THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:32:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngoài những thứ đó thì chính là xoong nồi bát đĩa, riêng bát cô lục tục mua ba mươi cái, bát sứ thô lớn, cũng bát nhỏ tinh xảo.”

 

Đĩa lớn nhỏ cộng cũng thành một đống.

 

Nồi gang, nồi nhôm, nồi đất, bày đầy một đất.

 

Giang Sênh chừng đồ đạc mà vò đầu bứt tai:

 

“Chị, đồ của nhà nhiều quá ạ.

 

Chị xem, ở đây cũng nhà bếp riêng, bày ở phòng khách thì chỉ cái tủ nhỏ , đủ ạ!”

 

lúc , phụ nữ xách thùng phân lúc dắt theo con trai tới, cùng với bà còn một phụ nữ trung niên vẻ mặt văn nhã, để kiểu tóc thanh niên, chải chuốt tỉ mỉ một sợi tóc rối.

 

trông bà vẻ tinh thần, môi khô nứt nẻ, mắt dường như cũng mở lên nổi.

 

Phía cũng theo một cô bé sáu bảy tuổi, tuổi còn nhỏ mà mặt mày nghiêm nghị, liếc xéo mắt ngó xung quanh.

 

Họ là thẳng qua sân nhà chính, nên tự nhiên thấy lời của Giang Sênh, đống xoong nồi bát đĩa đầy đất , còn kịp chào hỏi bắt đầu kinh ngạc.

 

“Trời đất ơi, cô đây là dọn sạch bát đĩa của hợp tác xã mua bán về đây ?

 

Vậy nhà cô bao nhiêu ăn cơm thế?

 

Chừng tốn bao nhiêu tiền cơ chứ!”

 

Người phụ nữ văn nhã bên cạnh tuy cũng kinh ngạc nhưng nhanh ch.óng khôi phục như cũ, bà nhàn nhạt chào Giang Nguyệt:

 

“Chào cô, là Dương Tú Chi sống ở sát vách, chồng là chính ủy của đoàn.

 

Còn đây là phu nhân của đại đội trưởng Kỳ.”

 

tên là Vương Cúc!

 

Em dâu, em là đại tiểu thư ở thành phố ?

 

Nếu tiền thế !”

 

Dương Tú Chi bên cạnh cúi đầu xuống, cảm giác cùng hội cùng thuyền với bà .

 

Giang Nguyệt mỉm :

 

cũng từ trong thôn thôi, cùng một thôn với chồng , chúng đều là nông thôn cả.

 

Những thứ ... chỉ là một đống đồng nát đáng tiền thôi, mua... rẻ, đáng bao nhiêu tiền ạ.”

 

“Không đáng tiền?”

 

Vương Cúc gào cái giọng to đến mức sắp lật cả mái nhà lên:

 

“Vậy, thể cho mượn một cái ?

 

Nhà bốn miệng , vốn dĩ bốn cái bát, hôm qua thằng ranh vỡ một cái, chỉ còn ba cái thôi.

 

bảo nó ăn cơm cứ dùng tay mà bốc cho xong.”

 

Vương Cúc mắng con trai, lấy tay dí trán nó.

 

Kỳ Phúc mặt nước mũi vết nẻ, quần áo cũng bẩn thỉu, xám xịt, vỗ một cái là rơi một mảng bụi đất.

 

Bị mắng, nó vẫn phục, đầu sang một bên, nước mũi sắp rơi xuống liền dùng ống tay áo quẹt một cái, trét đầy lên mặt.

 

Quan Kiệt cõng Lục Tinh Thần ngay cửa buồng trong, thấy mặt nó mà lợm giọng.

 

Giang Nguyệt trong lòng thấy một trận ái ngại, nhưng mới tới ngày đầu tiên, cô cũng thể biểu hiện quá keo kiệt.

 

Hơn nữa, chỉ là một cái bát thôi, đáng để cô tính toán.

 

“Ờ, chị cứ lấy ạ!

 

Cũng cần trả , coi như em tặng nhà , hôm nay đại đội trưởng Kỳ giúp đỡ nhiều .”

 

Vương Cúc vui mừng quá đỗi, xoa xoa hai bàn tay:

 

“Vậy khách khí nhé.

 

Ồ, đúng , đây là củ cải khô tự muối, cô cứ dùng nước nóng ngâm một chút, dùng dầu mè trộn lên, thái thêm ít ớt trộn cùng là cực kỳ đưa cơm luôn.”

 

ôm một cái giỏ nhỏ trong lòng, xong cũng chẳng đợi Giang Nguyệt đồng ý, dứt khoát đổ củ cải khô trong giỏ một cái nồi, bắt đầu chọn bát.

 

Mồm bà là một cái, nhưng cầm cái bát sứ thô lên thấy cái bát nhỏ , cho con gái dùng thì khéo.

 

nghĩ, bát nhỏ dễ vỡ, cũng chẳng đựng bao nhiêu, chút lãng phí thiệt thòi.

 

cứ đó phân vân mãi.

 

Dương Tú Chi đợi nữa, bà cũng mang quà tới:

 

“Chỗ chúng điều kiện gian khổ, mới từ đế đô tới, những thứ khác cũng gì lạ.

 

, cũng đồ ăn cho lắm, chỉ cái , đây là mộc nhĩ đen, là chúng hái ở núi gần đây.

 

Dùng nước nóng ngâm nở , trộn lạnh hoặc xào ăn đều .”

 

Mộc nhĩ đen bà mang tới là loại phơi khô, trông chừng một cân, đựng trong một cái túi vải.

 

Chương 202 Ngày tháng sống đây

 

Thứ thật , ở Bắc Nguyên hai mùa hạ thu, núi nhiều, nhất là vùng thưa thớt dân cư, đa đều là gỗ thông nên mộc nhĩ đen càng dễ sinh trưởng, là vật phẩm quý hiếm gì, nhưng là thứ nhất mà Dương Tú Chi thể mang tặng .

 

Giang Nguyệt mừng rỡ đón lấy:

 

“Mộc nhĩ đen to thật đấy, ngâm mấy cánh thôi là đủ xào một đĩa rau nhỉ?”

 

Dương Tú Chi thấy cô coi thường món quà của thì vui mừng:

 

thế!

 

Đây cũng coi như là một loại đặc sản của Bắc Nguyên, một dân làng còn mang nó đổi tiền tiêu vặt đấy!”

 

Trong lòng Giang Nguyệt tính toán khác, cô liếc Giang Sênh một cái, hiểu ý ngay.

 

Giang Nguyệt chân thành cảm ơn họ:

 

“Đợi nhà em dọn dẹp xong xuôi , em mời các chị sang dùng bữa nhé.”

 

Vương Cúc cuối cùng cũng chọn xong, nhưng một tay cầm một cái, một lớn một nhỏ, cái nào bà cũng nỡ bỏ xuống:

 

“Em dâu , chị thể lấy hai cái ?

 

Cái nhỏ cho con bé nhà chị, dù em còn nhiều thế , em cũng dùng hết, đúng nào?”

 

Giang Nguyệt mỉm :

 

“Không ạ, chị cứ lấy !”

 

“Ấy !”

 

Vương Cúc cẩn thận ôm bát lòng, nghĩ đến lời cô :

 

“Cái đó, em là mời khách ăn cơm hả?

 

Vậy chị chờ đấy nhé!

 

Nhà em đang bừa bộn, chị ở đây phiền thêm nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-141.html.]

 

Chị Dương, chúng thôi!”

 

Kỳ Phúc vẫn chịu :

 

“Mẹ, con chơi thêm lúc nữa.”

 

“Cái thằng bé , nhà đoàn trưởng Lục bao nhiêu việc, một đứa trẻ ranh như con ở đây phiền cái gì, theo về nhà.”

 

“Không chịu !”

 

“Sao con lời thế hả!”

 

Hai con giằng co ở cửa.

 

Đại đội trưởng Kỳ khiêng cái nôi trẻ em bước , thấy con trai đang giở trò ăn vạ, nôi còn kịp đặt xuống giơ chân đ-á một cái:

 

“Thằng nhãi ranh!

 

Xem xem con lớn ngần nào , còn lóc om sòm.

 

Ngày mai cút học cho tao, còn dám trốn học là tao đ-ánh gãy chân!”

 

Kỳ Phúc sợ ba nó, lồm cồm bò dậy chạy mất tích.

 

Vương Cúc mừng rỡ:

 

“Cảm ơn đoàn trưởng chủ trì công đạo.”

 

Lúc bà rời , sống lưng dường như thẳng thêm mấy phần.

 

Dương Tú Chi cũng cáo từ:

 

“Vậy cứ bận , nhà cũng còn việc, đây.

 

Giai Giai, chào chú dì con!”

 

Cô bé mà bà luôn dắt tay, lạnh lùng gọi một tiếng:

 

“Chào chú dì ạ!”

 

Chỉ là ánh mắt của con bé khi lướt qua Quan Kiệt dừng thêm vài giây.

 

Quan Kiệt giống với những đứa trẻ khác trong khu gia đình.

 

Nói cụ thể là khác ở chỗ nào thì là do cách ăn mặc sạch sẽ lịch sự của , mà đại khái là đôi mắt của , trưởng thành, chiều sâu, giống như lớn chứ giống trẻ con.

 

Quan Kiệt chỉ hừ lạnh một tiếng, cõng Lục Tinh Thần phòng.

 

Cố Giai ngẩn , đó trong mắt xẹt qua một tia bướng bỉnh phục.

 

Người đông, đồ đạc khuân vác cũng nhanh, chỉ là cái sân quá rộng, bộ cũng tốn thời gian.

 

“Đoàn trưởng, về đây, chiều còn dẫn họ luyện tập nữa.”

 

“Ừ!

 

Hút điếu thu-ốc, nghỉ ngơi một chút .”

 

Lục Cảnh Chu vươn tay về phía Hà Thiết Quân, tự giác rút bao thu-ốc l-á .

 

Lục Cảnh Chu đón lấy, rút một điếu đưa cho đại đội trưởng Kỳ, còn bản thì hút.

 

“Ái chà!

 

Cảm ơn đoàn trưởng!”

 

Lục Cảnh Chu trong sân tán gẫu với :

 

“Huấn luyện cho trò, bất kể là mùa nào cũng lơ là.

 

Ngoài , hôm nay đường tới đây gặp các chiến sĩ tuần tra trở về, điều kiện của họ cực khổ quá, cần cải thiện.

 

Ăn uống của các chiến sĩ hiện tại thế nào?”

 

Nhắc tới chuyện , đại đội trưởng Kỳ chỉ thấy điếu thu-ốc trong tay còn thơm nữa:

 

“Hầy!

 

Ngài hôm nay chắc hẳn cũng thấy xe vật tư , cái mùa , cái nơi , một chút màu xanh cũng thấy .

 

Các chiến sĩ lâu ngày nạp cái gì gì tố đó, thẳng nhé, nhiều chiến sĩ ngoài , còn chảy cả m-áu mũi, lúc huấn luyện chẳng chút sức lực nào.”

 

“Rau xanh ăn thì cũng thôi , lương thực tinh nhiều, đa ăn là bột ngô và bột thô.

 

Thịt thà mua về bao nhiêu , cả đoàn mấy trăm con đủ chia.

 

Một tháng chắc ăn hai bữa thôi ạ!

 

Còn thì dựa săn b-ắn, nhưng năm nay thú rừng cũng ít nhiều .”

 

Lúc những lời , Giang Nguyệt cũng thấy.

 

Biết là khổ, nhưng ngờ khổ đến mức .

 

Lục Cảnh Chu quanh môi trường xung quanh:

 

“Có cách nào tự chăn nuôi ?”

 

“Lạnh quá mà ngài!

 

Hơn nữa, nuôi gia súc cũng cần thức ăn, hiện tại ăn còn chẳng đủ, lấy lương thực dư thừa mà nuôi gia súc ạ.”

 

Bắc Nguyên dân cư thưa thớt, hiện tại lúc ngành chăn nuôi cũng phát triển, cho dù trang trại chăn nuôi quốc doanh thì cũng cung ứng bao nhiêu, còn nữa là quãng đường quá xa, thuận tiện vận chuyển.

 

Giang Nguyệt nhận thấy mức độ nghiêm trọng của sự việc, giấu nghề nữa, chen :

 

“Đại đội trưởng Kỳ, lời .”

 

Để nhà lo lắng về thịt trứng, cô tích cực lên mới .

 

“Chị dâu, chị gì ạ?”

 

Đại đội trưởng Kỳ hì hì, hiển nhiên là coi lời cô là thật.

 

thái độ của Lục Cảnh Chu thì khác hẳn:

 

“Em !”

 

Vô cùng nghiêm túc.

 

khoai lang là loại cây cực kỳ dễ trồng, tất nhiên đậu nành và ngô cũng , nhưng chúng đều sản lượng cao bằng khoai lang.

 

Hơn nữa, dây khoai lang thể tích trữ lúc thu hoạch.

 

Chúng đào một hầm đất trong doanh trại để dự trữ dây khoai lang, cũng thể dự trữ các loại rau củ thu hoạch mùa thu như củ cải, bắp cải trắng, khoai tây, đây thảy đều là những loại rau thể dự trữ suốt cả mùa đông.

 

Ngoài , dựng nhà kính để đảm bảo mùa đông cũng rau xanh cung ứng.

 

Nhà kính chỉ thể trồng rau mà còn thể nuôi gia súc.

 

những điều chỉ suông là xong, cần kinh nghiệm chuyên môn quản lý.

 

tìm hỏi thăm từ những ngôi làng gần doanh trại, thêm nữa là về hạt giống, nhiều nghiên cứu khoa học đang lao động chân tay ở cơ sở, nếu tìm họ thì nhiều khó khăn đều thể giải quyết .

 

Mọi thấy ?”

Loading...