THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 159
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:36:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói bên phía Giang Nguyệt, từ lúc Triệu Thu Nguyệt đến, ngay cả Giang Sênh cũng nhàn nhã hẳn .”
Mặc kệ Giang Nguyệt khuyên bảo thế nào, Triệu Thu Nguyệt vẫn cứ theo ý , nấu cơm quét nhà giặt giũ, thiếu việc gì.
Chỉ là cơm chị nấu thanh đạm, xào rau nỡ cho dầu, nấu cháo cũng nỡ cho nhiều gạo.
Lúc đầu, chẳng ai nỡ gì, chỉ đành nhẫn nhịn.
nhịn hai ngày, Giang Sênh liền giành lấy việc nấu nướng:
“Chị Triệu, cơm trưa cứ để em cho!
Chị nghỉ ngơi .”
Triệu Thu Nguyệt trông tinh thần , chống tay eo, híp mắt :
“Chị chẳng mệt chút nào cả, nghỉ ngơi cái gì chứ, em nhóm lửa , lát nữa chị xào rau.
Trưa nay xào cải thảo nhé?
Thêm cơm trắng nữa, cho thêm chút ngũ cốc, chị ăn ngũ cốc cũng , cho đứa trẻ.”
Giang Nguyệt từ trong phòng , mặt treo nụ nhẹ nhàng:
“Chuyện chắc là chị Tú Chi với chị đúng ?”
“ thế!
Nhà bọn họ cũng ăn như đấy, cơm trắng nhiều đường quá, phụ nữ t.h.a.i ăn nhiều con sẽ quá lớn, khó sinh.”
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Triệu Thu Nguyệt quen với các chị em trong khu gia thuộc, hơn nữa rõ ràng là chị lòng hơn Giang Nguyệt, ở cùng ai cũng , ngay cả Hà Xảo Liên cũng thường xuyên bám theo gọi một tiếng chị dâu.
Nhờ chị, Quan Kiệt ở khu gia thuộc cũng chào đón, là thủ lĩnh của đám nhóc tì .
Mỗi sáng đám trẻ con đó đều bên ngoài gọi thằng bé chơi.
Và mỗi buổi trưa, cũng sẽ mang theo kim chỉ đến tìm Triệu Thu Nguyệt tán gẫu, lúc ở trong bếp, lúc ở trong phòng chị.
Giang Nguyệt hứng thú với nội dung trò chuyện của bọn họ nên hiếm khi tham gia, nhưng cứ rảnh rỗi mãi thế cô cũng thấy buồn chán, thế là cùng Trịnh Tiểu Lục lẻn đến đồn Kháo Sơn, tận mắt thấy căn nhà nhỏ mà Tiểu Lục thuê, tổng thể cô cảm thấy hài lòng.
Tiểu Lục âm thầm đào một cái hầm ngầm ở nhà, che giấu kỹ, cửa ở gầm giường, lật ván sàn lên mới thấy .
Giang Nguyệt xuống mà trực tiếp chuyển đồ từ trong gian ngoài.
“Hai ngày nữa là đến ngày họp chợ lớn, cháu đem đồ đổi , còn nữa, hỏi thăm xem ở đổi than đ-á, vẫn là đốt than hơn.
Đừng chợ đen, nếu để thấy chúng khó mà giải thích, nhất là thể đường đường chính chính mang về.
Ngoài , cháu đổi hàng ở đây, ngoại trừ những nhu yếu phẩm hàng ngày của chúng , nhất nên đổi thêm một ít đặc sản vùng núi, ví dụ như nhân sâm, linh chi, nhung hươu gì đó.
Những thứ hiện giờ xem tác dụng lớn nhưng tương lai chắc chắn thể kiếm tiền to.”
Trịnh Tiểu Lục mà phấn khích một hồi:
“Vậy... tiền , cháu thể mở quán lẩu ạ?”
“Cháu vẫn còn tơ tưởng đến chuyện ?”
“Đương nhiên , lẩu ngon như thế, cháu khẳng định chỉ cần mở là nhất định sẽ nổi, đến lúc đó cháu mở năm mười cái chi nhánh, thế thì kiếm bao nhiêu tiền chứ!”
“Tốt thì thật nhưng chúng dựng nhà kính, lẩu ăn mùa đông là tuyệt nhất, món ăn còn đa dạng, nhưng mùa đông rau xanh thì thế nào?”
Chương 228 Diễn một vở kịch lớn
“Thím ba, là... là cháu cứ mở một quán ăn nhỏ ở trong đồn , chúng thu tiền, thu hàng.
Những đến họp chợ đó chắc chắn sẽ đói bụng, ăn một bữa lẩu cả đều ấm sực lên, dù chỉ cần thu tiền thì tính là phạm kỷ luật, thím thấy ?”
Lòng Giang Nguyệt ngứa ngáy khôn nguôi, cô cũng lắm chứ, nhưng cái “vòng kim cô" vẫn còn đeo đầu mà!
“Thế , cháu cứ bàn bạc với chức sắc trong đồn , chỉ cần trong đồn cùng hội cùng thuyền với cháu, chia hoa hồng cho , lợi lộc sẽ gánh tai tiếng giúp cháu, chuyện thể .
Giống như cháu đấy, thu tiền, thu hàng, chắc là... cũng thôi.
Có điều cháu treo cái biển việc thiện , tuyệt đối đừng nhắc đến chuyện kiếm tiền.”
Trịnh Tiểu Lục đ-ập bàn một cái:
“Thím ba, thím ngoài một chuyến dễ dàng gì, là chúng cứ rèn sắt khi còn nóng, thím đợi cháu một lát, cháu gọi .”
Đồn Kháo Sơn nhân khẩu đơn giản, trong đồn đều quan hệ họ hàng với , việc gì cũng đoàn kết, đây là ưu điểm nhưng cũng là nhược điểm.
Một lát , Trịnh Tiểu Lục dẫn theo một thanh niên chạy về.
“Thím ba, đây là đứa em trai cháu mới nhận, tên Hạ Sinh, nhà ở ngay dốc thôi, căn nhà cháu thuê vốn cũng là của nhà .”
“Chào thím ba ạ!”
Hạ Sinh gọi theo cách của Tiểu Lục.
Giang Nguyệt quan sát thiếu niên mắt, trông đoan chính hơn Trịnh Tiểu Lục, dáng cao, giữa mùa đông lạnh giá mà chỉ đôi giày cỏ, ống quần cũng ngắn, chỉ che đến bắp chân, chiếc áo bông cũ nát nhiều miếng vá.
Hạ Sinh thấy Giang Nguyệt đang quan sát , chút ngại ngùng gãi đầu , dường như chút túng quẫn, đôi bàn tay cố gắng che những miếng vá áo.
Giang Nguyệt thu hồi tầm mắt:
“Cậu kiếm tiền ?”
Hạ Sinh đại kinh:
“... từng nghĩ tới.”
Trịnh Tiểu Lục vỗ một cái:
“Đối với thím ba cần những lời vô ích đó, gì thì cứ .”
“...”
Hạ Sinh vẫn còn do dự.
Giang Nguyệt hỏi:
“Đất canh tác của thôn các nhiều, gần rừng như , sản lượng chắc chắn cũng cao, mỗi năm nộp bao nhiêu lương thực thuế?
Đến cuối năm thể chia bao nhiêu điểm công?”
Hạ Sinh bấu víu vạt áo, vẻ mặt chút khó xử:
“Chuyện cũng chắc , dù năm nào cũng ăn đủ no, tiền chia đều đem mua thu-ốc hết , bệnh.”
Trịnh Tiểu Lục cuống quýt hộ:
“Thím ba, thím nhà nghèo đến mức nào , khi bọn họ cho cháu thuê căn nhà , chính họ ở trong một cái lán cỏ nhỏ, còn một đứa em trai nữa, ba chen chúc trong một cái lán nhỏ thấp, nấu cơm còn ở bên ngoài, trong lán lạnh như hầm băng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-159.html.]
Lúc cháu ở đây bảo họ về nhà ở mà họ nhất định chịu.”
“Cho nên, dám buông tay mà ?”
Giang Nguyệt thấy nhóc đến lời cũng dám , lo lắng gánh vác việc.
Hạ Sinh vội vàng :
“ dám, chỉ là lấy vật đổi vật, thu tiền, bọn họ nắm thóp của chúng .
Cho dù thực sự bắt, một sẽ gánh hết, ch-ết cũng khai .”
Trịnh Tiểu Lục gật đầu:
“Thím ba, hai chúng vẫn nên cắt đứt quan hệ bên ngoài một chút, dù thế nào cháu cũng thể liên lụy đến thím .
Dù cháu cũng chẳng sợ trời chẳng sợ đất, chỉ một một , bọn họ gì cháu .”
Giang Nguyệt suy tính tính khả thi của biện pháp .
Hạ Sinh tưởng cô đang lo lắng điều gì, liền “bùm" một tiếng quỳ xuống mặt cô:
“Thím , chỉ nuôi sống và em trai thôi, chỉ cần cái ăn là , nhất định sẽ một lòng một theo thím, tuyệt đối kẻ phản bội, thề!
Nếu tay sai phản bội, sẽ ch-ết t.ử tế!”
“Ấy !
Đang yên đang lành mấy lời đó chứ!
cũng bảo là đồng ý .
Vậy thế , cứ theo lời Tiểu Lục , tiên cắt đứt quan hệ công khai , sẽ bí mật cung cấp nguồn hàng cho các , các cứ ở đây lấy vật đổi vật, đổi đồ với bà con trong vùng.
Còn chuyện lẩu, nếu các thể tìm nguyên liệu thì cứ , tùy các thôi, gia vị lẩu cũng sẽ do cung cấp.
Thù lao của hai , của Tiểu Lục thì cứ ghi sổ , của Hạ Sinh thì để Tiểu Lục tính cho , là do nó tuyển , đương nhiên do nó quản lý, Tiểu Lục, cháu hiểu ?”
Trịnh Tiểu Lục ngây ngô:
“Đều là chuyện nhỏ cả, thím yên tâm, cháu sẽ để Hạ Sinh chịu thiệt , đến lúc đó để em trai cũng qua đây giúp một tay, mỗi ngày đưa cho hai họ một ít nhu yếu phẩm thù lao.
Thím ba, khi nào thì hai chúng diễn vở kịch lớn đây?”
“Chọn ngày bằng gặp ngày, cứ sáng mai , cháu thu dọn đồ đạc cho xong.”
Giang Nguyệt nháy mắt với một cái, Trịnh Tiểu Lục hiểu ý, bảo Hạ Sinh về .
Giang Nguyệt đợi từ gian lấy một ít lương thực, dầu ăn, gạo mì, cốt lẩu, táo đỏ, nhãn nhục.
Ngoài , muối cũng là thứ quan trọng nhất.
Cô lấy hẳn một cái giỏ lớn, ước chừng đến năm mươi cân.
Thứ trong gian của cô thiếu một chút nào, đây để tích trữ hàng hóa, mỗi ngày cô đều quét sạch các túi muối giá hàng, ngày hôm thu hoạch lượng muối tương đương.
Trịnh Tiểu Lục những thứ cô lấy mà mắt chữ O mồm chữ A, hiếm lạ vô cùng, vui mừng khôn xiết.
Giang Nguyệt vẫn tạt gáo nước lạnh mặt :
“Những thứ đều thể để lộ ánh sáng, trong lòng cháu tính toán, tuyệt đối tự mãn quá mức, chúng từng bước thật vững chắc, đợi đến khi nào chính sách nới lỏng thì mới cần kiêng dè những điều .”
Trịnh Tiểu Lục vỗ ng-ực bôm bốp:
“Thím yên tâm, mỗi ngày cháu lấy một ít, đợi qua một thời gian, tích lũy nhiều , bọn họ sẽ tưởng là do cháu đổi , đến lúc đó huyện vài chuyến, tìm đường dây, thêm bao nhiêu đồ nữa thì cũng hợp lý cả thôi.”
Giang Nguyệt vẫn lo lắng:
“Cháu ở một chú ý an , đồ đạc nhiều dễ nhòm ngó.”
“Vậy thì cứ cách một thời gian cháu về khu gia thuộc một chuyến, công khai mang đồ sang đó, cứ là để trả ơn, bọn họ thấy cháu mang hết đồ đạc trong nhà thì còn ai thèm tính kế cháu nữa!”
Hai bàn bạc xong xuôi, đợi Trịnh Tiểu Lục cất giấu đồ đạc kỹ càng mới về.
Hạ Sinh đang xổm ở đầu thôn, thấy bọn họ tới liền từ từ dậy:
“Thím ba, Tiểu Lục, hai về bây giờ ?
Để tìm xe tiễn hai nhé?”
“Thế thì phiền quá!”
Lão Trung cũng đang xổm một bên hút thu-ốc lào, ngước mắt liếc Giang Nguyệt:
“Cứ để nó tiễn , cháu là con gái đang m.a.n.g t.h.a.i mà đường tuyết dễ dàng gì, đừng để ngã.”
Giang Nguyệt lập tức hiệu cho Tiểu Lục lấy đồ .
Trịnh Tiểu Lục rút từ trong ng-ực một chai Nhị Oa Đầu xé bỏ nhãn mác:
“Cái là để hiếu kính lão gia hỏa ngài đấy ạ.”
Lão Trung từ chối, xách lấy chai r-ượu, mắt híp thành một đường kẻ:
“Bao nhiêu độ?”
“56 độ!”
Giang Nguyệt nhanh miệng đáp lời.
Lão Trung hài lòng, nâng niu cất chai r-ượu trong ng-ực như báu vật:
“Con bé hiểu chuyện đấy, Tiểu Lục cũng là do cháu dạy dỗ đúng ?
Mấy đứa đúng là dám nghĩ dám , cháu là nhà quân đội, việc sợ phạm kỷ luật ?”
Hạ Sinh đ-ánh xe lừa tới.
Giang Nguyệt nhận ông lão trò chuyện, nhưng ở đây lạnh quá:
“Bác , thật với bác, Tiểu Lục và cháu cùng một làng, đúng , là cháu đưa nó từ trong làng đây, nhưng thằng bé thông minh lắm!
Nó ngoài xông pha một chuyến, kiếm chút tiền để sớm cưới vợ, chuyện chẳng liên quan gì đến cháu cả, nó là nó, cháu là cháu.
Đương nhiên , buôn bán nhỏ thì , nhưng lấy vật đổi vật thì cũng giao dịch bằng tiền mặt, ai mà gì chứ, chúng cháu chỉ là vì để bà con miếng cơm no, , nên như , là tương tương ái, cùng tiến bộ, cùng nỗ lực để cuộc sống hơn.”
Chương 229 Chiếm tổ chim cúc
Lão Trung :
“Con nhóc quỷ quyệt thật, đến quỷ cũng cháu lừa mất thôi.
Thôi , hiểu ý cháu , điều đồn chúng chỉ bấy nhiêu , liệu phiên chợ lớn tổ chức thì vẫn chừng.”