THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:31:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quan Kiệt chẳng lời nào, cứ thế chằm chằm nó, Lục Đại Bảo lẳng lặng rụt tay , ngoan ngoãn chỗ khác.”

 

Lục Cảnh Chu thấy , cũng coi như thấy.

 

Những khác thấy, ngoại trừ cảm thấy kỳ lạ thì cũng phản ứng gì khác.

 

Giang Nguyệt liên tục ba mẻ bánh mới dùng hết chỗ bột.

 

Cứ như thế, nếu Lục Cảnh Chu để dành cho cô thì cũng chẳng còn cái nào.

 

Lục mẫu mắt cứ liếc về phía chiếc xe tải lớn của họ:

 

“Giang Nguyệt !

 

Trên xe các con còn bao nhiêu bột mì trắng nữa?

 

Mẹ thấy trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu, dạo nhà sống khổ lắm, một tháng cũng chẳng ăn một bữa bột mì trắng .”

 

Ban đầu bà cứ tưởng Giang Nguyệt bây giờ chắc chẳng khác nào chạy nạn, chắc chắn đồ gì , nhưng thấy cô tay một cái là nửa bao bột mì trắng, bà liền lên xe tải xem thử.

 

Giang Nguyệt vô hại:

 

“Mẹ ơi!

 

Con thấy cái tủ trong phòng khóa ít đồ , chìa khóa ạ?

 

Để con mở xem thử, chúng con dù cũng là xa nhà, cho chút đồ gì thì cũng chẳng nhỉ?”

 

định gỡ thắt lưng của Lục mẫu, bà giấu chìa khóa trong túi nhỏ ở cạp quần.

 

Lục mẫu sợ hãi ôm c.h.ặ.t thắt lưng né tránh:

 

“Cái, cái gì chứ, đồ gì , con cho thì cứ thẳng, đừng ở đó hươu vượn.”

 

Giang Nguyệt chính là thích thái độ của bà, thực bất kể bà cái gì, cho dù chỉ là một nắm đậu nành, chỉ cần bà sẵn lòng cho thì đều là một tấm lòng, đều khiến cảm thấy ấm áp, nhưng bà chồng của cô chính là hiểu chuyện đó!

 

“Mẹ cho thì thôi , dù chúng con cũng phân gia , đồ của con thèm để ý, đồ của con, cũng đừng hòng mà để ý đến, cũng đừng ép con dùng đến biện pháp mạnh đấy.”

 

Giang Nguyệt chiếc ghế nhỏ vắt chéo chân, cúi đầu nghịch móng tay.

 

Trịnh Tiểu Lục chạy :

 

“Thím ba, thu dọn xong cả , thể ạ?”

 

Giang Nguyệt thở dài một tiếng, Lục Cảnh Chu hôm qua tảo mộ cha , nhà đẻ cô cũng chẳng còn gì để vương vấn nữa.

 

“Vậy thì thôi!”

 

dậy, đầu mấy nhà họ Lục.

 

Lục đại ca khách sáo chúc bọn họ thượng lộ bình an, Lục đại tẩu cũng gì để bảo mang theo chút quà cáp gì, chỉ đành gượng gạo.

 

Lục lão đầu một bên hút thu-ốc, mặt kéo dài , dường như đắn đo hồi lâu mới :

 

“Đến quân đội thì cố gắng mà , chút tiền đồ, lấy dáng vẻ của một đàn ông!”

 

Lời với Lục Cảnh Chu, rõ ràng là cũng ý chỉ trích.

 

Giang Nguyệt tiện phản bác lời ông , ông già cũng chẳng mấy ai ưa nổi.

 

Lục Cảnh Chu một tay bế con gái, một tay tới dắt tay vợ, ánh mắt sâu thẳm:

 

“Từ lúc bắt đầu ghi nhớ chuyện cũ đến giờ, đều dựa chính mà sống, mười mấy tuổi rời nhà, từ khoảnh khắc bước khỏi cửa, rằng chẳng ai để mà dựa dẫm cả, chỉ thể dựa chính mới thể giành lấy một tương lai.

 

Cho nên, ông tư cách dạy thế nào để trở thành một đàn ông!”

 

“Anh!”

 

Lục lão đầu tức đến run rẩy, mở miệng là kìm , “Đồ bạch nhãn lang!

 

Cứ chọc cho tức ch-ết mới cam lòng , ch-ết quách ở bên ngoài !”

 

Lời , sắc mặt của tất cả đều .

 

Lục đại ca vội vàng :

 

“Cha, chú ba, hai đều bớt một câu ...”

 

Lục Cảnh Chu đột nhiên trừng mắt ông một cái, cuối cùng, gì cả, xoay dẫn vợ con rời .

 

Sát khí bộc phát những mặt tại đó đều kinh hãi.

 

Chương 186 Tống tiền

 

Lục đại tẩu vỗ vỗ ng-ực:

 

“Chú ba đó là biểu cảm gì thế?

 

Đáng sợ quá .”

 

Lục đại ca sầm mặt:

 

“Đừng để ý đến chú , cha đúng đấy, đúng là con sói con lương tâm, nuôi chú .”

 

“Ý gì ?”

 

Lục mẫu bỗng nhiên cảm thán:

 

là một cái cây thể kết cùng một loại quả, thôi bỏ bỏ , cũng chẳng thèm nhờ vả gì chú nữa, coi như từng nuôi dưỡng chú .”

 

Lục đại tẩu nhiều tâm cơ:

 

“Mẹ ơi, lời thể như thế , chú ba ở trong quân đội đang phát triển , nếu Đại Bảo lính, chúng vẫn nhờ vả đến chú thôi, chỉ Đại Bảo, còn những đứa trẻ khác nữa, lính là một con đường tồi .”

 

Có thêm một con đường thì vẫn hơn là thiếu mất một con đường.

 

Hai chiếc xe định lái khỏi thôn thì bỗng nhiên mấy tới, chặn đường của bọn họ.

 

Lục Cảnh Chu ló đầu , phát hiện quen mấy :

 

“Mọi là ai?

 

Chặn xe của chúng để gì?”

 

Người thanh niên dẫn đầu trông quen mặt:

 

“Anh là chú ba nhà họ Lục ?

 

Chiếc xe lớn oai thật đấy, chúng tìm Trịnh Tiểu Lục, theo các về đây.”

 

Trịnh Tiểu Lục từ xe tải nhảy xuống, chạy lên phía :

 

“Anh cả, hai, ba?

 

Sao là các ?”

 

Ba thanh niên quả thực vài phần giống với Trịnh Tiểu Lục.

 

“Chúng chẳng chú về nên mới vội vàng chạy qua xem thử , thời gian qua chú chạy ?

 

Các đều lo lắng cho chú.”

 

Trịnh lão đại định xoa đầu em trai nhưng né tránh, bàn tay còn khựng giữa trung đầy gượng gạo.

 

Trên mặt Trịnh Tiểu Lục lấy nửa phần ngạc nhiên vui mừng, chỉ sự nghi hoặc:

 

“Lo lắng?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-130.html.]

Các nhầm đấy chứ?

 

là lo lắng em về nữa, ai cho các bóc lột nữa ?

 

Hừ!

 

Đến cả cái nhà cũng dọn trống trơn , còn mặt mũi mà nhớ đến em, thực sự cảm ơn các đấy nhé!”

 

Lão nhị nhà họ Trịnh tính tình nóng nảy:

 

“Trịnh Tiểu Lục!

 

Chú cái gì thế?

 

Cái thằng ranh , ở bên ngoài hoang dã nửa năm còn dám về đây, đừng tưởng cha còn nữa thì ai quản chú!”

 

Lão tam nhà họ Trịnh kéo lão nhị :

 

“Anh hai, đừng kích động, về là , Tiểu Lục , chú quả thực , chúng còn hỏi thăm trong đội các chú mới chú chạy đến đế đô đấy.”

 

Trịnh Tiểu Lục mất kiên nhẫn ngắt lời:

 

“Các xong ?

 

Nói xong thì tránh đường , chúng .”

 

“Chú định ?”

 

“Thằng ranh con, chú ở trong đội t.ử tế mà kiếm công điểm, suốt ngày cứ chạy lung tung bên ngoài cái gì?”

 

“Tiểu Lục, nếu chú ở nhà thì đến chỗ ba mà học đồ, học lấy một cái nghề để phòng .”

 

Trịnh Tiểu Lục thông minh lắm:

 

“Học đồ?

 

Chính là lao động mi-ễn ph-í cho chứ gì?

 

Mấy vị trai của ơi, các đang tính toán cái gì trong lòng rõ lắm, thật cho các , sẽ theo chú ba họ Lục lên phương Bắc, chuyến bao giờ mới về, các cũng đừng nhớ mong gì , dù sống ch-ết của cũng cần các bận tâm!”

 

Trịnh lão đại tới bên cạnh chiếc xe nhỏ, hì hì rút thu-ốc l-á đưa cho Lục Cảnh Chu đang lái xe.

 

hút thu-ốc.”

 

Lục Cảnh Chu xua tay nhận.

 

Trịnh lão đại hì hì hỏi:

 

“Hai nhà chúng tuy là quan hệ họ hàng nhưng tính thì cũng khá xa, Tiểu Lục vẫn còn là trẻ con, nó cứ thế theo các thì chúng mấy yên tâm.”

 

Ánh mắt Lục Cảnh Chu tối sầm :

 

“Anh ý gì?”

 

Trịnh lão đại liếc Giang Nguyệt ở ghế phụ, Lục Cảnh Chu, vẫn hì hì:

 

“Cũng chẳng ý gì khác, các cũng chỉ là để Tiểu Lục giúp việc thôi, thêm nó là thêm một giúp việc mà!

 

nếu nó , công điểm ở bên sẽ mất trắng...”

 

“Thì ?

 

Cậu ăn của uống của ?”

 

Lục Cảnh Chu hiểu ý của ông , chỉ là ngờ cả của Trịnh Tiểu Lục còn thể bòn rút cả em trai như .

 

Trịnh lão đại cảm thấy lời đúng hướng :

 

“Lời thể như thế , các mang em trai , cho lời giải thích nào ?”

 

Giang Nguyệt nén cơn bốc hỏa lấy đồ gì đó đ-ập nát gương mặt :

 

“Cút sang một bên!

 

Người như mà cũng xứng cả của , thật là mặt mũi, Tiểu Lục, chúng !”

 

Trịnh lão đại nữa, mặt sầm đầy vẻ âm hiểm, tay vẫn còn bám c.h.ặ.t cửa sổ xe:

 

“Ê ê!

 

Nếu các như thì sẽ lên công xã tố cáo các tội bắt cóc buôn bán đấy!”

 

Trịnh Tiểu Lục thoát khỏi sự lôi kéo của hai khác, lao tới nhảy lên lưng Trịnh lão đại, hai tay siết c.h.ặ.t lấy cổ ông , dùng sức ghì mạnh khiến ông bật ngửa .

 

“Anh dám tố cáo sẽ dám đốt nhà , để sống yên thì cũng sẽ khiến cả nhà các đừng hòng sống yên!”

 

Trịnh Tiểu Lục phát điên , khi các trai kết hôn, công điểm mỗi năm kiếm đều họ lấy đủ lý do mượn nhiều, hình thành một thói quen, cảm thấy chỉ một , ăn chẳng bao nhiêu, để phiếu lương thực cũng là lãng phí nên trực tiếp mở miệng đòi.

 

Vốn dĩ cũng chẳng quan tâm, cảm thấy ngày tháng của các trai vất vả, một no thì cả nhà đói, giúp đỡ một chút cũng chẳng , nhưng đừng coi là thằng ngốc chứ!

 

Hai khác nhà họ Trịnh lao tới định lôi Trịnh Tiểu Lục xuống.

 

Quách Dương xuống xe, Lục Cảnh Chu động đậy.

 

Quách Dương kéo Trịnh Tiểu Lục lưng , gương mặt vốn nay thêm vài phần nghiêm túc:

 

“Mấy vị , các như là quá đáng , khi Tiểu Lục rời , các suýt nữa thì dỡ luôn cái nhà , những thứ dùng đều dọn hết, căn bản hề nghĩ tới việc để cho chút gì, thẳng một câu khó , hành vi của các cũng chẳng khác gì lũ thổ phỉ , dù Tiểu Lục cũng là đứa em út của các , cha các lúc lâm chung chắc chắn dặn dò các chăm sóc cho , nhưng theo , những năm qua, Tiểu Lục đều sống thui thủi một đúng ?

 

Ngày tết cũng chỉ một cô đơn, các bây giờ thực sự mặt mũi mà quản đòi tiền ?”

 

Trịnh đại ca xua tay, vẻ mặt đầy sự mất kiên nhẫn:

 

“Anh đừng mấy thứ đó với , em chúng sống thế nào đó là chuyện của nhà chúng , Tiểu Lục vẫn thành niên, cả thì nghĩa vụ quản nó, cũng chịu trách nhiệm với nó.”

 

Trịnh lão tam hét lớn:

 

“Đừng tưởng chúng , các mang Tiểu Lục chẳng là để cho nó giúp việc thôi ?

 

Nếu thì các thể nuôi một miệng ăn ?

 

mới tin .”

 

thế, Tiểu Lục tuy tuổi lớn nhưng việc cũng là một tay thạo việc đấy, các thể mang .”

 

Lục Đại Hải khoác chiếc áo vội vã chạy tới, ông hiện là đội trưởng đại diện, những chuyện tranh chấp như thế đúng là việc ông xử lý.

 

“Tất cả dừng , cãi cọ cái gì?

 

Có chuyện gì thể t.ử tế mà ?

 

Tản hết .”

 

Lục Đại Hải bộ tịch trông cũng vài phần uy nghiêm.

 

Mấy em nhà họ Trịnh lùi vài bước, cũng coi như là nể mặt Lục Đại Hải.

 

Trịnh Tiểu Lục nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, tức đến mức nổ đom đóm mắt, nắm đ-ấm siết , hận thể lao tới cho mấy tên một trận nhừ t.ử.

 

Cậu vạn ngờ tới, các trai thể vô liêm sỉ đến mức , thực sự mặt mũi chạy tới tìm chú ba thím ba đòi tiền, chỉ cảm thấy với chú ba thím ba.

 

Quách Dương vỗ vỗ vai Trịnh Tiểu Lục.

 

Lúc , Lục Cảnh Chu rốt cuộc cũng xuống xe.

 

Chương 187 Sao về

 

Mấy nếu riêng lẻ thì chiều cao đều thấp, nhưng Lục Cảnh Chu đó, ngay lập tức nổi bật lên sự thấp bé và hèn nhát của bọn họ, lưng đều còng mấy phân.

 

 

Loading...