bằng tuyệt đối, cũng cân đo đong đếm, Tiểu Lục thu hàng tùy theo ý thích của .
“Thưa các bác các chú, các cô các dì, các cụ ông cụ bà, cốt lẩu của cháu là lấy từ tận nơi xa xôi về đấy, đồ nhiều, đổi hết là thôi, cũng thấy đấy, chỉ cần ném nước, tùy ý các bác nấu cái gì cũng , rau dại, cải thảo, củ cải, tôm cá, nếu mà thịt thì vị càng tươi ngon hơn, ngày đông giá rét mà húp một bát canh cay thì đúng là mỹ vị tuyệt trần.”
Trịnh Tiểu Lục khéo ăn khéo , mồm mép liến thoắng, bẩm sinh là kinh doanh.
Bà con quanh đây gì từng thấy trận thế bao giờ.
“Chàng trai trẻ, cái của đổi thế nào đấy?”
“Bác ơi, bác mang theo đồ gì, cho cháu xem chút nào.”
“Mộc nhĩ phơi khô, đều là hái trong rừng đấy, đừng bây giờ nó nhỏ xíu, dùng nước nóng ngâm là to lắm, đây là đồ đấy nhé!”
Trịnh Tiểu Lục ước lượng sức nặng của cái túi , đại đao khoát tay một cái, “Số mộc nhĩ bác đưa hết cho cháu, cốt lẩu cháu đưa bác nửa cân, đừng vội, cháu xong , lấy nhiều cốt lẩu thế bác cũng ăn hết ngay , cháu đưa thêm bác một cân đường đỏ nữa...”
Anh , Thu Sinh liền từ trong gùi lưng lấy một gói đường đỏ bọc trong giấy dầu, mở mặt ông lão để ông kiểm hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-162.html.]
Người vây xem mà gật đầu lia lịa.
Trịnh Tiểu Lục :
“Cháu đưa thêm bác một bình r-ượu trắng nữa.”
Ông lão kích động , “Đổi nhiều thế cơ !”
Thực ở nhà ông, mộc nhĩ thứ gì quý giá, trong rừng hái đầy, đối với bọn họ mà chẳng gì lạ, hơn nữa cũng chẳng thể ăn cơm, chắc , mang hợp tác xã cũng chỉ đổi ít tiền lẻ, nhưng bán mộc nhĩ nhiều quá, căn bản bán giá.
Trịnh Tiểu Lục phỉnh phờ:
“Cháu đây cũng ăn gì, càng kiếm tiền của , cháu chỉ đổi ít hàng hiếm trong núi gửi về quê cho họ hàng nếm thử đặc sản Bắc Nguyên thôi, bọn họ !
Cũng sẽ gửi cho cháu mấy thứ mà họ dùng tới, qua như thế, chúng đôi bên cùng lợi mà!”
Lời của giải thích rõ ràng ngọn ngành, dù nghi ngờ cũng cách nào kiểm chứng, chẳng lẽ còn chạy tới bưu điện tra xem thực sự nhận bưu kiện ?
Người cũng chẳng thèm quan tâm tới bạn !
Người mang mộc nhĩ tới đông, đột nhiên bắt đầu chen lấn về phía .
“ cũng đổi!”
“ mang ba cân đây, trai, đổi cho !”
“...”
Vương Đại Chí vội vàng dẫn tới, “Mọi đều xếp hàng , chen lấn như thế.”
Trịnh Tiểu Lục nhảy lên mặt bàn, một tay chống nạnh, “Ai mà gây chuyện thì sẽ thu đồ của đó .”
Tất nhiên, chuyện ăn phát đạt chỉ sạp của Trịnh Tiểu Lục.
Có ôm gà mái già, mang theo d.ư.ợ.c liệu tự hái, còn mang theo giày tất quần áo tự may, đủ các kiểu loại, cái gì cũng .
Đám phụ nữ ở khu tập thể tới nơi là tản khắp nơi, tự tìm kiếm những món đồ ưng ý để trao đổi.
Triệu Thu Nguyệt tay chống hông, tay xách cái giỏ, Quan Kiệt yên , “Mẹ, con qua bên xem chút.”
“Ấy!
Không , đông quá.”
“ mà...”
“Ngoan nào!”
“Chị Triệu, chị cứ để thằng bé !
Kỳ Phúc, Cố Giai, mấy đứa cùng , đừng chạy lung tung, rõ ?”
“Biết ạ.”
Chương 233 Đồ nhà quê
Vương Đại Chí thấy Giang Nguyệt và những khác, bèn vác s-úng tới chào hỏi, “Chào các chị dâu ạ!”
“Các chú vất vả .”
“Cũng bình thường thôi, vất vả ạ, chị dâu, chị xách đồ nặng thế , cần em tìm chỗ nào để chị đặt tạm ?”
Giang Nguyệt cõng Lục Tinh Thần lưng, dùng chăn quấn dày cộm, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì lạnh, cô bé tò mò hưng phấn đông ngó tây, đôi mắt mãi xuể.
Người ở khu tập thể đều nhận Trịnh Tiểu Lục, lượt chỉ cho Giang Nguyệt xem.
“Đó là Tiểu Lục nhà cô ?
Cậu thế mà chạy tới đây .”
“Ối chà!
Canh Tiểu Lục nấu tê cay, bố bọn trẻ nhà là miền Nam, thích ăn cay nhất, đổi một ít mới .”
Hà Xảo Liên giữ c.h.ặ.t con trai, ánh mắt đảo qua đảo giữa Giang Nguyệt và Trịnh Tiểu Lục, “Đống đồ nó bán chắc đều là cô đưa cho nó đấy chứ?
Nếu thì nó đào .”
Giang Nguyệt đang mang thai, tiện gùi đồ nặng, cho nên là Quách Dương giúp cô cõng tới.
Cô cũng quan tâm thiệt , nên tới đây đổi hết thịt lợn và gà chạy bộ , giờ chỉ còn hai con thỏ.
Thỏ nhà cô nuôi một tháng rưỡi mà đẻ một lứa thỏ con, những sáu con, chỉ mấy ngày ngắn ngủi thỏ con lớn hẳn, cô mang hai con để trao đổi.
Nghe thấy lời nghi vấn của Hà Xảo Liên, sắc mặt cô đổi, “ lấy ?
Cũng thể biến từ hư , thằng bé Tiểu Lục đầu óc linh hoạt, nó kiếm thì đó là bản lĩnh của nó, cô thì mà hỏi nó !
Với , nó cãi với một trận , con cái lớn thì lời nữa.”
“Cô lời , chính bản cô cũng tin nhỉ?”
Dù Hà Xảo Liên cũng tin một chữ nào, khi xem náo nhiệt vụ cãi hôm đó, cô về nhà nghĩ liền cảm thấy gì đó đúng.
“Chị Hà , chị cứ bám lấy chuyện buông gì?
Nếu cảm thấy vấn đề thì chị cứ tố cáo là , nếu mà tra vấn đề thật thì cũng coi như lập công .”
“Cô tưởng dám chắc!
Phong khí xã hội chính là những kẻ như các cho hỏng bét đấy!”
Hà Xảo Liên đột nhiên bùng nổ.
Giang Nguyệt hiểu vì , “Gì cơ?
bản lĩnh lớn thế ?”
Dương Tú Chi từ xa thấy hai họ cãi , vội vàng chạy can ngăn, “Đang yên đang lành họp chợ, cãi , , trúng đôi giày một bà cụ , tay nghề đó đúng là chê , đang định một đôi giày bông cho Cố Giai Tết, các cô tham mưu cho chút, Giang Nguyệt, cô đổi gà mái ?
Bên .”